logo
REVIEW>> MANG THAI CON CỦA NAM CHÍNH QUYỀN THẦN
mang-thai-con-cua-nam-chinh-quyen-than
Tìm truyện

MANG THAI CON CỦA NAM CHÍNH QUYỀN THẦN

Độ dài: 93

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 33

“Trăn trở nhập mộng, mộng mấy tháng, tỉnh mấy năm

Quá khứ thê lương, tình nhạt, duyên chia hai lối

Nghe tiếng chim Cô ai oán đâu đây, bay đi rồi sao về chốn cũ

Câu đối xưa giấy bạc, mực tàn phai, ai gỡ xuống?”

Vân Phù năm nay mới chỉ gần mười tám tuổi. Thế nhưng, nàng đã ký khế ước thuê người cho hậu trạch Lục gia ở Vĩnh Châu hơn mười năm. Nàng là nha hoàn ở ngoại viện, chuyên làm những việc nặng nhọc mà lương bổng cũng chẳng có bao nhiêu.

Kỳ thật, Vân Phù rất xinh đẹp, là nét đẹp kiều diễm rực rỡ khiến cho ai khi nhìn thấy cũng khó lòng quên được. Nếu nàng sinh ra trong gia tộc hào môn quyền thế, có lẽ đã trở thành vị tiểu thư kiêu kỳ, viên minh châu được yêu thương bảo vệ hết mực. Đáng tiếc, vận mệnh của nàng lại là những vệt dài tăm tối mờ mịt.

Khi Vân Phù còn nhỏ, nương không chịu nổi gia cảnh nghèo túng khổ sở nên đã bỏ trốn theo người khác. Cha thì suốt ngày cờ bạc rượu chè, mắng nhiếc đánh đập nàng không nương tay. Bởi vì, thân phận của nàng là nữ nhi. Thế nên, trong mắt ông ta, mệnh của nàng chẳng đáng mấy xu.

Thậm chí, sau này khi Vân Phù lớn hơn một chút, dáng vẻ thướt tha yêu kiều của nàng càng khiến ông ta xem đó là món hàng mua bán thật hời. Vì vậy, để có thể thỏa mãn thú vui ăn chơi sa đọa của mình, ông ta còn muốn bán nàng cho những kẻ xấu xa bên ngoài. Dẫu Vân Phù có gào khóc hay phản kháng như thế nào đều vô dụng. Chung quy, đứng trước tiền bạc thì tình thân với ông ta không là gì cả.

May mắn thay, tổ mẫu thương xót cho cháu gái nhỏ nên đã liều mạng cứu Vân Phù thoát khỏi chốn địa ngục đó rồi đưa nàng rời khỏi Đông Cảnh, phiêu bạt theo mình đến Vĩnh Châu.

Vì phải sống trong những tháng ngày dài tổn thương về thể xác lẫn linh hồn, thế nên Vân Phù rất nhạy cảm và hiểu chuyện. Nàng biết rõ, tổ mẫu đã hy sinh cho mình nhiều như thế nào. Nàng không thể trở thành gánh nặng của bà. Và hơn hết, nàng không muốn bị vứt bỏ. Thế giới ngoài kia quá đáng sợ, mà nàng chẳng có ai để bấu víu nương tựa. Cứ như một chiếc lá trên dòng sông, dập dìu chẳng biết trôi về đâu.

Thật ra với nhan sắc và dung mạo của Vân Phù, tìm đường tắt để lắc mình thành thiếp thất cho những kẻ công tử phong lưu đào hoa rất dễ. Thế nhưng, nàng không muốn đi con đường đó. Nàng chỉ muốn thành thật làm việc kiếm tiền chữa bệnh cho tổ mẫu, gom góp chút vốn liếng sau khi rời Lục phủ thì đưa bà theo, sống cuộc đời bình yên giản dị mà thôi.

Nhưng mà, mộng tưởng so với thực tế lại tàn khốc và khắc nghiệt đến tuyệt vọng. Bệnh mắt của tổ mẫu càng ngày càng nặng, bao nhiêu tiền thuốc men đều không đủ. Bà là chút ấm áp duy nhất còn lại của Vân Phù, mất bà nàng sẽ không còn lại gì cả. Vì vậy, nàng phải tìm mọi cách để xoay chuyển cục diện.

Lúc này, Lục lão phu nhân lại đang tìm một cô nương dung mạo đoan chính, thân thế trong sạch đưa đến biên cương U Châu cho cháu trai Lục Quân. Người đó chỉ cần sinh con nối dõi cho hắn. Sau khi sinh xong, nhận tiền rồi rời khỏi Lục phủ. Không được dây dưa, không được tranh sủng, không được gây phiền phức cho chính thất tương lai.

Đổi lại, sẽ nhận được trăm lượng vàng, nghìn lượng bạc.

Vân Phù nghe xong chỉ thấy lòng dạ ngổn ngang rối bời. Nàng đã không còn lựa chọn nào khác, đây là một cơ hội để nàng có thể cứu tổ mẫu. Nàng phải đánh cược một lần.

Có lẽ, bởi vì Vân Phù từ trước đến nay chưa từng mang theo tâm tư trèo cao với chủ tử mà quá phận, hoặc có lẽ bởi vì nàng luôn thành thật làm việc cẩn thận lại tỉ mỉ. Thế nên, nàng và hai nha hoàn khác được chọn đi đến biên thùy xa xôi để thực hiện nhiệm vụ được giao.

Phương Bắc gió cát, chiến tranh liên miên, mùa hè nóng cháy như thiêu đốt, mùa đông giá rét tận xương tủy. Dường như, nó chẳng phù hợp với những cô nương nũng nịu mềm yếu nơi Vĩnh Châu xíu nào. Thế nhưng, Vân Phù không thể từ bỏ. Nàng buộc phải tiến lên phía trước, bằng mọi giá để ở lại phủ tướng quân, quyến rũ được Lục Quân và mang thai con của hắn.

Mặc dù Vân Phù kiên định và quyết tâm đến thế, nhưng trong giây phút sau màn trướng nhìn thấy Lục Quân, nàng lại hoảng sợ run rẩy không thôi. Dưới gương mặt tuấn mỹ đó là một đôi tay dính đầu m áu, một con sói hoang dã tàn bạo sẵn sàng lao vào cắn xé và g iết c hết bất kỳ con mồi nào nó nhắm trúng. Mà một cô nương chưa từng trải qua những sóng gió như nàng làm sao có thể câu dẫn được vị tướng quân tàn ác này kia chứ.

Không chừng, nếu Vân Phù khiến Lục Quân mất hứng hay tức giận, nàng sẽ phải c hết lúc nào không hay.

Vì vậy, cho dù rất muốn nhanh chóng làm theo những lời mà Lục lão phu nhân đã nói thì Vân Phù cũng không dám chủ động mơ tưởng hay ngốc nghếch nhảy nhót trên ranh giới của Lục Quân. Tốt nhất, nàng cứ an phận làm tốt những việc cần làm rồi từ từ tính tiếp.

Thế nhưng, Vân Phù không biết, khi nàng còn đang loay hoay với những suy nghĩ trăn trở của bản thân thì Lục Quân đã luôn để ý đến nàng và ngầm cho phép nàng bước vào lãnh địa của hắn.

Lục Quân sinh ra đã mang mệnh thiên chi kiêu tử, định rằng sở hữu hết thảy quyền lực và vinh hoa ở kiếp này. Hắn bể nghễ và kiêu hãnh đứng phía trên cao, đưa đôi mắt nhìn khắp hồng trần loạn lạc, xem thường tất cả.

Những năm gần đây, hoàng quyền tranh đấu, phe phái đối chọi gay gắt lẫn nhau, Lục phủ cũng bị cuốn vào cuộc chiến đẫm m áu ấy. Vì vậy, thân là Trấn Bắc đại tướng quân Lục Quân cũng bị Hoàng đế đem lòng nghi ngờ, đẩy đi thật xa để phân tán binh quyền, che giấu sát tâm. Hắn phải trấn thủ biên cương suốt ba năm, không có lệnh không được về.

Lục lão phu nhân lo lắng cho đích trưởng tôn sẽ gặp chuyện nơi sa trường, huyết mạch cắt đứt. Thế nên, bà nóng lòng muốn lo liệu hôn sự cho Lục Quân, để tân nương sớm theo hắn đến biên quan, sau đó sinh quý tử nối dõi. Nào ngờ, thế sự đổi thay, Triệu phủ đã chẳng còn thấp kém như xưa, nay thấy Lục gia tiềm tàng nguy cơ bất trắc liền đưa đẩy không muốn gả nữ nhi sang.

Chính thê không chịu vào cửa, bà đành phải để cho người khác sinh tôn tử. Thế là, việc tuyển chọn nha hoàn thông phòng diễn ra.

Lục Quân quanh năm chinh chiến, tắm m áu mà lớn lên, toàn thân đều tỏa ra sát khí chớ ai lại gần. Hắn tựa như mảnh trăng treo nghiêng trên bầu trời, xa vời khó níu, lại sắc bén đến mức dễ dàng một kiếm lấy mạng người khác. So với việc quân thì những chuyện khác đối với hắn đều không đáng nhắc đến chứ đừng nói bận tâm.

Vậy mà, khi nhìn thấy Vân Phù quỳ ngoài trướng giữa tuyết lạnh, Lục Quân lại động lòng trắc ẩn. Lúc ấy, hắn cũng không biết rằng, nàng sẽ bước vào vận mệnh của hắn theo cách thức như thế, lại càng không ngờ sau này nhân duyên của hắn sẽ lạc lối vì nàng. Hóa ra, trong thoáng giây lơ đễnh, chút quyến luyến mềm mại như tơ của Vân Phù có thể xiết chặt trái tim hắn, không thể gỡ ra được.

Lục Quân say mê hương thơm nhè nhẹ vương vấn mùi hoa lài của Vân Phù. Nó như có ma lực khiến tâm trí hắn đảo đ iên xao xuyến. Rồi hắn lại nhung nhớ đôi mắt lấp lánh ánh sao đêm giữa bầu trời tăm tối của nàng. Hay khi nàng cười rộ lên, muôn ngàn bông tuyết trắng xóa cũng phải tan biến nhường chỗ.

Lục Quân không định nghĩa được những rung động mãnh liệt trong lòng là gì. Hắn chỉ biết, khi nhìn thấy Vân Phù bị kẻ xấu ức hiếp, mọi cảm xúc của hắn đều không thể kiểm soát được nữa. Thanh kiếm vung lên, m áu đỏ lan tràn như hoa lửa. Dường như, nàng chỉ cần có chút thương tổn đã đủ để những hung bạo cuồng nộ quấy phá hắn.

Thế nhưng, Lục Quân không chịu thừa nhận tình cảm của mình dành cho Vân Phù. Hắn xem đó là sự ân sủng mà hắn cho nàng. Và nàng nên biết ơn vì những điều đó. Kể cả đứa con mà nàng đang mang trong bụng.

Màn trướng kéo xuống, ân ái triền miên, nhưng tận sâu nơi tâm hồn vẫn là những ngăn cách quá lớn. Vân Phù phải thực hiện lời hứa với Lục lão phu nhân. Và nàng hiểu, thân phận thấp kém của mình về sau sẽ đem đến những hiểm nguy ra sao đối với con của họ và cả nàng.

Vân Phù bắt buộc phải “chết” để tất cả những người ở lại sống tốt. Sự xuất hiện của nàng là một vết tích nhắc nhở về những chuyện không được lộ ra.

Thế nên, khi có cơ hội, Vân Phù không hề dao động. Nàng nhảy xuống vực, vạt áo nhẹ bay thấm đẫm màu ly biệt, mái tóc nay xõa tung rối bời…

Nàng, không hẹn tương phùng..

Ngày mà Lục Quân khải hoàn thắng trận tiến về Vĩnh Châu, cũng là ngày hắn biết, hắn đánh mất Vân Phù.

Cái c hết của Vân Phù đã khiến cho vị đại tướng quân từng cao ngạo ngông cuồng g iết người không ghê tay Lục Quân gục ngã. Hắn muốn lật tung từng mảnh đất đưa nàng về. Thế nhưng, thời gian trôi đi, mảnh vỡ của quá khứ như con dao cắt qua lồng ngực, xát muối vào thực tại. Phù Nhi đã không thể quay lại.

“Trăm ngàn lần ta tìm người, từ khi bình minh đến lúc chiều tà

Một bầu nước đầy vơi, giang hồ ta chìm đắm

Trăm ngàn lần ta tìm người, đến khi cỏ cây úa tàn, năm tháng lại trôi

Nhưng người chẳng đợi ta, chốn đèn hoa nguội lạnh.” *

Trời cao sông sâu, biển rộng đất bằng, phương Nam ôn hòa, phương Bắc gió rét, Lục Quân vẫn mãi tìm kiếm bóng dáng Vân Phù qua từng giấc mơ.

Cho đến một hôm, nơi cách xa vạn dặm, Lục Quân nhìn thấy nàng, Phù Nhi của hắn.

Cuối cùng, thiên mệnh cũng chẳng thể chia cắt người có tình.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Trăm ngàn lần do Lão Can Ma thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhất Mộng Phù Sinh

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN