logo
REVIEW>> KHI HỌC BÁ XUYÊN THÀNH TIỂU THƯ IQ THẤP
khi-hoc-ba-xuyen-thanh-tieu-thu-iq-thap
Tìm truyện

KHI HỌC BÁ XUYÊN THÀNH TIỂU THƯ IQ THẤP

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 93

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 153

“Thứ khiến thanh xuân trở nên đặc biệt không phải là sự rực rỡ, mà là vì nó sẽ không bao giờ quay trở lại.”

—Lời hồi đáp năm 1988

Thân là một người đã trở thành Tiến sĩ Vật lý lượng tử của đại học Harvard ở tuổi hai mươi sáu, Ôn Niệm Niệm tự thấy thanh xuân của cô chẳng có gì ngoài những tháng ngày vùi đầu vào sách vở cả. Không có gia đình, không có bạn bè, cũng chẳng có người yêu, chỉ có các con số, h ạt n hân và thành tích vây quanh, quả là một sự “thành công” đáng ghen tị.

Dường như ông trời cũng cảm thấy tuổi trẻ của cô quá mức nhàm chán, nên đã cho Ôn Niệm Niệm xuyên vào trong cuốn tiểu thuyết cô mới đọc mấy hôm trước, trở thành tiểu thư Niệm Niệm của nhà họ Ôn lừng lẫy giới hào môn.

Nguyên chủ là tiểu thư lá ngọc cành vàng chính hiệu, cô vừa có vẻ ngoài xinh đẹp xuất chúng, vừa có một gia thế hùng hậu vạn người ghen tị, duy chỉ có học hành là không được ông trời ưu ái. Cho dù có học thêm bao nhiêu gia sư, có uống bao nhiêu loại thuốc tăng cường đi chăng nữa, thì thành tích của cô vẫn cứ lẹt đẹt mãi như vậy.

Tiểu thư Ôn bị mọi người cười chê, cộng với việc luôn bị em gái Ôn Khả Nhi chèn ép nên tính cách dần trở nên nhút nhát tự ti hơn. Cô sợ bố mẹ thất vọng nên chẳng dám than vãn, gặp chuyện gì cũng chỉ biết khóc một mình.

Học bá Ôn Niệm Niệm xuyên đến, với vốn kiến thức sẵn có trong đầu thì đương nhiên Toán Lý Hóa cấp ba sẽ chẳng thể làm khó được cô. Cô thay nguyên chủ vả mặt Ôn Khả Nhi và toàn thể những học sinh từng bắt nạt mình. Sau đó là dằn mặt tất cả cô dì chú bác trong dòng họ từng coi thường cô. Và sau cùng là hướng mục tiêu đến các giải đấu lớn nhỏ trên khắp cả nước.

Nhờ thành tích toán học xuất sắc nên Ôn Niệm Niệm được thầy giáo mời vào “tổ đặc biệt”, một đội tuyển chỉ dành cho những học sinh có thiên phú đặc biệt với những con số gia nhập.

Vì người giỏi toán không nhiều như lá me ngoài vườn nên trong tổ chỉ có vỏn vẹn năm thành viên, ngoài Ôn Niệm Niệm ra thì có Căn Di – thiếu nữ thiên tài trầm lặng ít nói, Ôn Loan – thiếu niên t àn t ật có tính cách cọc cằn, Quý Trì – ngoại lệ duy nhất của tổ, thành tích đội sổ mà không hiểu sao vẫn được tham gia và cuối cùng là nam thần Giang Dữ.

Nhóm năm người bọn họ sẽ học nhóm sau giờ học mỗi ngày, được thầy giáo giao cho các đề toán cao cấp, tự mình giải thử rồi sau đó sẽ thảo luận để tìm ra cách giải. Vì Quý Trì nói nhiều và Ôn Loan thẳng tính nên khó tránh khỏi cảnh tượng gà bay chó sủa, Căn Di nhút nhát nên không dám bày tỏ ý kiến, cả Giang Dữ vốn lạnh lùng khó gần nên không biết cách kiên nhẫn giảng giải cho người ta.

Đôi khi Ôn Niệm Niệm sẽ tham gia thảo luận, phần lớn thời gian cô thích nhìn ra ngoài sân thể dục hơn. Bên tai cô là cuộc tranh luận của mọi người, trước mắt cô là khoảng sân bao la nhuốm màu đỏ của hoàng hôn, còn trong tay cô là một tương lai hoàn toàn mới, một cơ hội quý giá mà ông trời đã ban để cô có thể lựa chọn lại từ đầu.

Mọi thứ đều thật chậm rãi, khác hẳn với nhịp sống vồ vập của cô ở kiếp trước.

Vậy mà không hiểu sao, trong lòng của Ôn Niệm Niệm lại bình yên đến lạ.

***

Cũng giống như tiểu thư Ôn, Giang Dữ là cậu chủ duy nhất của nhà họ Giang danh giá. Với vẻ ngoài đẹp trai miễn bàn, cộng thêm thành tích học tập xuất sắc, anh nghiễm nhiên trở thành nam thần được săn đón nhất trường trung học Đức Trung.

Trong mắt mọi người, tiền đồ của anh xán lạn rực rỡ, tương lai sẽ trở thành người thừa kế của Giang Thị lẫy lừng nên tất nhiên anh sẽ không thể trẻ con ham chơi giống bọn họ được và thế là Giang Dữ cũng chẳng có bạn bè.

Anh không làm bố mẹ thầy cô thất vọng, thành tích luôn vững vàng đứng trên hạng nhất, không rong chơi không tụ tập, không la cà không về muộn, cũng không thân thiết với bất cứ cô gái nào, cả cuộc đời anh cứ như đã được lập trình sẵn sàng hết rồi vậy.

Một ngày nọ, ở cái lớp quậy phá nhất khối bỗng nhiên xuất hiện một học bá mới, điều đáng nói nhất là người này lại đủ sức để cạnh tranh với anh, không ai khác chính là Ôn Niệm Niệm.

Hai người đều đại diện cho trung học Đức Trung đối đầu nhau trong vòng chung kết của một giải đấu, loạt câu hỏi toán nâng cao khiến mọi người trố mắt ra nhìn, chỉ có hai người họ là vẫn thản nhiên tính toán rồi ăn điểm nhẹ nhàng như không.

Rồi khi đồng ý tham gia “tổ đặc biệt”, anh lại gặp cô thêm lần nữa. Ôn Niệm Niệm có phần kiệm lời, nhưng câu nào câu nấy của cô đều rất đúng trọng tâm, buộc Giang Dữ phải rửa mắt nhìn cô hết lần này đến lần khác. Anh từng nghe nói cô nhút nhát tự ti, nhưng rõ ràng Ôn Niệm Niệm trước mắt anh đâu phải như vậy.

Cô từ tốn bình thản, lần đầu gặp mặt còn lạnh lùng lướt ngang qua anh, trong giờ học còn hay lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Có lẽ là do ánh hoàng hôn quá đẹp, hoặc có lẽ là do tiết trời quá nóng, cho nên mỗi khi chú ý đến cô, cả người Giang Dữ cứ bứt rứt không yên.

Anh biết mình không thể rời mắt khỏi Ôn Niệm Niệm và tim anh lại đập loạn cả lên mỗi khi bắt gặp ánh mắt của cô.

Cô trọng tình trọng nghĩa, đặt bạn bè lên trên cả thành tích cá nhân của mình. Trong thời gian huấn luyện cạnh tranh khốc liệt, cô sẵn sàng từ bỏ hạng nhất để đưa tất cả mọi người cùng nhau về đích. Có lẽ cả đời này Giang Dữ sẽ vĩnh viễn chẳng thể quên được ánh sáng và niềm tin sắt đá trong mắt của cô. Nơi ấy như có ánh lửa, sưởi ấm trái tim vô cảm của anh, rồi lại thiêu rụi con tim anh thành những mảnh vụn đỏ rực.

Kiếp trước Ôn Niệm Niệm đã sống cuộc sống hết sức tẻ nhạt, cô cắm đầu lao về phía trước, lao đến đích cuối mà không hề hay biết khung cảnh dọc đường ra sao.

Kiếp này cô sống chậm hơn một chút, mới thấy thực ra thanh xuân rực rỡ tươi đẹp biết bao.

Cô tham gia các cuộc thi thể thao, đứng dưới sân chạy nghe mọi người gọi tên mình mà máu nóng sôi sục trong người. Cô có bạn bè, không nhiều nhưng vô cùng chân thành, luôn sẵn sàng giúp đỡ và ở bên mỗi khi cô cần, cùng chia sẻ mọi niềm vui và nỗi buồn với cô.

Ôn Niệm Niệm cứ nhớ mãi những buổi chiều tàn nắng được đạp xe cùng mọi người, ngọn gió tháng ba thổi tung mái tóc khiến cô khoan khoái lạ kỳ. Cô nhớ những ngày được cùng bạn bè học nhóm, cảnh tượng hỗn loạn nhưng bình yên, khiến những năm tháng tưởng chừng chán nản đó lại đầy ắp tiếng cười và sắc màu rực rỡ.

Và nhớ đến cả anh, người đã khiến cho cô cảm nhận được tư vị rạo rực trong lòng, những nỗi niềm thầm kín mong mỏi cứ chực trào dâng như sóng cuộn, nhưng mãi mà chẳng có can đảm để thốt ra thành lời.

Những buổi chiều tàn thật đẹp, những đêm trăng sáng cũng thật đẹp. Góc bàn vương nắng rất đẹp, mà cả nụ cười của anh cũng đẹp đẽ biết bao.

Phải chăng đây chính là thanh xuân, là khoảng thời gian tràn đầy nhiệt huyết và thấm đẫm sức sống như cây non đâm chồi mà người ta vẫn thường hay nói đó?

Có lẽ đây chính là thanh xuân, là tuổi trẻ - là em, là tôi, và cả những người mà chúng ta đã từng là.

Thực ra, thước đo của hạnh phúc không nằm ở những lời khen của mọi người xung quanh, cũng chẳng nằm nơi những vinh quang và thành tích tựa như ảo mộng phù du kia. Cứ mải mê đi tìm, nhưng nào hay hạnh phúc lại chẳng ở đâu xa, đơn giản mà nhỏ bé đến mức ngạc nhiên.

Đối với Căn Di, hạnh phúc là được có bạn có bè. Đối với Ôn Loan, hạnh phúc là đi tìm lại những khát khao và ước mơ đã từng đánh mất. Đối với Quý Trì, hạnh phúc chính là thi đậu vào ngôi trường trong mơ của cậu.

Đối với Giang Dữ và Ôn Niệm Niệm, hạnh phúc lại là vượt qua cách trở về mặt địa lý và hàng ngàn năm ánh sáng để đến được bên nhau.

Bởi vì thời không sai lệch nên cô lại được đưa đến một thế giới khác trong ba ngàn vũ trụ song song. Ở đó, cô và Giang Dữ chưa từng quen biết nhau, anh ngồi ở vị trí trên cao, còn cô thì miệt mài với chuyên ngành Ngữ văn vốn chẳng liên quan gì đến mình.

Mà ở trong thế giới của anh, Ôn Niệm Niệm đã đem lòng yêu một người khác. Cô nắm tay người đó bước đi, cũng là khuôn mặt, hình dáng và nụ cười ấy, mà tất thảy dường như chẳng còn dành riêng cho mình anh nữa.

Nhưng nếu trong lòng vẫn còn niềm tin, thì sợ gì việc sẽ vĩnh viễn không thể tìm được nhau.

Ba ngàn vũ trụ vẫn đang tiếp tục xoay vần, mỗi một giây đều dịch chuyển như những bánh răng khổng lồ không ngừng va chạm và trượt qua nhau. Nhưng rồi họ sẽ được gặp lại thêm lần nữa, ở một giao điểm nào đó sau khi vũ trụ hoàn tất mọi chu kỳ của nó.

Anh bước về phía cô, im lặng che ô cho cô khỏi bị ướt mưa, không đòi hỏi, cũng chẳng thúc ép. Cô không tin vào mắt mình, trái tim gia tốc đập loạn xạ như muốn văng ra ngoài, nhưng vẻ mặt của cô vẫn thản nhiên giống như ngày đầu lướt ngang qua anh từ thuở mới gặp gỡ.

Tựa như hai mảnh ghép tách rời cuối cùng cũng đã tìm thấy nhau.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Kỷ Kỷ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN