Tác giả:
Tửu Vi Tỉnh
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Nha Thanh
Độ dài: 73
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 34
Vào một ngày tuyết rơi phủ kín thị trấn, trang viên Lai Bố Đức chào đón ứng viên thừa kế thứ mười bảy của mình.
Đó là Lạc Ôn Các Lâm, người vừa mới bò lên khỏi phần mộ trong nghĩa địa hoang sơ, hoàn toàn quên sạch chuyện trước khi c hết và trên người chỉ còn mỗi tờ di chúc chứng nhận quyền sở hữu tòa trang viên to nhất nhưng cũng tàn nhất ở thị trấn Lai Bố Đức.
Do sự sắp xếp của một kẻ nào đó mà từ sau khi chủ nhân của trang viên qua đời, lần lượt đã có mười sáu người tìm đến đây, đưa tờ di chúc ra và giới thiệu mình là người thừa kế hợp pháp. Nhưng chỉ được một khoảng thời gian, mười sáu người này hoặc là bỏ chạy, hoặc là lên cơn đau tim bất đắc kỳ tử, hoặc là không chịu nổi mà t ự v ẫn ngay trong phòng.
Sau khi người thứ mười sáu rời đi, đã rất lâu rồi trang viên không chào đón thêm một ai mới, tình hình bên trong cứ càng ngày càng thụt lùi đi xuống, khiến những người làm thuê trong nhà cũng sốt ruột không yên.
Mãi cho đến thời điểm hiện tại, khi Lạc Ôn Các Lâm xách cái rương hành lý bước xuống xe ngựa, mái tóc đỏ như lửa cùng đôi mắt xanh như biển của cô khiến khu trang viên được bao quanh bởi rừng thông như được điểm tô thêm chút sức sống. Nhưng thực ra cô chẳng phải người sống, chỉ đơn giản là một cái x ác biết đi mà thôi.
Chào đón cô là một dàn những giúp việc lâu năm trong nhà, ai ai cũng niềm nở háo hức mong cô mau chóng dọn vào. Để có thể được công nhận là người thừa kế hợp pháp, Lạc Ôn bắt buộc phải chung sống hòa thuận với mọi người, đặc biệt là những người trong nhà và cả hàng xóm láng giềng của mình.
Vì thế nên một ngày của Lạc Ôn đã diễn ra như thế này.
Buổi sáng cô sẽ phải đối phó với một ngàn trò hù dọa do hầu phòng Cách Lôi Ti bày ra, như vừa mở mắt ra là thấy một con búp bê có đôi tay dài như vượn đang quấn quanh cổ mình chẳng hạn.
Sau đó, Lạc Ôn sẽ xuống nhà dùng bữa sáng do chính tay đầu bếp Ngải Bá Đặc nấu, trong số đó có món cá tươi nguyên con là được hắn ta ưa chuộng nhất. Tiếp theo sau là giờ sinh hoạt với bác sĩ tư nhân Ca Lệ, một người có sở thích mở hộp sọ của bệnh nhân để nghiên cứu.
Thời gian còn thừa, Lạc Ôn phải đi dạo vòng quanh thị trấn để xử lý các mối quan hệ, tham gia tiệc xã giao cũng như là giải quyết các vấn nạn còn thừa liên quan đến những kẻ giả danh con ngươi đang lảng vảng trong thị trấn.
Bạn đồng hành của cô là Bố Lan Địch, đã kiêm chức quản gia ở trang viên Bố Lai Đức được nhiều năm, có đôi mắt xám xịt và vẻ ngoài phi phàm, luôn hết lòng giảng giải và “giúp đỡ” cô trong công cuộc trở thành người thừa kế hợp pháp.
Xung quanh Lạc Ôn ngoại trừ Bố Lan Địch ra thì đều là những kẻ không được bình thường, nếu không phải q uái v ật thì cũng là x ác s ống giả mạo con người. Một cô bé tết tóc và hai đứa trẻ lẳng lặng theo sau, căn chung cư kỳ bí không ai dám ở, bí ẩn đằng sau song sắt của bệnh viện tâm thần và cả những mối quan hệ lằng nhằng dây mơ rễ má giữa các trang viên còn lại trong thị trấn.
Toàn bộ những trải nghiệm phong phú của cô, nếu kể ra thì cũng đủ để dọa cho người bình thường sợ c hết khiếp, nhưng may mà cô không phải người bình thường.
Vì là x ác c hết đội mồ dậy nên Lạc Ôn không có nhịp tim, toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh lẽo c hết chóc khiến q uái v ật không dám lại gần, khẩu vị ảm đạm như người c hết và thường xuyên không cần phải đi ngủ. Khó khăn lắm mới sống dậy được, cô sợ nếu mình sơ sẩy ngủ quên thì có khi mấy năm nữa mới tỉnh lại mất.
Nhờ vào những khả năng trên mà Lạc Ôn có thể đối phó được với những giúp việc trong nhà, duy chỉ có người cộng sự Bố Lan Địch là khiến cô tò mò không thôi.
Anh là con người, có nhịp tim, có hơi ấm và cũng có thể đi ngủ, nhưng anh vẫn thích nghi rất tốt với những q uái v ật trong nhà, ngược lại bọn chúng còn phải tôn trọng kính nể anh. Nhưng anh vẫn có nhiều chỗ không giống người thường, chẳng hạn như mỗi tháng anh sẽ mất tích một hai ngày và cũng như Lạc Ôn, Bố Lan Địch không hề nhớ gì về quá khứ trước kia của mình.
Bố Lan Địch muốn hất cẳng cô ra khỏi trang viên, mà Lạc Ôn cũng định bụng có dịp sẽ sa thải anh đầu tiên. Việc phối hợp hết sức ăn ý giữa hai người đã kéo gần mối quan hệ giữa họ hơn, theo như lời của con cú nuôi trong trang viên thì “đều không bình thường như nhau”.
Chỉ có mình Lạc Ôn biết, trên người Bố Lan Địch có hơi ấm mà cô vẫn hằng ước ao, chỉ khi tiếp xúc mới thấy trong lòng dấy lên cảm giác khác lạ. Tuy cô biết anh chẳng ưa gì mình, nhưng không hiểu sao anh vẫn chưa làm hại cô bao giờ, rất nhiều lúc còn biết giúp đỡ bảo vệ cô. Cô nghĩ dù sao cũng không biết mình sẽ sống được thêm bao lâu, thôi thì đừng đuổi việc anh nữa, có người như vậy bầu bạn bên cạnh cũng không tồi chút nào mà.
Và cũng chỉ có mình Bố Lan Địch biết, chung sống làm việc với nhau càng lâu, anh lại càng nhận ra sự khác biệt chỉ có ở nơi Lạc Ôn. Từ khi dọn đến trang viên Lai Bố Đức để đảm nhiệm vị trí quản gia, anh đã quên sạch sẽ những ký ức trước kia, sau này khi cô chuyển đến mới dần mang máng nhớ lại.
Hình như câu chuyện về ngày tháng xưa kia, đã từng phủ đầy hương vị ấm áp của nắng, là một điều vốn xa lạ giữa một thị trấn lạnh lẽo tuyết phủ quanh năm như nơi này. Mùi vị ấy cũng giống như cảm giác mà anh dành cho cô, cứ tham lam muốn ngắm nhìn mãi chẳng thể rời mắt, nhưng lại biết rằng chẳng thể giữ mãi cho riêng mình.
Và rồi, trong một lần truy đuổi, hai người đã phát hiện ra một sự thật. Bên trên tấm bia đặt nơi phần mộ mà Lạc Ôn đã bò ra trước đó, có khắc tên của Bố Lan Địch.
Giống như một minh chứng cho việc số phận của hai người đã được gắn kết với nhau từ rất lâu về trước.
Khi ấy, họ cũng đóng vai nữ chủ nhân và quản gia, nhưng mối quan hệ sâu sắc đến mức cho dù cô đã c hết rồi, anh vẫn không quên làm một chiếc quan tài đặt dưới tầng hầm của trang viên. Có lẽ chỉ anh mới biết, nếu như mình không đợi được cô quay lại, thì ai mới là người phải hạ táng ở đây.
Ngày Lạc Ôn ngủ thiếp đi rồi được đưa vào quan tài, Bố Lan Địch vẫn ung dung như thường. Anh sắp xếp mọi công việc cho người làm trong nhà, rồi bình thản cầm theo thuốc đ ộc bước vào quan tài, nằm xuống cạnh cô.
Trong lòng vẫn luôn tự hỏi, rằng phải chăng đến khi những ngày đông qua đi, thì những nhành hồng cô từng tự tay trồng trong trang viên mới có thể nở rộ lần nữa?
“Lạc Ôn, tôi tự hỏi khi đông qua xuân đến, chúng ta sẽ còn được gặp lại nhau chứ? Khi ấy, em sẽ không còn là một cái x ác lạnh lẽo, mà tôi cũng không còn là một con rối vô cảm như xưa. Tôi sẽ nắm lấy tay em, hàn gắn lại mối tơ duyên đã từng đứt đoạn, cùng nhau đi qua những năm tháng tĩnh lặng dài lâu và mãi bên nhau cho đến khi băng qua điểm tận cùng của nhân thế.”
“Nhưng mà Lạc Ôn, tôi chỉ muốn biết rằng khi mùa xuân tới, liệu em có còn quay về hay không?”
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Hồng - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved