logo
REVIEW>> LANG HOÀI HỮU NGỌC
lang-hoai-huu-ngoc
Tìm truyện
Donate

LANG HOÀI HỮU NGỌC

Tác giả:

Mễ Hoa

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 12

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 275

Năm mười ba tuổi, qua lời giới thiệu của bà mai, Tiết Ngọc bị bán đến Bùi gia ở thôn Đại Miếu. Nói dễ nghe một chút là “bàn chuyện cưới hỏi”, nói khó nghe một chút chính là “bán con gái”. Bùi gia đưa năm lượng bạc đã khiến cho cha nàng vui vẻ bỏ lại nàng để đi tới sòng bạc trên huyện.

Bùi phu nhân sức khỏe không tốt, Đại Lang sức khỏe cũng không tốt, trong nhà còn một tiểu cô ba tuổi cùng thái mẫu đã lớn tuổi. Bùi gia mua Tiết Ngọc, thứ nhất là để kiếm cho Đại Lang một thê tử xung hỉ, đợi khi nàng cập kê sẽ gả cho hắn, thứ hai là muốn tìm người cơm nước giặt giũ, chăm sóc một nhà già yếu bệnh tật.

Bùi gia đã từng là một gia đình khá giả. Bùi lão gia trước kia là một người gánh dầu bán dạo trên phố. Sau lại có duyên được một vị sư phụ chỉ dạy làm tào phớ, cuối cùng mở một cửa tiệm, làm ăn rất phát đạt.

Thực ra Bùi gia có hai trai một gái, ngoài Đại Lang bệnh tật và tiểu cô nhỏ dại còn có Nhị Lang, từ lâu đã đi tòng quân. Không giống Đại Lang từ nhỏ đã ốm yếu, nghe nói Nhị Lang là một thiếu niên khỏe mạnh, có thể đánh nhau từ đầu phố đến cuối phố, từng là tiểu bá vương ở huyện Vân An.

Thế nhưng, năm Nhị Lang còn chưa đủ mười lăm tuổi, đã bị cha nhờ người khai gian hai tuổi đưa đi cửa sau, nhét vào quân đội cho bằng được. Cũng không thể trách ông nhẫn tâm, chủ yếu là năm đó, Nhị Lang bỗng trở về nhà vào lúc nửa đêm, toàn thân dính máu, nói mình lỡ g iết người, hỏi cha phải làm sao bây giờ. Ông hoảng sợ tột độ, gần như tốn hết nửa gia tài mới nhờ được người quen ở nha môn đưa được chàng đi nhập ngũ.

Tiết Ngọc đến Bùi gia hai năm, nấu nướng giặt giũ, chăm sóc thái mẫu tuổi già, giúp Bùi phu nhân đắp thảo dược, dỗ tiểu cô ba tuổi ngủ, nửa đêm còn phải xuống bếp nấu thuốc cho Đại Lang mắc bệnh lao phổi, chẳng rảnh tay một lúc nào. Nhưng nàng chưa bao giờ gặp được Nhị Lang.

Lần đầu tiên Tiết Ngọc gặp Nhị Lang Bùi Ý là vào ngày thành thân, chính xác là ngày nàng gả cho Đại Lang. Năm đó Tiết Ngọc mới mười lăm tuổi, còn Đại Lang mười bảy tuổi, nhưng bệnh tình đã ngày rất nặng, còn chưa nói hết câu đã ho ra một ngụm máu.

Hắn không muốn cùng nàng bái đường, nhưng Bùi phu nhân thương con, cầu xin Tiết Ngọc gả cho hắn, phần là vì muốn tìm chút may mắn cho con trai, phần cũng là vì sau này còn có một người mạnh khỏe chống đỡ gia đình.

Đại Lang không thể xuống giường bái đường. Vì thế chỉ có thể để Bùi Ý thay đại ca thực hiện nghi thức với nàng. Ngày thành thân cũng là ngày Bùi Ý lần đầu tiên trở về nhà sau bốn năm trong quân ngũ. Thiếu niên cao lớn, khí phách, mắt hẹp mày dài. Khác với Đại Lang văn nhã, toàn thân Bùi Ý toát ra vẻ lạnh lùng, kiệt ngạo. Dưới sự chỉ huy của Bùi phu nhân, chàng thay đại ca mặc hỉ phục, mím chặt môi, gượng gạo làm lễ cùng nàng.

Thế nhưng, có lẽ Tiết Ngọc vốn dĩ đã ở Bùi gia lâu lắm, thế nên việc xung hỉ không còn ứng nghiệm. Vừa mới bái đường xong, nửa đêm Đại Lang vẫn là không trụ được nữa, máu ho ra như hoa mai nở trên tuyết, không thể ngăn lại. Cuối cùng buông tay nhân thế.

Nửa năm sau, Bùi phu nhân cũng đi theo. Bùi Ý một lần nữa vội vã trở về nhà. Sau khi bái tế cha mẹ cùng huynh trưởng liền làm theo di nguyện của Đại Lang, vung tay ký giấy phóng thê cho nàng.

Tiết Ngọc cầm thư phóng thê, bị phụ thân lôi đi. Nàng còn chưa kịp định thần đã ngồi trên xe ngựa, nhìn dáng vẻ láo liên của cha, liền biết ông ta lại muốn bán nàng, kiếm chút tiền để lên trấn trên đánh bạc. Vì thế, nàng quyết đoán nhảy khỏi xe ngựa, xách theo tay nải, chạy trở về thôn Đại Miếu.

Tiết Ngọc mới rời đi không bao lâu, trong nhà đã loạn cào cào, Tiểu Đào khóc đến mặt mũi lấm lem, thái mẫu đáng thương quần ướt đã lâu vẫn chưa được thay. Còn Bùi Ý ở trong bếp, loay hoay cả buổi mà vẫn không nấu nổi một bữa cơm…

Vì thế, nàng đánh liều thương lượng với chàng để cho nàng ở lại, chàng cứ yên tâm làm việc của mình, đợi sau này thu xếp xong xuôi, nàng lại rời đi.

Bùi Ý suy nghĩ thật lâu, nhìn một già một trẻ bên cạnh đang ôm chặt Tiết Ngọc, cuối cùng im lặng đồng ý.

Sau đó, Bùi Ý trở lại quân doanh. Tiết Ngọc sau khi đến nha môn tố cáo cha liền bị phạt hai mươi gậy, nằm trên giường tròn một tháng. Tiểu Đào thương nàng, nghe Liễu quả phụ xúi bậy chạy đến nhà trưởng tỷ xin giúp đỡ.

Nào ngờ bị đại tỷ Bùi Mai mắng cho một trận, đuổi về. Nhờ vậy Tiết Ngọc rốt cuộc hiểu được vì sao Bùi phu nhân nhất định muốn nàng gả cho Đại Lang. Con gái gả đi không nhờ được, con trai nhỏ trong quân doanh xa nhà, một chốc một lát không thể trở về, chỉ đành nhờ cậy người “con dâu hờ” là nàng chăm sóc già trẻ lớn bé.

Lúc đầu, mỗi ngày Tiết Ngọc đều dậy sớm lên trấn tìm việc làm, thế nhưng tiền kiếm được quá ít. Mặc dù có tiền Nhị Lang để lại, nhưng một tháng nằm trên giường đã khiến nhà họ không còn bao nhiêu nữa, sắp tới mức phải uống gió Tây Bắc.

Cứ cách hai tháng Bùi Ý sẽ gửi tiền về một lần, từ giờ đến lúc đó, Tiết Ngọc mỗi ngày đều tìm chút việc để làm, cố gắng kiếm đủ ba bữa cho ba miệng ăn. Hai mươi ngày sau, nàng nhận được bốn lượng bạc từ Bùi Ý, việc ăn uống không phải lo, nàng bắt đầu nghĩ cách kiếm tiền.

Nhớ đến nghề tào phớ từng nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới của Bùi gia, nàng bắt đầu làm theo lời kể của Bùi phu nhân khi còn sống, tập làm tào phớ. Thế nhưng, món tào phớ của nàng vẫn còn thiếu một chút mới có thể giống với hương vị mà Bùi lão gia đã làm trước đây.

Tiết Ngọc nghe theo lời khuyên của Trần thúc, người quen Bùi gia trước đây, viết thư cho Bùi Ý hỏi cách làm tào phớ. Hóa ra, Bùi lão gia từng có ý định truyền nghề cho đứa con trai nhỏ này, đáng tiếc chuyện không như ý muốn, nghề gia truyền đành bỏ dở vào lúc chàng nhập ngũ. Cũng bởi chuyện về công thức tào phớ này mà Tiết Ngọc cùng Bùi Ý bắt đầu thư từ qua lại.

Năm năm sau, việc bán tào phớ của Tiết Ngọc càng lúc càng thành công, cả nhà đã chuyển lên trấn, Tiểu Đào vào trường tư thục, còn Bùi Ý trở thành tướng quân. Ngày chàng công thành danh toại, cưỡi ngựa oai phong trở về, nàng cho rằng đã đến lúc thực hiện lời nói năm xưa.

Trên phố có vị tú tài họ Trần đối xử với nàng rất tốt, nàng liền thương lượng với Bùi Ý muốn gả cho tú tài. Thế nhưng nàng càng nói, mặt chàng càng lúc càng lạnh. Tuy tướng mạo Bùi Ý tuấn tú, nhưng tính cách lại ngang ngạnh. Nghe nói lúc chàng g iết địch ngoài sa trường, chưa hề nương tay bao giờ, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Từ khi gả vào Bùi gia, nàng vẫn luôn âm thầm sợ chàng.

Lại sau đó, Bùi Ý chặn nàng trong bếp, ôm nàng ngồi trên kệ, thấp giọng nói: “Muốn gả đi rồi sao? Ta mạnh hơn tú tài kia nhiều, không tin nàng thử xem…”

Từ nhỏ Bùi Ý đã biết, chàng không được người nhà coi trọng. Thái mẫu thương tỷ tỷ nhất, mà đại ca sinh ra đã ốm yếu, luôn được cha mẹ vây quanh, ân cần hỏi han. Vì thế, chàng vẫn luôn là một đứa trẻ không ai quản, hoành hành ngang ngược.

Cho đến năm ấy, vì cứu tiểu cô nương kia, chàng đã lỡ tay làm c hết người, cuối cùng bị cha đưa đến quân doanh. Mười ba tuổi nhập ngũ, ở biên cương xa xôi chịu đủ loại đau khổ, Bùi Ý bắt đầu nghĩ lại chuyện cũ, mới phát hiện thật ra cha vẫn còn để tâm đến mình. Ít nhất, ông vẫn luôn một lòng muốn giao cửa tiệm cho chàng, còn không tiếc tiêu nửa gia tài để cứu lấy tính mạng chàng. Thế nhưng, lúc ông qua đời chàng không thể trở về.

Ngày chàng về nhà là lúc nương viết thư cho chàng nói đại ca sắp thành thân. Lần đầu tiên gặp nàng, Bùi Ý đã thấy Tiết Ngọc rất xinh đẹp, vừa đảm đang giỏi việc nhà, lại còn nấu cơm rất ngon. Lúc nàng đứng trong sân ôm Tiểu Đào và ca hát dỗ dành con bé, cả thế giới bỗng như sáng bừng lên.

Sau đó, bọn họ bái đường, nói đúng hơn là chàng thay huynh trưởng bái đường với nàng. Thế nhưng, đại ca chàng vẫn ra đi, nàng vừa mới thành thân đã thành quả phụ. Ai cũng có số mệnh của mình, không thể làm gì khác. Chàng quay lại quân doanh, mùa đông vừa đến liền nhận thư nương cũng đã qua đời. Bùi Ý vội vã trở về lo liệu, theo di nguyện của đại ca viết thư phóng thê cho Tiết Ngọc.

Nào ngờ chưa tới nửa ngày nàng đã quay lại, còn thương lượng muốn ở lại Bùi gia. Thật ra Tiết Ngọc không biết, lúc nàng trở về, chàng đã cảm thấy may mắn như thế nào. Chàng biết làm vậy là ích kỷ, nàng còn trẻ như vậy, tuổi thanh xuân đẹp đẽ sẽ phải chôn vùi ở Bùi gia. Nhưng chàng đã không còn cách nào, tỷ tỷ ích kỷ không thể trông cậy, vừa lúc nàng nguyện ý, Bùi Ý cũng chỉ còn cách nhờ cả vào nàng.

Bọn họ bắt đầu thư từ qua lại từ lúc nàng hỏi chàng về công thức tào phớ gia truyền của Bùi gia. Nàng vì Bùi gia của chàng mà suy nghĩ, Bùi Ý cũng không có lý do gì mà giấu diếm nàng. Cuối thư nàng còn viết mong chàng sớm bình an về nhà. Căn nhà kia, từ lâu chàng đã quên mất, lúc này bỗng nhiên lại cảm thấy có chút mong nhớ. Sau đó, thư nàng gửi đều đặn mà tới, còn kèm theo quần áo, vật dụng.

Thư nhà gửi đến tận ba tháng, quý tựa ngàn vàng. Mỗi một phong thư Tiết Ngọc gửi, chàng đều cất kỹ trong ngực áo. Thư nói, tại huyện Vân An quận Thao Châu, có cửa tiệm tào phớ nhà bọn họ. Trong tiệm có tào phớ nóng hôi hổi, có canh lòng gà tươi ngon, có thể thêm miến, còn có thể cho thêm bánh bao vụn. Thái mẫu lớn tuổi và muội muội bướng bỉnh, đều mong chàng bình an về nhà. Tiết Ngọc, cũng mong chàng bình an về nhà.

Mùa đông năm ấy, bọn họ bị nhốt trong núi Lộc, giữ được tính mạng thật khó. Là nhờ có thư nhà của nàng, nhờ có lời hứa đưa huynh đệ về nhà ăn tào phớ, chàng mới có thể chống chọi, vượt qua cửa tử. Trong nháy mắt đó, chàng chợt có suy nghĩ, khi trở về chàng nhất định sẽ cưới nàng.

Thế nhưng, lúc chàng trở về, nàng lại nói muốn gả cho người khác. Nàng chính là nhà của chàng, là nắng sớm ấm áp xua đi ngàn vạn cơn ác mộng, sao chàng có thể dễ dàng buông tay. Vì thế, chàng bắt đầu tính toán, vừa thăm dò tình cảm của nàng, vừa tìm cách để nàng có thể danh chính ngôn thuận gả cho chàng.

Chàng không tiếc làm chính mình bị thương, dùng khổ nhục kế để Thái tử nhận nàng làm nghĩa muội, còn khiến nàng thừa nhận tâm ý của mình. Kế tiếp chính là nhanh chóng khiến cho tú tài kia thành thân, sau đó chiếm nàng làm của riêng, cả đời cũng không để nàng rời đi.

Quãng đời còn lại dài lâu, tình đời lạnh lẽo, nhân gian với ta đều là đau thương tịch mịch, duy chỉ gặp nàng, như gặp cảnh xuân bốn mùa đều ấm áp.

___

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lam Trà

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN