logo
REVIEW>> LÚA NGÀY XUÂN
lua-ngay-xuan
Tìm truyện

LÚA NGÀY XUÂN

Tác giả:

Kim Tri Cửu

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 152

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 37

Giới thiệu:

Lần đầu tiên Tống Tri Hòa gặp Mạnh Dục Châu trong một đêm tuyết rơi lạnh lẽo đến rợn người ở Anh.

Tiếng s úng vang lên, kính vỡ tan tành. Trong sự kinh hoàng sợ hãi, giữa tiếng hét chói tai, người nọ dùng bàn tay to lớn bịt kín miệng cô, thấp giọng nói: “Đừng lên tiếng, là tôi.”

*

Mạnh Dục Châu là kiểu người lạnh lùng vô tình. Những đối tượng xem mắt do ông cụ giới thiệu đều không có kết quả, bạn bè còn tưởng rằng anh sẽ sống cô độc cả đời.

Nhưng bọn họ không biết, trong căn phòng sáng đèn, bóng dáng cao lớn của người đàn ông đang ôm một cô gái nhỏ. Anh dùng tay giữ chặt gáy cô, ngăn không cho cô trốn tránh, trong mắt chứa đầy dục vọng mơ hồ, môi lưỡi dây dưa với cô, tiếng nước quấn quýt không rời.

“Chú nhỏ, chúng ta không thể như vậy.”

Mạnh Dục Châu lạnh lùng nói: “Đừng gọi anh là chú nhỏ.” Sau đó, nụ hôn càng sâu hơn.

Nửa năm sau khi Tống Tri Hòa rời đi, Mạnh Dục Châu tìm được cô.

Trong mắt ẩn chứa đầy tình ý, giọng nói lưu luyến: “Tri Tri, anh rất nhớ em.”

***

Đó là một ngày tuyết rơi phủ trắng, lạnh lẽo đến rợn người ở Anh quốc.

Khi ấy, Mạnh Dục Châu đã đến căn biệt thự của nhà cô làm khách. Trong ấn tượng của Tống Tri Hòa, anh là một người lạnh lùng ít nói, luôn vô tình toát ra một vẻ nguy hiểm xa cách, khiến cô luôn vô thức nảy sinh sợ hãi.

Nhưng cũng chính vào ngày hôm ấy, anh đã dùng bàn tay to lớn của mình bịt tai cô, che đi tiếng s úng nổ vang dội bên ngoài cửa sổ. Đó là lần đầu tiên Tống Tri Hòa gặp s úng ngoài đời thật, sợ hãi đến mức rơi nước mắt. May mà có Mạnh Dục Châu, anh lên tiếng trấn an cô, kéo cô nấp xuống một chỗ khuất, mãi đến khi tiếng s úng ngừng mới buông ra.

Tống Tri Hòa biết công việc của bố mẹ luôn dính dáng rất nhiều mối nguy hiểm tiềm tàng thế này, nhưng lần đầu tiên gặp phải vẫn khiến cô kinh sợ. Sau đó, bố còn nói với cô rằng, tuyệt đối đừng đến gần Mạnh Dục Châu.

Cô khó hiểu nhưng cũng vâng lời. Đối với cô, đêm hôm đó chỉ là một cuộc gặp gỡ thoáng qua. Anh là đối tác của bố, còn cô chỉ tình cờ gặp được, có lẽ sau này sẽ không còn gì hơn thế.

Ở tuổi mười lăm, Tống Tri Hòa vẫn là một cô bé rất vô tư. Cô có ngoại hình xinh xắn, tính cách ngọt ngào, có bạn bè thân thiết xung quanh, có cả một gia đình rất yêu thương cô.

Bố mẹ luôn cố hết sức để Tống Tri Hòa tránh xa những nguy hiểm mà công việc mang lại, đảm bảo cô lớn lên bình an nhất có thể. Nhưng rồi chuyện gì phải đến cũng sẽ đến, không những thế, nó còn đến vào những lúc khiến người ta không kịp trở tay nhất.

Trên một đoạn đường ngoài đèo cao, chiếc xe của bố mẹ cô gặp tai nạn. Mẹ qua đời, còn bố mất tích, nhưng cảnh sát chỉ kết luận đó là tai nạn ngoài ý muốn. Khi ấy, Tống Tri Hòa vẫn không biết đó là trong hay ngoài ý muốn, cô chỉ biết rằng bố mẹ đã bỏ mình đi mất rồi.

Ngày tiễn đưa, Tống Tri Hòa đã quỳ trước mộ họ, khóc đến khô cạn cả nước mắt. Hôm ấy trời mưa, ảm đạm thê lương, mà dường như thế giới của cô cũng đã sụp đổ từ đây. Bố mẹ đã lập sẵn di chúc để lại toàn bộ tài sản cho cô, đã nhờ vả người chăm nom cô, nhưng chưa từng dạy cô phải sống thế nào nếu như không có họ ở bên.

Giữa lúc ấy, người duy nhất đứng ra là người mà Tống Tri Hòa không thể ngờ nhất – Mạnh Dục Châu. Anh nói mình sẽ chăm sóc cho cô, nhưng trước lúc đó còn không quên bảo thêm rằng: “Thật ra tôi không muốn phải chăm sóc một đứa trẻ phiền phức đang tuổi dậy thì, nhưng không còn cách nào khác. Đây là việc ông ấy đã giao phó cho tôi, vậy nên tôi hy vọng cháu đừng gây rắc rối cho tôi.”

Và cứ như thế, cô đã đi theo anh, gọi anh là chú nhỏ.

***

Tống Tri Hòa sinh vào tháng Năm, là khoảng thời gian lúa non phát triển mạnh nhất. Bà ngoại hy vọng cô biết đủ mà vui vẻ, nên đã đặt là Tri. Bà cũng mong cô lớn lên khỏe mạnh như cây lúa non, thế là đặt thêm một chữ Hòa.

Bố mẹ và cả bà ngoại đều gửi gắm hy vọng về một cuộc đời bình an rực rỡ cho Tống Tri Hòa, và không phụ lòng mong đợi của họ, cô giống như một gốc mạ phát triển chậm rãi từng ngày, không ngừng vươn cao, không ngừng nảy nở.

Vụ tai nạn của bố mẹ giống như một cơn mưa đầu mùa, đến một cách bất ngờ, khiến cô chẳng kịp trở tay và thế là mưa giông đã làm ngọn lúa nghiêng ngả dập dụa, héo rũ mất hết sức sống, tưởng chừng như có thể chết bất cứ lúc nào.

Nhưng rồi anh đã đến, đưa ô che chở cho cô khỏi cơn mưa, đưa cô về một ngôi nhà mới, trở thành người thân khác của cô.

Dưới sự che chở của Mạnh Dục Châu, Tống Tri Hòa vẫn tiếp tục lớn lên từng ngày.

Có một người cùng dùng bữa, có một người kèm cặp cô học bài, một người nghiêm cấm cô yêu sớm, một người đón Tết đoàn viên cùng cô. Một người gác lại mọi bộn bề công việc để về sớm đưa đón cô tan trường, một người thay mặt bố mẹ đến họp phụ huynh, một người động viên khi cô bước chân vào kỳ thi đại học.

Tống Tri Hòa đã từng xem anh là gia đình, là bến đỗ của cô, giống như một người thân mãi đồng hành chở che ở bên cạnh, cho đến khi cô phát hiện ra sự thật rằng, anh có liên quan đến cái chết của bố mẹ cô.

Hóa ra đó không phải là tai nạn ngoài ý muốn.

Hóa ra người mà cô vẫn luôn kính cẩn gọi là “chú nhỏ” này, lại có liên quan trực tiếp đến vụ việc ấy.

Tống Tri Hòa muốn đi tìm hiểu mọi việc, nhưng Mạnh Dục Châu đã ngăn cản cô, xin cô hãy toàn tâm toàn ý tin tưởng anh. Khi lời nói mềm mỏng không còn tác dụng, anh đã dùng một phương pháp khác để giam giữ cô bên cạnh mình.

Mà có lẽ Mạnh Dục Châu đã quên mất rằng, Tống Tri Hòa có thể ngoan ngoãn, nhưng cô chưa bao giờ yếu đuối hay nhu nhược. Cô đã trưởng thành, có chính kiến của riêng mình, và cô sẽ không cam chịu làm chú chim bị nhốt trong lồng.

Cây lúa non ngày nào, giờ đây đã trổ bông rực rỡ.

Và anh, có lẽ cũng chẳng thể nào níu giữ cô ở lại.

Chẳng biết từ lúc nào, Mạnh Dục Châu đã chú ý đến cô nhiều như thế. Kể từ ngày đầu gặp, cô vẫn chỉ là một đứa nhóc ngoan ngoan, lễ phép rót nước mời anh. Sau này, anh từng chứng kiến những lúc cô yếu lòng, thậm chí là muốn gieo mình xuống từ trên tầng thượng, kể cả khi cô lủi thủi ngồi một mình vì chưa thể thích nghi với cuộc sống mới.

Đồng thời, anh cũng đã nhìn thấy dáng vẻ tươi đẹp nhất của Tống Tri Hòa. Khi cô đi cùng các bạn nữ, khi cô che chung một chiếc ô với cậu con trai khác, hội thể thao, bài kiểm tra, kỳ thi đại học, những thứ tưởng chừng quen thuộc với cô, nhưng lại quá đỗi xa vời với thế giới của anh.

Anh cũng đã từng thấy tội lỗi, thấy mình thật ích kỷ, nhưng chung quy thì tình cảm vốn là thứ như thế, không thể bị dập tắt chỉ với một hai câu nói vu vơ. Nó như hạt mầm được gieo vào lòng đất, im hơi lặng tiếng lớn lên, khi đủ độ trưởng thành thì đã quấn chặt lấy trái tim anh từ bao giờ. Cắt không được, đốt không xong, càng cố thì chỉ càng đau.

Ông nội từng giới thiệu cho Mạnh Dục Châu rất nhiều cô gái, nhưng vì công việc nên anh đã từ chối hết tất cả. Người nhà và bạn bè từng hỏi anh về Tống Tri Hòa, anh cũng đáp cô chỉ là “cháu gái nhỏ trong nhà”. Nhưng trong thâm tâm, những gì anh muốn còn lớn hơn như thế rất nhiều.

Có lẽ vì như thế nên anh mới không nỡ giam cầm cô cả đời.

Trả lại tự do cho cô, rồi lặng thầm quan sát đằng sau lưng, chứng kiến mọi khoảnh khắc muôn màu rạng rỡ trong thanh xuân của cô.

Chờ đến ngày xuân, khi lúa vàng chín muồi, anh sẽ lại xuất hiện trước mặt cô thêm một lần nữa.

Đưa cho cô câu trả lời mà anh vẫn còn đang nợ, bày tỏ lòng mình, rồi xin cô một cơ hội để đường đường chính chính mà theo đuổi.

Tri Tri, Tri Tri của anh.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dứa - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN