logo
REVIEW>> MANG THAI CON CỦA NAM CHÍNH QUYỀN THẦN
mang-thai-con-cua-nam-chinh-quyen-than-0001
Tìm truyện

MANG THAI CON CỦA NAM CHÍNH QUYỀN THẦN

Độ dài: 93

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 34

“Lan Đình chép lại, hành thư như nước chảy mây trôi

Trăng mờ đẩy cửa, trái tim vỡ vụn theo bước chân người

Về chẳng kịp, bia đá ngàn năm dễ khắc

Nhưng khó lưu lại vẻ đẹp của người

Bút tích không còn, tấm chân tình này biết trao cho ai.” *

Lục gia là gia tộc lớn ở Vĩnh Châu, tuy con cháu đơn bạc nhưng gia sản lại vô cùng sung túc, chỉ riêng một toà tổ trạch đã rộng đến mười mấy tiến. Người nắm quyền Lục phủ chính là đích trưởng thiên chi kiêu tử Lục Quân.

Từ bé, Lục Quân đã bộc lộ sự thông minh mưu trí gan lỳ của mình. Vì thế, sau khi gia nhập quân đội, hắn càng thêm dũng mãnh thiện chiến, nhanh chóng lập được những chiến công vang dội, khiến cái tên của hắn được nhắc đến khắp nơi bằng sự tôn kính và ngưỡng mộ.

Cứ thế, năm tháng trôi qua, Lục Quân hun đúc trưởng thành từ sa trường lưng ngựa và c hém g iết m áu tanh. Thế nên, tâm tư của hắn như giếng cổ ngàn năm trên núi cao, vừa sâu thẳm vừa khó lòng nhìn thấu. Dường như, hắn đã đi qua muôn vàn dấu vết của bụi trần, lại chẳng hề lưu giữ chút vấn vương ràng buộc nào.

Lục Quân được Hoàng đế để mắt trọng dụng là khi chưa đầy một tháng hắn giành lại đất đã mất, giữ vững cửa ải Chu quốc. Từ đó, nhất chiến thành danh, sấm rền một cõi.

Hoàng đế thưởng thức tài năng quân sự của Lục Quân, muốn mượn sự oai hùng của hắn để đánh tan những âm mưu xâm lược thù địch cũng như ổn định tình hình đất nước rối ren lúc bấy giờ. Sau khi thấy hắn liên tiếp lập công lớn, bệ hạ chỉ cho kiêm nhiệm chức Tổng binh quan, thống lĩnh binh mã chinh phạt, ban cho tướng ấn, gia phong danh hiệu “Trấn Bắc Đại tướng quân”.

Bề ngoài nhìn vào, Lục Quân như là đang nắm giữ quân quyền của nhiều châu quận, dưới trướng binh tướng hùng mạnh, hiệu lệnh truyền đến đâu, không ai dám không tuân theo. Quyền thế hiển hách như vậy, nghiễm nhiên là một vi phong cương đại lại trấn thủ một phương.

Thế nhưng, Lục Quân lại nhìn thấy rất rõ sát tâm của Hoàng đế. Ông ta vừa muốn mượn tay của hắn dẹp yên chiến loạn vừa muốn đẩy hắn ra đi thật xa để dễ dàng đối phó, không ảnh hưởng đến ngai vị quyền uy của mình. Vì thế, bệ hạ liền ban lệnh cho hắn dẫn quân lên phương Bắc gió rét trấn thủ ba năm, không được quay về.

Chung quy, trên bàn cờ tranh đấu quyền lực, mỗi một bước đi đều là sự toan tính trả giá.

Mà từ trước đến nay, Lục Quân chưa từng để vận mệnh của mình cho người khác thao túng nắm giữ. Nếu Hoàng đế đã xem hắn là một quân cờ tốt thí, định đoạt hắn bằng cái c hết và mưu toan thì cũng đừng trách hắn xoay đổi càn khôn lật lại thế trận, ra tay t àn đ ộc hung bạo.

Thời tiết ở Bắc Cảnh vô cùng khắc nghiệt, gió cát triền miên, sương giăng mưa lạnh đến c ắt d a c ắt t hịt. Lục Quân tuy sinh ra trong gia tộc hào môn quyền quý nhưng lại không hề oán than một lời trước nghịch cảnh. Hắn kiên định và kiêu ngạo như một con chim ưng trên bầu trời. Mỗi khi đôi cánh nó chao liệng, sẽ là những âm thanh xé nát gào thét của con mồi.

Lục Quân chỉ chuyên tâm vào chính sự, chuyện nhi nữ tình trường hắn không hề để vào mắt. Cho dù là Lục lão phu nhân có đưa bao nhiêu cô nương xinh đẹp lả lơi vào phòng, hắn cũng sẽ dùng sự lạnh lẽo khát m áu của mình tiễn bọn họ đến cái c hết. Những tiếng khóc lóc cầu xin chỉ khiến hắn thêm phần chán ghét ghê tởm.

Lãnh địa của Lục Quân, không có sự cho phép của hắn, bất cứ ai cũng không thể tiến vào.

Thế nhưng, có một tiểu cô nương gầy yếu đang đứng ngoài trướng đợi Lục Quân. Thân hình nàng mỏng manh tiều tuỵ, cả người lạnh đến mức lung lay sắp ngã. Đoạn đường dài nàng vượt qua để có thể xuất hiện tại đây đúng là kỳ tích.

Rõ ràng, Lục Quân ghét nhất là những người như nàng. Vậy mà, tối hôm ấy, giữa bầu trời tuyết bay như lông ngỗng trắng xoá, hắn đột nhiên lại mềm lòng. Có lẽ, bởi vì giọng của nàng nghẹn ngào cực kỳ bi thương. Hoặc có lẽ, bởi vì nước mắt của nàng rơi như trân châu từng hạt đứt chuỗi không ngừng. Thế nên, hắn hiếm hoi nảy sinh chút lòng trắc ẩn mà cho nàng vào.

Lúc đó, Lục Quân đã không hề biết rằng, nhân duyên là sợi tơ mảnh lại có thể quấn chặt lấy trái tim một người, không cách nào buông bỏ được. Và nàng, Vân Phù, sẽ khiến cho vận mệnh của hắn một đường sai lệch, không thể trở về như ban đầu.

“Mục đồng thổi sáo, rượu kê dưa cải lại vài đĩa

Ráng chiều phủ bóng tựa dung nhan người e lệ như say

Bản sao dễ viết

Nhưng hương mực khó phai, trong tim lưu lại dư vị của người

Một nét chu sa đến cuối cùng lưu lại vì ai.” *

***

Vân Phù là nha hoàn ngoại viện hậu trạch Lục gia. Nàng vốn dĩ là người Đông Cảnh miền Nam, thế nên trong cốt cách đã là nét mỹ nhân như hoạ. Nàng tựa như nhành hoa tuyết lê bên mặt hồ, cho dù cố che giấu như thế nào thì cũng không thể mờ phai sự thuần khiết thanh cao rung động lòng người của mình. Chỉ cần nàng ngước đôi mắt long lanh ngập nước lên, thế giới như được gột rửa bởi cái nhìn của nàng.

Dẫu Vân Phù xinh đẹp diễm lệ là thế, nhưng số phận của nàng lại là mảng màu xám xịt bi ai. Cha nương không thương, một người dứt khoát rời bỏ nàng khi còn nhỏ xíu, một người thấy nàng lớn lên có nhan sắc thì muốn bán nàng cho kẻ xấu đổi lấy chút tiền. Lồng giam của định mệnh, hết lần này đến lần khác giẫm nát tâm hồn Vân Phù.

Điều may mắn duy nhất, cũng là sự cứu rỗi Vân Phù vượt qua những chông chênh vùi lấp ấy chính là tổ mẫu. Người đưa tay ra với nàng, cái nắm tay nhẹ nhàng mà bền chặt, mang nàng rời khỏi chốn địa ngục khổ đau. Từ đấy, hai bà cháu nương tựa vào nhau mà sống. Năm tháng đằng đẵng trôi, tổ mẫu là người thân còn lại của nàng trên cuộc đời này.

Thế nhưng, tuổi già và bệnh tật quấn thân khiến tổ mẫu như ngọn đèn trước gió, chỉ cần một chút lung lay cũng sẽ vụt tắt rồi biến mất mãi mãi. Vân Phù nhìn thấy, đau lòng không thôi. Nàng phải cứu người, cho dù cái giá phải trả như thế nào nàng cũng chấp nhận.

Vì thế, khi nghe tin Lục lão phu nhân muốn tìm cô nương đưa đến biên cảnh cho Lục Quân, nàng đã không ngần ngại ứng cử. Chỉ cần nàng mang thai và sinh con, sẽ nhận được rất nhiều vàng bạc. Số tiền ấy, đủ để nàng níu giữ sinh mệnh của tổ mẫu. Vậy nên, nàng đồng ý đánh cược.

Vân Phù hiểu rất rõ thân phận và địa vị của bản thân. Lục Quân là một vị tướng quân kiêu hãnh tàn ác đa mưu túc trí. Còn nàng chỉ là tiểu cô nương chẳng có cái gì trong tay. Cho dù nàng quyến rũ được hắn thì con đường sau này cũng sẽ gập ghềnh khó đi. Bởi vì nàng biết, chờ đợi nàng trong tương lai là cái c hết. Và sẽ không có ai thương xót cho một nhánh cỏ dại thấp kém như nàng.

Khi tiếp cận với Lục Quân, Vân Phù rất sợ hãi. Hắn cao lớn lạnh lùng, mỗi hành động mỗi lời nói đều mang theo sát ý không hề giấu giếm. Đứng trước hắn, nàng như bị lột trần ra, chật vật khó khăn, hoảng loạn bất an. Thế nên, dẫu muốn nhanh chóng thực hiện kế hoạch để mang thai thì nàng cũng không dám chủ động hay vượt quá ranh giới hắn đề ra.

Vân Phù chỉ như chú thỏ nhỏ, giãy giụa không cam tâm bên bờ vực sinh tử, nóng lòng lại khiếp đảm lùi bước.

Tưởng chừng những suy nghĩ của Vân Phù đã được giấu kín khá tốt nhưng nàng lại quên mất người mình đang muốn câu dẫn là Lục Quân, kẻ uống m áu lột da người khác mà đi lên. Thế nhưng, hắn lại vờ như chẳng hay, từng bước dung túng đưa nàng vào chiếc bẫy do mình giăng ra.

Đúng vậy, Lục Quân khao khát đến đ iên cuồng muốn c hiếm đoạt Vân Phù làm vật riêng, trêu đùa nàng dưới nanh vuốt và sự xâm lược của mình. Để những ân ái mặn nồng và hơi thở dục vọng lan tràn hoà vào nhau, không thể chia cắt.

Vân Phù, vĩnh viễn phải luôn ở bên cạnh Lục Quân. Và đứa trẻ mà nàng đang mang, hết thảy đều thuộc về hắn.

Đáng tiếc, ngay từ đầu trong sự giao thoa của bọn họ đã là một sự lừa dối. Một khi sự thật phơi bày, sẽ tạo ra những vết nứt sâu hoắm, kéo cả hai rơi vào tận cùng nỗi đau. Vân Phù, buộc phải thực hiện lời đã hứa lúc trước.

Tảng băng mỏng đã vỡ, m áu tươi chảy lênh láng.

Người đánh mất quá khứ, kẻ đ iên dại lật tung thế gian kiếm tìm.

“Chẳng màng gió trăng, ta đề thơ đợi người trở lại

Giấy bút đã ngưng, phía bên kia bờ ngàn con sóng vỗ

Chữ tình hiểu sao, viết thế nào cũng không đúng

Mà điều duy nhất ta thiếu chính là một đời thấu hiểu người.” *

Rõ ràng, Vân Phù đã hẹn Lục Quân ngày khải hoàn trở về. Vậy mà, nàng lại không đợi hắn như đã ước. Bóng tối rình rập, phủ vây một đời cô độc.

Hoá ra, mất đi nàng, hồng trần nhuộm vũ.

Lục Quân không tin thần cũng chẳng tin Phật, nhưng ngay giây phút này hắn lại thành tâm cầu xin, nguyện đánh đổi một đời vinh hoa phú quý, quyền uy thiên mệnh, đưa Phù Nhi của hắn trở về. Để nhân sinh luân hồi, vẫn cùng nàng bên nhau.

Phù Nhi, niên hoa tuế an, hỉ nhạc cát tường .

_____

*: Trích bản dịch Lan đình tự do Châu Kiệt Luân thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhất Mộng Phù Sinh

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN