
Tác giả:
Bắc Đồ Xuyên
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
AI_Bích Sơn
Độ dài: 60
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 11
“Nếu em thật sự không thích ứng được, anh có thể trả lại tự do cho em.”
Nếu như có cơ hội được quay trở lại quá khứ, Chu Thừa Sâm nhất định sẽ trách mắng bản thân mình thật nhiều, rằng tại sao lại thốt ra câu nói đó với Lộ Ninh.
Tại thời điểm đó trong mắt anh, câu nói ấy chẳng qua chỉ là một lời nói lẫy mang theo chút thăm dò, nhưng lại chưa từng nghĩ rằng thứ mình tiện miệng đưa ra lại chính là điều cô vẫn luôn chờ đợi.
Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy dáng vẻ nôn nóng muốn thoát khỏi mình của cô.
Khoảnh khắc ấy, Chu Thừa Sâm mới biết hóa ra cái gọi là bình yên trong mắt anh, từ đầu đến cuối chỉ là sự cam chịu trong mắt Lộ Ninh.
Dường như trong suốt ba năm chung sống, cô chưa từng dành tình cảm cho người chồng là anh.
…
Chu Thừa Sâm và Lộ Ninh kết hôn trong một tình huống bất đắc dĩ.
Gia đình Lộ Ninh khi ấy đang đứng trên bờ vực thẳm, chỉ cần thêm một bước nữa thôi là có thể hoàn toàn rơi xuống đáy. Đúng lúc ấy, nhà họ Chu đưa tới một cành ô-liu, đủ để giúp gia đình cô vực dậy từ trong tình cảnh khốn cùng.
Những tưởng chị gái Lộ Ninh mới là người sẽ gả sang nhà họ Chu, thế nhưng cuối cùng Chu Thừa Sâm lại vừa mắt người em gái là cô.
Vì gia đình, Lộ Ninh chấp nhận nói lời chia tay với người bạn trai Kỷ Tiêu Nhiên, từ bỏ đoạn tình cảm mà mình từng thật lòng trân trọng để bước vào cuộc hôn nhân với anh.
Bọn họ cứ như vậy bước vào lễ đường, tạo nên một cuộc hôn nhân tương kính như tân, không quá thân mật nhưng cũng chẳng có bất kỳ sơ hở nào để người ngoài có thể bắt bẻ.
Ba năm qua đối với anh, Lộ Ninh là một người vợ rất hợp ý. Anh giúp nhà cô giải quyết rắc rối, cô cũng tình nguyện cùng anh ứng phó đủ loại trường hợp. Anh vẫn luôn cho rằng vợ chồng họ vui vẻ hòa thuận, sẽ bình bình thản thản sống một cuộc sống như thế này mãi.
Cho đến cái ngày anh buộc miệng nói rằng sẽ trả cho cô sự tự do…
Anh mới bàng hoàng nhận ra, dường như trong suốt ba năm qua cô chỉ đang đóng vai làm bà Chu, chứ không hề sống như một “Lộ Ninh” thực thụ.
Chu Thừa Sâm luôn nghĩ rằng bản thân đã làm tròn nghĩa vụ trong suốt ba năm qua. Chí ít thì anh cũng đã đối xử với cô đủ tốt, chí ít thì sự xuất hiện của anh trong cuộc đời cô hẳn phải lưu lại một chút ấn tượng sâu sắc nào đó.
Song từ ngày anh nói ra câu “trả lại tự do”, mọi phản ứng của cô lại khiến anh thực sự nhìn thấy năm chữ “một xu cũng chẳng đáng” trên người cô.
Còn chưa chính thức làm thủ tục ly hôn, cô đã dọn ra khỏi căn biệt thự trước, dứt khoát sống một cuộc sống tách biệt hoàn toàn khỏi anh.
Lộ Ninh không hề yêu anh. Cô đối đãi với anh như với một “ân nhân”, một đối tác hợp ý, chứ không phải là chồng. Vì cô không để tâm điều gì nên cũng chẳng có mong cầu, cũng không để anh bước vào bên trong thế giới của cô.
Dù sao thì trước khi kết hôn, cả hai đều có một đoạn tình cảm oanh liệt. Bước vào cuộc hôn nhân này cũng vì bất đắc dĩ, chẳng hề có một nền tảng tình cảm nào, chỉ gặp gỡ vội vàng rồi quyết định chóng vánh.
Thế nên trong suốt những năm tháng sống chung, ngoài cảm giác biết ơn và tôn trọng Chu Thừa Sâm ra, dường như Lộ Ninh chẳng còn ý gì khác. Vì không yêu anh nên khi anh nói muốn trả lại tự do, cô chỉ thuận theo mà nhận lấy.
Với cô, cuộc hôn nhân này có thể kết thúc nhẹ nhàng như cách nó bắt đầu.
Song Chu Thừa Sâm thì khác. Suốt những năm tháng chung sống, anh đã quen với sự tồn tại của cô từ lúc nào chẳng hay.
Anh chẳng biết tình cảm dành cho cô đã nảy nở từ khi nào, chỉ đến lúc Lộ Ninh thật sự rời đi, anh mới phát hiện căn nhà vốn quen thuộc kia lại trở nên trống trải đến đáng sợ.
Một người từng ngày ngày xuất hiện trước mắt mình, đến lúc biến mất mới nhận ra hóa ra bóng dáng ấy đã sớm trở thành một phần trong cuộc sống.
Đã có lúc anh nghĩ đến chuyện buông tay, nhưng khi nhìn thấy căn nhà trống trơn, lúc cô đã dọn ra ngoài ở, trong đầu anh như có một sợi dây đột ngột đứt phụt.
Anh nghĩ đến cảnh cô sẽ chọn một bạn đời khác, thậm chí kết hôn, sinh con, cùng người đó đi hết cả đời là lý trí của anh đã đứng bên bờ sụp đổ.
Thì ra anh không hề rộng lượng như mình vẫn tưởng. Anh không muốn nhìn cô thuộc về một người khác, anh muốn giữ cô lại.
Nếu ban đầu có lẽ chỉ là một loại bốc đồng và dục vọng chiếm hữu khó hóa giải nào đó, thì những ngày tháng giày vò và sốt ruột này cũng đủ để anh hiểu rõ, anh yêu cô đến phát điên.
Thế là người đàn ông trước đây luôn bình tĩnh và quyết đoán bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để giữ lấy cuộc hôn nhân này.
Anh lợi dụng sự mềm lòng của cô để kéo dài thời gian ly hôn, hết lần này đến lần khác tìm lý do để cô ở lại bên cạnh mình lâu hơn một chút.
Có lẽ chính anh cũng hiểu những cách làm ấy chẳng vẻ vang gì, nhưng khi đứng trước nguy cơ thật sự mất đi một người, con người ta đôi khi sẽ chẳng còn giữ được sự tỉnh táo như thường ngày.
Cho đến một ngày không chịu nổi, anh đã nói với cô rằng… mình không muốn ly hôn nữa.
“Anh sẽ không ép em nữa, nhưng dù thế nào đi nữa, anh hy vọng trước khi ly hôn, em có thể cho chúng ta thêm một cơ hội, được không?”
Lộ Ninh thật sự không hiểu nổi anh. Vừa mới nói trả tự do cho cô, sau đó lại lật lọng bảo rằng không muốn ly hôn nữa.
Có lẽ anh chỉ là chưa quen. Chưa quen với việc căn nhà không còn bóng dáng cô, chưa quen với những ngày tháng thiếu đi một người vẫn luôn tồn tại trong cuộc sống của mình.
Có lẽ anh chỉ đang nhầm lẫn giữa tình yêu và sự luyến tiếc, giữa rung động và một thứ thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức.
Cô càng không biết thứ Chu Thừa Sâm muốn giữ lại rốt cuộc là Lộ Ninh, hay chỉ là cuộc hôn nhân mà anh đã quen thuộc suốt ba năm.
“Anh không yêu em, chỉ là chiếm hữu thôi.”
“Chiếm hữu cũng được, yêu cũng được, anh đều không muốn buông tay em. Em muốn yêu thế nào, anh có thể học, sẽ làm từng thứ một. Em muốn gì anh đều có thể cho. Đừng nói chia tay nữa, anh không muốn nghe.”
Có lẽ tình yêu của Chu Thừa Sâm đến muộn hơn một chút. Nhưng cũng chính vì đến muộn, anh mới phải học cách yêu một người từ đầu.
Nếu đã như vậy, chi bằng mỗi người lùi một bước.
Cô đồng ý thử sống với anh như một cặp vợ chồng bình thường, để anh bước vào thế giới của cô. Anh từ bỏ cái tôi, học cách chinh phục một “Lộ Ninh” thực thụ.
Chỉ là yêu một người vốn đã quen với việc không cần mình, có lẽ chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
Liệu Chu Thừa Sâm có thể thực sự khiến Lộ Ninh mở lòng? Bọn họ từng có một cuộc hôn nhân không bắt đầu bằng tình yêu, vậy liệu có thể dùng tình yêu để viết lại cuộc hôn nhân ấy?
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: The Atlamtis
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved