logo
REVIEW>> MÃN MÔN SAO TRẢM
man-mon-sao-tram
Tìm truyện

MÃN MÔN SAO TRẢM

Tác giả:

Thập Vỹ Thỏ

Reviewer:

AI_Bích Sơn

Designer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 88

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 11

Diệp Tích Nhân vốn chỉ là một tiểu thư khuê các bình thường. Tổ mẫu là cáo mệnh phu nhân, phụ thân là Thượng thư Hộ bộ, mẫu thân là đương gia chủ mẫu, huynh trưởng là công tử tài đức vẹn toàn. Cả nhà nàng sống cuộc sống yên ấm hạnh phúc, không thê thiếp, không tranh giành, không tị nạnh, chỉ có yêu thương và bảo vệ lẫn nhau.

Rồi một ngày nọ, huynh trưởng của nàng lên đường đi thi, cả nhà đều mong ngóng huynh ấy vui vẻ trở về, nào ngờ chỉ chờ được một đạo thánh chỉ. Thì ra Diệp đại công tử gian lận trường thi, làm mất mặt triều đình trước sứ thần Bắc Yến. Hoàng đế giận dữ, hạ lệnh mãn môn sao trảm toàn bộ Diệp gia.

Mãn môn sao trảm, loại hình phạt có thể coi là tàn khốc nhất thời bấy giờ. Toàn bộ gia quyến của nhà chịu tội đều phải ra pháp trường, toàn bộ tài sản trong nhà đều bị tịch biên, sung vào công quỹ. Diệp Tích Nhân không tin huynh trưởng mình có thể làm ra hành động xấu hổ như vậy, nhưng nàng không tin thì có ích gì, cả nhà nàng vẫn phải chịu cảnh c hém đầu.

Nếu chỉ thế thôi thì cũng không có gì. Nào ngờ sau khi c hết, nàng kinh hoàng nhận ra mình đã quay lại ngày mùng Một tháng Ba, cũng tức là ngày huynh trưởng nàng đi thi.

Không để huynh ấy đi thi nữa là được chứ gì. Thế là nàng lập tức thuê mấy tay giang hồ đánh gãy tay gãy chân Diệp đại công tử, thành công sống sót đến ngày mùng Hai tháng Ba.

Nhưng rồi vào mùng Hai tháng Ba, quan binh vẫn ập đến, bảo rằng tổ mẫu nàng cất giấu chứng cứ cấu kết với địch trong bức tượng Quan Âm, khép vào trọng tội, mãn môn sao trảm.

Diệp Tích Nhân bị lôi đi c hém đầu, lại mở mắt ra vào đúng ngày mùng Một tháng Ba.

Đập vỡ bức tượng rồi phi tang chứng cứ là được chứ gì!

Mùng Ba tháng Ba, Diệp đại nhân tự nhận mình “tham ô quân phí”, Diệp phu nhân “biết mà không nói”, Diệp gia lại bị mãn môn sao trảm!

Diệp Tích Nhân: “?”

***

Năm Hi Hòa thứ nhất, Đại Lương đại bại trước quân xâm lược Bắc Yến, phải dời đô về phía Nam.

Năm Hi Hòa thứ hai, Bắc Yến đề nghị giảng hòa, thời gian nghị hòa được ấn định vào ngày mùng Ba tháng Ba, với điều kiện là cái c hết của Nghiêm tiểu tướng quân. Nếu không, toàn bộ bách tính ở Nam Đô khó thoát.

Ở Đại Lương này, có ai mà chưa từng nghe danh tiếng của Nghiêm tiểu tướng quân? Hắn xuất thân từ dòng dõi Trung Dũng Hầu, một thế gia có tiếng hộ quốc trăm năm, không may cả lão Hầu gia và huynh trưởng của hắn đều đã bỏ mạng dưới tay người Bắc Yến.

Nghiêm tiểu tướng quân Nghiêm Đan Thanh phải bất đắc dĩ cầm binh, đẩy lùi gót chân người man di ra khỏi Hoài An, nào ngờ lại bị khép tội phản nghịch chống lại lệnh vua, g iết hại quan viên và lưu dân, tiếng xấu lan truyền gần xa.

Vì để trấn an lòng dân, Nghiêm Đan Thanh bị nhốt vào trong ngục, chờ ngày phán quyết. Đứng trước việc nghị hòa với Bắc Yến, triều đình chia làm hai phe. Thượng thư Hộ bộ Diệp đại nhân đứng đầu phe chủ chiến, ông cho rằng Nghiêm Đan Thanh còn là Đại Lương còn, nhất quyết phản đối việc nghị hòa.

Cái giá phải trả cho việc giữ lại tính mạng cho hắn là toàn bộ Diệp gia. Diệp Tích Nhân sửa mệnh cứu gia đình mình, lại khiến Nghiêm Đan Thanh bị x ử t ử, và kết quả là Đại Lương đại loạn.

Cũng tức là, nếu nàng không làm, cả gia đình nàng sẽ c hết. Còn nếu nàng làm, thì quốc gia sẽ diệt vong.

Diệp Tích Nhân không cam tâm, nàng muốn cứu gia đình, cũng muốn cứu Nghiêm Đan Thanh.

Với mỗi một lần c hết đi, nàng lại tiến gần đến với chân tướng sự thật hơn. Đồng thời cũng nhận ra rằng, hóa ra không chỉ một mình nàng là có khả năng c hết đi sống lại như vậy.

Cả Nghiêm Đan Thanh cũng có khả năng đó.

Sống c hết của nàng và hắn bị ràng buộc với nhau. Nàng c hết, hắn cũng sẽ c hết. Hắn c hết, nàng cũng sẽ không thể thoát. Trải qua bao nhiêu vòng lặp, tình cảm giữa họ càng lúc càng khăng khít, từ đồng cảm biến thành tri kỷ, từ nương tựa biến thành giao phó tính mạng và vận mệnh vào tay nhau.

Nghiêm Đan Thanh hiến dâng cả thời niên thiếu lẫn nhiệt huyết chí khí của mình cho đất nước, đổi lấy một kết cục thiên đao vạn quả giữa sự hả hê của mọi người.

Nhưng những gì hắn muốn chỉ là bảo vệ bờ cõi, bảo vệ bách tính.

Diệp Tích Nhân thì không được cao cả như thế. Nàng chỉ muốn cứu lấy gia đình, cũng cứu lấy Nghiêm Đan Thanh. Nàng không quan tâm mọi người nghĩ gì, chỉ một lòng quan tâm đến vị tiểu tướng quân anh dũng thiện chiến nhưng phải c hết trong chốn lao ngục tăm tối ấy.

Vòng lặp tuần hoàn khiến ý chí người ta rệu rã, nhiều lúc lâm vào thế bế tắc, tiến không được, lùi không xong. Nghiêm Đan Thanh không rõ, đây là hình phạt mà trời cao dành cho hắn sao? Cứ thế mà sống lay lắt giữa các vòng lặp, rồi bị chính sự tĩnh mịch dài đằng đẵng trong chốn địa lao này bức cho phát đ iên.

Thế rồi, hắn nhìn thấy nàng. Nàng cầm đèn lồng chạy vào địa lao, biểu cảm sinh động sáng bừng như một mặt trời nhỏ, hoàn toàn không có cái vẻ khép nép mà một tiểu thư khuê các nên có.

Chẳng biết từ khi nào, Nghiêm Đan Thanh đã vô thức mong chờ đến lúc được gặp nàng. Hết lần này đến lần khác, nàng cầm đèn chạy vào trong, hớt hải báo cáo tình hình trong triều, lại nghiêm túc bàn bạc với hắn nước đi tiếp theo.

Hóa ra hắn không cô độc, hóa ra hắn vẫn còn có người đồng hành bên cạnh.

Tích Tích của hắn, nàng chỉ là một cô nương nhà thế gia, đáng lẽ ra phải ở trong khuê phòng đọc sách thêu thùa, chứ không phải là bôn ba khắp nơi, cầm d ao cầm kiếm đ âm c hém như vậy. Hắn đã từng vào sinh ra tử, vậy mà khi đối diện với vòng lặp vẫn thấy nản lòng, thế thì đừng nói là một cô nương như nàng.

Nhưng rồi nàng vẫn quyết tâm đứng lên, chỉ cần có một cơ hội mong manh, nàng cũng sẽ không chút ngần ngại mà nắm lấy. Nàng là người bạn đồng hành, cũng là cô nương mà hắn yêu nhất.

Trong người hắn chảy dòng máu của Trung Dũng Hầu, sống c hết của hắn đều dành cả cho quốc gia. Có thể cứu lấy thì đương nhiên rất tốt, còn nếu như không thể…

Nếu như ý trời đã định sẵn quốc gia phải diệt vong, đã định sẵn hắn phải bỏ mạng, thì Nghiêm Đan Thanh cũng chỉ có duy nhất một nguyện vọng.

Để cho nàng được sống tiếp.

“Tí tách từng giọt máu rơi, phân cách những hồi ức liên quan đến người

Nửa đời trôi qua, tháng năm muốn xé toạc ta thành từng mảnh

Ta đứng trong vòng xoáy bên bờ vực thẳm, phí hoài thời gian tiếc nuối bị nhấn chìm

Vòng tuần hoàn đan xen, vậy mà ta cứ một mực giẫm vào vết xe đổ

Kiếp luân hồi này, ta chẳng thể nào độ được chính mình.” *

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Không thể độ được luân hồi do Doãn Tích Miên thể hiện.

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: leosansutu

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN