logo
REVIEW>> MẠN ĐÀ LA
man-da-la
Tìm truyện

MẠN ĐÀ LA

Độ dài: 126

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 37

Triệu Man sinh ra ở vùng quê nghèo Bằng Lai, thị trấn Phượng Ngô. Trong ký ức của cô, cuộc sống của mọi người nơi đây gắn liền với hai chữ kham khổ. Những con đường nhấp nhô có hàng cây xanh rì chạy dọc hai bên, những ngôi nhà lấp ló phía xa xa vương vấn khói lam chiều. Khi ấy, thế giới trong mắt cô chỉ gói gọn bằng khung trời nhỏ, tĩnh lặng cùng yên bình.

Thế nhưng, dù xuất phát điểm không tốt như người khác thì Triệu Man thật sự là cô gái xinh đẹp và bản lĩnh. Cô nỗ lực vươn lên trong học tập, đạt được thành tích tốt. Triệu Man như những bông hoa đỗ quyên mọc nơi triền đồi, lấp lánh sắc màu khiến ai nhìn vào đều cảm thấy quyến luyến nao lòng.

Năm nay, Triệu Man là sinh viên xuất sắc vừa tốt nghiệp thạc sĩ khối kỹ thuật. Vì thế, cô ôm mộng tưởng xây dựng sự nghiệp huy hoàng nơi thành phố phồn hoa rực rỡ. Bạn trai của cô đang dần ổn định, cô cũng phải cố gắng hơn nữa. Tương lai của bọn họ là một mảnh xán lạn đáng mong chờ.

Thầy cô hướng dẫn cho Triệu Man bên ngoài có chút nghiêm khắc nhưng bên trong lại tận tâm vô cùng. Cho nên, họ tìm đủ các mối quan hệ của mình nhằm giúp cô học trò có thể tìm được một công việc tốt, đãi ngộ xứng đáng. Và hơn hết, trong thế giới đầy rẫy những toan tính lừa dối này, vẫn có ai đó đáng tin cậy bảo vệ cho đoá hoa mềm mại họ nâng niu bấy lâu nay.

Vậy nên, khi đang đi viếng mộ dưới quê thì Triệu Man nhận được điện thoại của thầy, nhắc nhở về cuộc hẹn quan trọng sắp tới.

Khi đó, Triệu Man không biết được, vòng quay của nhân duyên đã chệch hướng, đảo đ iên hết thảy mọi thứ mà cô đang có, cũng đưa cô gặp được một người đặc biệt. Từ đó về sau, vận mệnh của cô không còn là chính mình. Anh từng bước sắp xếp, thao túng và mưu toan. Để rồi dụ dỗ, chiếm giữ, giam cầm cô.

Có lẽ, ngay khi Triệu Man nhìn thấy chiếc bình hoa cũ, lấy theo chiếc túi thơm bạc màu bên mình, tất cả đã là sự sắp đặt của ông trời đưa cô về bên anh, cứu rỗi một thân xác tàn úa và tâm hồn mục ruỗng.

Cứ thế, Triệu Man vô tình trở thành nhân viên dưới trướng của ông chủ tư bản tàn khốc m áu lạnh Kris hay còn gọi là Trần Trường Trị.

***

Trần Trường Trị là cái tên huyền thoại trong giới tư bản, từng ly hôn hai lần. Quyền lực và tiền tài của anh trải dài khắp nơi, có thể chi phối toàn bộ mọi lĩnh vực, cho dù là thương trường hay chính trường. Thế nhưng, thứ khiến người ta phải ấn tượng sâu sắc về anh lại là cái khác. Anh như một con sói hung tàn cô độc đang đứng ở đỉnh cao kim tự tháp, vừa lạnh lùng sắc bén, vừa thâm sâu tàn nhẫn không ai bằng.

Chỉ cần là điều mà Trần Trường Trị muốn, anh sẽ đạt được bằng bất cứ giá nào.

Thế nên, những câu chuyện xoay quanh anh, luôn khiến người khác tò mò muốn khám phá, dù là quá khứ hiện tại hay tương lai.

Trước nay, Trần Trường Trị chưa từng để bất cứ gì ảnh hưởng đến mình. Anh nhận thức rất rõ vị trí của bản thân, về mọi thứ mà anh đang nắm giữ. Và không ai có thể khiến anh dao động mềm lòng. Anh tựa như một cỗ máy khô khốc tuyệt tình chỉ có lợi ích và tham vọng. Thế nên, anh sẵn sàng hy sinh để trả giá, dùng m áu tanh cùng thủ đoạn để đánh đổi.

Trần Trường Trị muốn leo cao, trở thành kẻ đứng trên vạn vật, nghiền nát những gì chướng mắt hay ngăn cản con đường anh đang đi.

Vì vậy, ở tuổi 43, Trần Trường Trị đã có được hết thảy trong tầm tay. Thế nên, mỗi câu nói mỗi hành động của anh cũng đủ sức rung chuyển thành phố. Mọi người khi nhìn vào đều cảm thấy kinh ngạc, ngưỡng mộ và ganh ghét. Họ cho rằng những gì anh có được bao gồm cả sự may mắn. Thế nhưng, Trần Trường Trị không tin vào duyên phận lại càng không đặt cược vào những ảo tưởng mơ hồ.

Anh sinh ra từ miền quê xa xôi hẻo lánh. Nơi đó, cái nghèo đã cướp mất của anh hai người thân yêu nhất, cũng biến mái nhà ấm áp anh trân trọng chỉ còn lại sự lạnh lẽo bi thương. Khoảnh khắc ấy, trái tim của Trần Trường Trị đã c hết mất rồi. Anh duy trì sự sống của mình như cái xác vô hồn không nhịp đập.

Mọi người trong mắt Trần Trường Trị có chăng đều chỉ là bánh răng công cụ, giúp anh đạt được kết quả mình mong muốn. Vậy nên, anh không quan tâm đến cảm xúc của bất kỳ ai, cũng chẳng để ai vào lòng. Người như anh, thật sự rất đáng sợ. Bởi vì, anh có thể tuỳ ý huỷ hoại những thứ anh không thích một cách nhanh nhất, tàn nhẫn nhất.

Cho đến khi cô gái Triệu Man xuất hiện, bắt đầu phá vỡ mọi nguyên tắc của Trần Trường  Trị, cũng khiến những rung động cuồng đ iên đầy hỗn loạn trong anh không tìm thấy lối thoát. Cơn cuồng phong kéo đến, dự là biến nơi đây thành một mảng hoang phế tàn tích.

Hoá ra, không phải là Trần Trường Trị không có trái tim, mà chỉ vì anh chưa gặp đúng người. Nay anh đã tìm thấy cô rồi, sao có thể để cô dễ dàng rời đi.

***

Chuyện cũ nhiều năm trước lật mở, cứa nhẹ vào lòng anh những đường nét mờ nhạt lại không thể xoá bỏ. Trần Trường Trị tưởng chừng sau ngần ấy thời gian anh đã quên đi tất cả về cái tên Bằng Lai, nơi trấn nhỏ Phượng Ngô sương khói vấn vít ánh chiều tà. Nỗi đau khắc sâu cốt tuỷ, trời đêm mưa lạnh, hơi thở mỏng manh yếu ớt. Rồi mẹ cứ thế trút hơi thở cuối cùng trên lưng anh. Cái giá rét đêm đông cũng không lạnh bằng giây phút ấy.

Vậy mà hôm nay, Triệu Man đã đến, cô đeo chiếc túi thơm mẹ anh thêu, giữ gìn chiếc bình hoa trong nhà anh. Vết sẹo mờ trên má cô như dấu tích để lại chưa tàn phai, nhắc nhở anh về chuyện xưa. Trần Trường Trị nhận thấy những cảm xúc khác lạ nơi đáy lòng, như dung nham nóng bỏng chảy qua miền đất hoang vắng, thiêu rụi hết thảy, cồn cào khó chịu.

Từ bùn lầy trèo lên mây xanh, những năm tháng thăng trầm cuồn cuộn âm mưu c hém g iết, nay anh như thể đã tìm thấy chính mình. Hoặc là một lối về, giống như được trở về cố hương. Cho nên, chỉ cần bên Triệu Man, lòng anh liền bình lặng không gợn sóng. Những biến động ngoài kia, chẳng thể vỗ đến bờ.

Túi thơm của anh.

Chiếc bình của anh.

Mà Triệu Man cũng là của anh.

Cô đã dập đầu trước mộ phần nhà anh, thì phải kết hôn cùng anh.

Vậy nên, Trần Trường Trị bắt đầu giăng ra tấm lưới lớn, phủ vây lên Triệu Man, từng bước siết chặt khiến cô không thể trốn thoát.

Cô gái nhỏ chưa từng va vấp với cuộc đời, lại chẳng thể hiểu rõ những toan tính đang che giấu đằng sau chiếc mặt nạ kiêu hãnh. Thế nên, cô nào hay biết mình đã rơi vào hang sói, trở thành con mồi dâng lên chúng.

Rõ ràng, Triệu Man là đoá hoa lưu tô trắng ngần, vì một bước hụt chân mà lạc lối nơi vực sâu tăm tối. Ở đó, có trận địa của á c q uỷ. Thế nhưng, nó lại nguyện dùng cả sinh mạng của mình để nâng niu bảo vệ sự thuần khiết cho hoa nhỏ. Nhuộm m áu hồng trần, cũng quyết không để cô vương chút dơ bẩn nào.

Triệu Man nhận ra, tình yêu của Trần Trường Trị mang theo quá nhiều sự đ iên cuồng chiếm hữu, cũng khiến người khác phải sợ hãi không thôi. Tựa như hoa mạn đà la tinh khiết mê hoặc, lại chất chứa đ ộc tính trong mình nhuốm lên lòng người. Cứ thế, kéo cô trầm luân cùng anh.

Trần Trường Trị đã dùng hơn nửa đời người chiến thắng định mệnh đểbước lên đài cao, trải qua hai cuộc hôn nhân để củng cố địa vị. Giờ đây, anh đã có được đế chế vững mạnh cho riêng mình. Thế nên, anh tham luyến hơi thở quê nhà giản dị trên người Triệu Man, hương thảo dược nhè nhẹ vương lên mái tóc cô. Tất cả như sợi tơ mảnh, lại có thể níu giữ anh lại với thế giới này, làm một con người có cảm xúc m áu thịt.

Vậy nên, Man Man, đời này kiếp này, em chỉ có thể ở bên anh.

Mạn đà la nở hoa, vực sâu thấy ánh sáng, còn anh thì tìm được chân tình.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN