Tác giả:
Tiểu Hật
Reviewer:
AI_Quế Viên
Designer:
AI_Anh Thảo
Độ dài: 68
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 324
Tô Nam làm xằng làm bậy đã quen.
Cho đến một ngày cậu gặp được Quý Ngộ.
Tựa như mỹ hầu vương bị Phật tổ thu phục, trở nên ngoan ngoãn. Ai ngờ “tình đầu chớm nở” bị cô gái nhỏ dội nước sôi.
Cậu híp đôi mắt đào hoa chứa đầy sự quyến rũ, mê hoặc lòng người: “Bố mẹ tôi nhớ con dâu rồi.”
Quý Ngộ rũ mắt nghĩ ngợi, sau đó nghiêm trang từ chối: “Cho dù cậu có dùng chú dì ra để nói, tôi cũng sẽ không giúp cậu làm bài tập đâu.”
Một ngày nọ, trong trường học dấy lên tin đồn. Tiểu bá vương cà lơ phất phơ, không học vấn không nghề nghiệp Tô Nam đổi tính, ngoan ngoãn ở trong lớp làm bài tập.
Còn là bị bạn gái tin đồn bắt làm bài tập.
Quan trọng nhất là “bạn gái tin đồn” kia còn là học bá đứng đầu toàn trường!
Quý Ngộ cười tủm tỉm nhìn Tô Nam đang cúi đầu múa bút thành văn: “Giúp tôi làm xong bài tập ngày hôm nay, ngày mai tôi mang bánh ngọt tặng cậu.”
Vào buổi tối, Tô đại ca hung tợn đem cô gái nhỏ ấn ở trên tường, ngấu nghiến đôi môi ngọt ngào của cô gái nhỏ, cho đến khi trong mắt cô phủ một tầng hơi nước, cậu mới thở dài, cắn nhẹ vành tai cô, trong giọng nói mang theo dụ dỗ: “Ngoan, cho tôi hôn thêm một cái…”
***
Quý Ngộ sinh ra ở một huyện xa, vốn có một gia đình với cha mẹ yêu thương cùng anh trai che chở. Nhưng sau khi ba cô qua đời, mọi thứ hoàn toàn thay đổi. Nơi cô luôn xem là nhà lại trở thành nơi khiến cô muốn rời bỏ.
Giữa yêu và hận, giữa muôn vàn mảnh ghép quá khứ tốt đẹp cùng hiện tại cuốn đầy sợi chỉ đau thương, Quý Ngộ lựa chọn chạy trốn. Cô dùng hết khả năng, thi đậu vào trường trung học trọng điểm của tỉnh, rời khỏi huyện nhỏ, rời khỏi nơi gọi là “nhà”.
Một cô gái nhỏ, không tiền không thế có thể chạy bao xa. Thành thị xa hoa khiến cô choáng ngợp, cô độc lại tự ti. Ở nơi mà người giàu, kẻ mạnh, người thông minh, kẻ có tài có thể bắt gặp ở khắp chốn, một cô gái như cô chỉ là một người nhỏ bé, không đáng kể.
Thế nhưng, cũng ở đó, Quý Ngộ gặp được rất nhiều người tốt, không chỉ đưa tay ra giúp đỡ cô lúc khó khăn, còn không ngừng động viên, cổ vũ, công nhận khả năng và giá trị của cô.
Chú Hà cho Quý Ngộ một chỗ ở, còn tạo điều kiện cho cô làm thêm ở tiệm bánh ngọt. Chị Tiểu Noãn mỗi ngày đều giúp đỡ cô, cho cô thêm thời gian học tập. Còn có Tề Mục Hạ luôn miệng giới thiệu cô là người đứng đầu toàn khối với các bạn học khác. Còn có tên nhóc Cảnh Hi cùng cậu bé Tô Nhất luôn đứng ra bênh vực cô.
Bọn họ đều là những người rất tốt, là thiên sứ cho cô ấm áp trong ngày tuyết rơi lạnh lẽo. Nhưng tất cả đều không bằng một người, chính là bạn cùng bàn Tô Nam của Quý Ngộ.
Cậu như chú cún lớn, mang theo ánh sáng, ngang ngược xông vào cuộc sống của cô. Cậu sẽ vây quanh cô làm nũng, vì một cái bánh ngọt nhỏ mà ngoan ngoãn cùng cô học bài. Nhưng khi cô bị bắt nạt, cậu cũng sẽ là người đầu tiên tiến lên phía trước, bảo vệ cô, tin tưởng cô, bất chấp tất cả đứng về phía cô.
Thế giới của Quý Ngộ vốn là một bức tranh thủy mặc đơn giản lại ảm đạm. Bởi vì Tô Nam xuất hiện mà được vẩy thêm sắc màu, trở nên sống động, chân thực. Chú chim nhỏ bị giam trong lồng, bỗng một ngày thấy được bầu trời, cố gắng bay về phía trước. Lại không nhớ rằng dưới chân là xích sắt, dù cố gắng thế nào cũng không thoát ra được.
Quý Ngộ và Tô Nam vốn không cùng một thế giới. Hơn nữa, giữa bọn họ có quá nhiều khác biệt cùng vô số người ngăn trở, tựa như lồng sắt vững chãi, chia cách chú chim nhỏ chạm đến bầu trời.
Thế nhưng, Tô Nam không phải đám mây phía trên cao xa vời kia. Cậu là mỹ hầu vương, là chú khỉ không sợ trời không sợ đất, một chút chướng ngại sao có thể khiến cậu buông tay cô gái nhỏ của mình.
Nói Tô Nam cậu là kẻ áp chót, không xứng với người đứng đầu như Quý Ngộ. Vậy thì cậu sẽ dùng cách của mình, chứng minh cho bọn họ thấy, chỉ cần là cậu muốn, vị trí ở cạnh Quý Ngộ kia nhất định sẽ là cậu.
Nói bọn họ gia cảnh cách biệt, không môn đăng hộ đối. Vậy thì Tô Nam sẽ tự tay mở khóa chiếc lồng kia, để chú chim nhỏ của cậu bay thật cao, thật xa. Dù Quý Ngộ có tung cánh ở bất kỳ nơi nào, cậu sẽ luôn đồng hành ở bên cạnh, chống đỡ cả bầu trời cho cô.
Mười sáu tuổi, lần đầu gặp gỡ, Tô Nam phải lòng Quý Ngộ.
Mười tám tuổi, ba năm đồng hành, tình đậu sơ khai, Tô Nam đã hứa với Quý Ngộ rất nhiều điều nhưng bọn họ lại bỏ lỡ nhau.
Hai mươi ba tuổi, nhiều năm xa cách, tất cả oán niệm cùng nhớ nhung cuối cùng biến thành hai chữ “A Ngộ”.
Lần này Tô Nam sẽ không để chú chim nhỏ của cậu lạc mất nữa. Cậu phải đánh dấu lên người A Ngộ, khiến cho cô dù có bay đến bất kỳ nơi nào, cậu cũng có thể tìm được.
Quý Ngộ mười sáu tuổi, không chịu nổi thiếu niên Tô Nam ăn vạ, thì càng không thể thoát được Tô Nam hai mươi ba tuổi thành thục, lão luyện quấn lấy, chỉ có thể “bao dưỡng” cậu.
“Hết thảy những gặp gỡ trên đời đều do nhân duyên. Bất kể là đến sớm hay muộn, vẫn luôn là đúng lúc.” *
Thanh xuân may mắn nhất là gặp được cậu. Vô số hứa hẹn năm đó, không thể thực hiện được, duy chỉ có một điều, ở nơi cậu trưởng thành, dưới vô số ánh sao bên cậu từ nhỏ đến lớn, nguyện được ở bên cậu hết quãng đời còn lại.
___
*: Trích Muốn gặp lại anh - Ngoại Truyện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quế Viên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved