logo
REVIEW>> KHIẾN ANH SAY MÊ EM
khien-anh-say-me-em
Tìm truyện

KHIẾN ANH SAY MÊ EM

Tác giả:

Nghê Đa Hỉ

Độ dài: 188

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 56

“Sâu rất sâu những vết thương trong trái tim em

Vết thương này, vết thương kia đừng cố gắng chịu đựng một mình

Không ai có thể đổ lỗi cho em cả

Sẽ ổn thôi nếu em là chính em.” *

Chu Uyển Doanh sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền núi Tương Châu. Từ bé, cô đã phải gánh trên vai trách nhiệm nặng nề mà đáng ra một đứa trẻ không nên có. Bà nội cay độc, ba mẹ không thương, anh em ích kỷ, cô trở nên bơ vơ trong chính ngôi nhà của mình.

Tuổi thơ của Chu Uyển Doanh trải qua trong hoảng loạn bất an và tra tấn tinh thần lẫn thể xác. Cô như chú bướm nhỏ bị tháng năm xiềng xích giam cầm đôi cánh xinh đẹp chẳng thể bay đi đâu. Sự tồn tại của cô có chăng cũng chỉ là món hàng hoá có giá trị đem đi đổi lấy chút tiền bạc mà thôi.

Gió đêm xào xạc, sương muối giăng giăng, thế nhưng chẳng lạnh lẽo bằng lòng dạ con người. Dưới lớp mặt nạ tình thân là dáng vẻ của con thú đê tiện và tham lam. Chu Uyển Doanh bé nhỏ, vẫy vùng trong tuyệt vọng. Nếu ở nơi đây, vận mệnh cô sẽ bị chôn vùi mãi mãi không thấy ánh nắng mặt trời.

Thế nên, Chu Uyển Doanh vẫn luôn khao khát tự do. Cô không còn con đường nào để lựa chọn nữa. Vì vậy, lợi dụng đêm tối, cô cầm theo ít tiền bỏ trốn khỏi chốn địa ngục này.

Kỳ thật, Chu Uyển Doanh tựa như một đoá hoa đỗ quyên nơi triền đồi hoang vắng, dẫu khung cảnh xung quanh có mờ nhạt phai tàn đến mức nào thì vẻ kiều diễm rực rỡ của cô cũng khiến người khác phải xao động trong khoảnh khắc đầu tiên.

Nhờ có vẻ ngoài nổi bật hơn người, Chu Uyển Doanh vô tình lọt vào mắt của một công ty giải trí nhỏ. Năm ấy, cô chỉ mới 16 tuổi, từ Vũ Châu xa xôi đến Bắc Thành hoa lệ, hành lý mang theo là tất cả hy vọng và ước mơ đi tìm ánh sáng đổi thay cuộc đời mình.

Lần đầu Chu Uyển Thanh được bước ra ngắm nhìn thế giới mới, mọi thứ quá đỗi xa lạ và hào nhoáng. Cô thấy mình thật bé nhỏ giữa dòng đời tấp nập ngược xuôi. Không có bối cảnh, không có quan hệ, không có học thức, chỉ dựa vào nhan sắc sao cô có thể được ưu ái nhận công việc tốt kia chứ.

Thế nên, những năm đó, Chu Uyển Thanh chật vật chạy khắp các đoàn phim lớn nhỏ, làm chân sai vặt, diễn viên đóng thế, diễn viên quần chúng… Vào sinh nhật lần thứ mười tám của mình, khi đang diễn thay thì cô ngã từ trên lưng ngựa xuống, gãy cả xương sườn. Sau đó, chỉ có thể chịu đựng cơn đau xuyên thấu tự mình đến bệnh viện.

Dường như, thử thách mà ông trời đặt ra cho Chu Uyển Thanh quá nhiều, nhiều đến nỗi mỗi khi nhớ lại cũng chỉ là mảng màu xám xịt, vương vấn mùi khói bếp nồng nặc cay xè sống mũi.

Thế nhưng, dạo gần đây Chu Uyển Thanh nhờ vẻ đẹp và sự chăm chỉ cố gắng của mình mà nhận được một vai nữ chính trong dự án khá lớn. Nào ngờ, trong mắt người khác những điều ấy lại trở thành cái gai khiến họ ganh ghét. Thế nên, cô liên tục bị vướng vào những rắc rối và phiền nhiễu. Ngay cả người đại diện cũng để mặc cô cho những kẻ có quyền có tiền quấy rối trong các bữa tiệc rượu.

Chu Uyển Thanh thật sự sợ hãi. Chung quy, hoa càng đẹp lại càng kích thích dục vọng ham muốn của đàn ông, ai cũng muốn hái nó xuống trần gian rồi tuỳ ý huỷ hoại giẫm đạp. Trong hỗn loạn rối bời, chỉ nhờ một câu nói bâng quơ vô tình của một người, đã cứu cô thoát khỏi đôi bàn tay m a q uỷ của kẻ xấu.

Anh đứng ở nơi đó, cao lớn lạnh lùng như sương tuyết trên núi cao, cái nhìn rét buốt xuyên qua tất cả, ghim những tăm tối dơ bẩn ấy trước ánh nắng chói chang. Chỉ một ánh nhìn, Chu Uyển Thanh đã rung động. Nghe nói, anh tên Tạ Lẫm, là chủ tịch tập đoàn nhà họ Tạ quyền uy.

Thật ra, Chu Uyển Thanh hiểu rất rõ về mọi chuyện, hai người vốn dĩ không cùng một thế giới. Thế nhưng, làm sao có thể ngăn được những nhịp đập nơi con tim kia chứ. Cứ mỗi lần gặp anh, nó lại xao xuyến những mơ hồ bồng bềnh, dần dần như mưa giăng phủ kín cả mặt hồ.

Chu Uyển Thanh chỉ mới bước qua độ tuổi mười chín đôi mươi, tính cách lại đơn giản thuần khiết. Tình yêu trong đôi mắt nụ cười của cô thật khó lòng che giấu. Ở những nơi có anh, cô chưa từng dời mắt. Chỉ là, âm thầm dõi theo anh từ xa, vụng trộm khoả lấp những mộng mơ của chính mình. Cô biết, cỏ dại sao có thể với lấy ánh trăng.

Nhưng rồi, tâm tư của Chu Uyển Thanh bị người khác phát hiện. Cô ta châm chọc cười nhạo và dùng những lời lẽ sắc bén tàn nhẫn nhất để vạch trần sự ngăn cách của cô với anh. Chu Uyển Thanh đứng đó, không thể phản kháng. Bởi vì, đều là sự thật.

Đêm ấy, Chu Uyển Thanh khóc đến vụn vỡ, mảnh hồn chìm trong khổ sở và bi thương. Cô như kẻ trộm, dám mơ tưởng về những thứ không phải của mình. Đến khi tỉnh lại, vội vàng muốn dùng cách thức đơn giản nhất để khoá chặt tình cảm, đó là trốn chạy khỏi anh. Chỉ cần đôi mắt không nhìn thấy, trái tim sẽ thôi động lòng.

Từ đấy, bất kể là ở đâu, Chu Uyển Thanh đều tránh mặt Tạ Lẫm. Cô còn không dám nhìn thẳng vào anh như trước kia, đến chào hỏi nói chuyện hay ăn cơm cùng nhau cũng trở nên gượng gạo vô cùng. Có lẽ, cô cần chuyên tâm vào sự nghiệp của mình hơn. Dù sao, cô cũng đang có chút danh tiếng, phải nhanh chóng kiếm được nhiều tiền.

Khi hoá thân thành những nhân vật khác nhau qua các bộ phim, Chu Uyển Thanh như sống ở những cuộc đời khác biệt. Nó cho cô trải nghiệm và sự lắng đọng, chuyển dời những mông lung mơ màng thành sự kiên định và trầm tĩnh.

Chu Uyển Thanh đang dần trưởng thành.

Thế nhưng, cô lại không biết, những gì mà từ trước đến nay cô làm đều được một người đàn ông lặng lẽ quan sát và hỗ trợ hết thảy. Ban đầu, anh chẳng mấy để ý đến cô lắm nhưng lại nhớ rất rõ nụ cười như mưa xuân tháng Ba của cô. Đến bông liễu bên ngoài cửa sổ cũng trở nên nhạt màu theo vết tích ấy. Vậy mà, chẳng biết tự bao giờ mỗi lần gặp phải anh, cô đều lướt qua thật nhanh như không hề thấy.

Trong lòng Tạ Lẫm bỗng nhiên thấy ấm ức và khó chịu tột độ. Cô gái nhỏ này, đến trêu chọc anh rồi lại tìm cách rời xa anh. Thế nhưng, cô đã được anh đồng ý hay chưa?

Nếu nói về nhà họ Tạ thì ở Bắc Thành không ai là không hay biết. Anh sinh ra trong gia tộc hào môn, ngậm thìa vàng mà lớn lên. Thế nên, chưa từng có thứ gì anh muốn mà không được. Vì vậy, anh như chú chim đại bàng trên đỉnh cao tự tháp, mạnh mẽ kiêu ngạo, quyết đoán tuyệt tình. Anh là thương nhân, trong mắt chỉ có lợi ích cùng quyền lực, chuyện lỗ vốn sẽ không bao giờ làm.

Việc Chu Uyển Thanh có cơ hội lại gần bên Tạ Lẫm là do anh ngấm ngầm cho phép. Anh lúc đó, vẫn chưa định nghĩa được những quyến luyến xa lạ nơi trái tim, chỉ biết rằng, mỗi khi nhìn thấy cô thẹn thùng đỏ mặt hay mỉm cười dịu dàng, những hung bạo cuồng loạn trong anh như dịu lại, chỉ còn bình yên và ấm áp.

Rõ ràng, Tạ Lẫm không phải là người dễ dàng đánh mất lý trí. Thế nhưng, khi nhìn thấy những gì mà Chu Uyển Thanh phải chịu đựng trong suốt thời gian dài qua, anh bỗng nhiên đau đớn đến không thở nổi. Cô gái nhỏ mềm mại, đã phải kiên cường đến mức nào để vượt qua từng biến cố to lớn. Và khoảnh khắc khi cô ngước đôi mắt nhuộm mờ hơi nước lên nhìn anh, mọi thứ trong anh như sụp đổ.

Tạ Lẫm nhận ra, mình đã sớm đem bóng dáng của Chu Uyển Thanh khắc vào đáy lòng mất rồi. Vì thế, anh mới luôn hướng ánh mắt về phía cô, thấy cô chịu bất công uất ức liền ra tay xử lý, khi cô bị thương thì vội vã lo lắng không thôi, biết được quá khứ của cô, lại càng xót xa ân hận. Giá như, anh có thể sớm đến bên cô, giúp cô đi qua đoạn đường gian nan ấy.

Có những người ngay từ khi chào đời thiên mệnh đã cho một cuộc sống hoàn hảo như ý. Nhưng có những người mỗi một bước đi là một lần đánh cuộc, thậm chí thứ người khác vứt bỏ họ còn phải nhặt nhạnh gom lại từng mảnh vỡ, chắp vá sinh mệnh mình.

Tạ Lẫm đau lòng Chu Uyển Thanh, muốn đem toàn bộ những gì tốt đẹp nhất đều dành tặng cho cô. Để cô biết rằng, cô luôn là người mà anh trân trọng yêu thương nhất. Cho dù thế giới bên ngoài có bao nhiêu xáo trộn, thì anh vẫn ở đây, phía sau lưng em. Bầu trời rộng lớn, chao nghiêng đôi cánh vút tận trời mây.

“Hãy để anh lắng nghe, âm thanh của những mũi chân đáng yêu

Mỏng manh lướt đi trên điệu bolero quyến rũ

Bay lên thật cao, em sẽ tìm thấy một nơi,

Nơi có thể hàn gắn những nỗi đau của em.

Trong căn phòng tối, những tình cảm dâng lên tràn qua cửa sổ

Những ước mơ của em sẽ trở nên mạnh mẽ hơn dưới ánh trăng

Hãy khắc sâu những giai điệu em khao khát

Hãy tin vào những giấc mơ

Bởi vì em có thể dang rộng đôi cánh của chính mình

Và tìm kiếm câu trả lời không ai khác biết.” *

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Bolero do TVXQ thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhím Lười Biếng

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN