
Tác giả:
Cảnh Ngộ Phồn Chi
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Song Thiện
Độ dài: 74
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 24
Người ta hay vẽ thiên đường bằng những gam màu dịu: một vòm trời mềm như lụa, một mặt biển xanh đến mức chỉ cần nhìn cũng thấy lòng được vỗ về. Nhưng đó là thiên đường của những kẻ đã quen được chở che. Với những đứa trẻ sinh ra trong thiếu thốn, “thiên đường” không có hình hài lộng lẫy, nó chỉ là mái ngói đủ kín để mưa không gõ xuống giấc ngủ, là bữa cơm có hơi ấm người thân, là khoảnh khắc ai đó chịu dừng lại rất khẽ, đặt lên vai mình một bàn tay như nói: em không phải chống chọi một mình trong đêm.
Với Trâm Băng Xuân, thiên đường từng nhỏ bé như thế.
Người ta nói mùa đông là mùa của tàn úa. Cành cây khẳng khiu, mặt đất nứt nẻ, gió buốt quất vào da thịt như nhắc nhở rằng sự sống đang co mình chịu đựng. Nhưng nếu giữa lớp băng giá ấy có một đóa hoa lặng lẽ nở ra thì sao?
Hoa tuyết không rực rỡ như xuân, không chói chang như hạ. Nó tồn tại bằng sự bền bỉ âm thầm, bằng ý chí không chịu tan chảy. Trâm Băng Xuân cũng như thế.
Cái tên của cô là một nghịch lý. “Băng” là đông lạnh, là những ngày không nắng. “Xuân” là hồi sinh, là mầm xanh cựa mình sau giấc ngủ dài. Hai chữ đặt cạnh nhau, như thể số phận đã định sẵn rằng cô phải học cách nở hoa giữa giá rét.
Cô sinh ra ở một huyện nhỏ nghèo nàn, nơi con đường đất mùa mưa lầy lội, mùa nắng bụi bay mù trời. Bố mẹ rời bỏ cô từ sớm, để lại sau lưng tiếng xì xào “khắc tinh” đeo bám suốt những năm thơ ấu. Ông bà nội nhặt ve chai, chắt chiu từng đồng lẻ nuôi cô lớn. Thiên đường của cô không phải lâu đài pha lê, mà là căn gác mái cũ kỹ có mùi long não trên áo bà, là tiếng ông ho khan giữa đêm đông, là ánh đèn vàng leo lét vẫn cố sáng mỗi khi mất điện.
Thiên đường ấy mong manh đến mức chỉ một cơn gió cũng có thể cuốn đi. Và rồi, nó cũng đã thật sự biến mất…
Ngày ông bà lần lượt rời xa, căn nhà cũ trở nên trống rỗng. Những bức tường từng ấm áp bỗng lạnh lẽo như chính cái tên cô mang. Băng Xuân hiểu rằng từ nay, mình không còn chốn quay về. Cô rời huyện nhỏ, mang theo di ảnh ông bà và một túi vải buồm cũ kỹ, bước vào thành phố Đế Đô của ánh đèn và những giấc mơ xa xỉ.
Đế Đô không dịu dàng. Ngôi trường trung học cô theo học là thế giới của những cái tên như Gucci, Hermès, Porsche 911 được nhắc đến tự nhiên như cách người ta nói về bài tập toán. Những cô cậu học sinh sinh ra đã đứng sẵn ở vạch đích, nói về Paris, Milan như nói về một chuyến xe buýt cuối tuần.
Giữa khung cảnh ấy, Trâm Băng Xuân giống như một mảng tuyết trắng rơi nhầm vào bức tranh rực màu.
Cô mặc đồng phục chỉnh tề, không sửa váy ngắn, không tô son. Cô không tham gia những cuộc trò chuyện hào nhoáng, thay vào đó, cô chỉ cúi đầu học bài như thể mỗi con chữ là một bậc thang để cô leo ra khỏi quá khứ.
Ba chữ “đồ quê mùa” từng bị viết sau lưng áo cô giữa tiếng cười rộ lên. Ánh mắt soi mói như những mũi kim lạnh. Nhưng cô không khóc. Cô vào nhà vệ sinh, hắt nước lạnh lên mặt, nhìn mình trong gương và tự nhủ: mình không được phép yếu đuối. Không phải để chứng minh với họ, mà để giữ lại chút tự trọng cuối cùng cho bản thân.
Và rồi người ấy xuất hiện.
Pháp Văn Nhã bước vào cuộc đời cô như một đường cắt sắc lạnh giữa màn mưa. Xuất thân danh giá, gia thế hiển hách, anh quen với ánh nhìn ngưỡng mộ của người khác. Ở anh có sự kiêu ngạo gần như bản năng, một lớp băng mỏng bao phủ mọi cảm xúc.
Nhưng anh không nhìn cô bằng ánh mắt thương hại.
Đôi mắt anh chỉ đơn giản là hướng về cô.
Nhìn đôi giày vải đã sờn, nhìn cổ tay còn vết bầm tím chưa tan, nhìn cách cô ngồi thẳng lưng giữa những tiếng cười chế giễu. Ánh nhìn ấy không ấm áp, nhưng đủ để cô nhận ra mình không hoàn toàn vô hình.
Pháp Văn Nhã không phải hoàng tử dịu dàng. Anh lạnh lùng, đôi khi tàn nhẫn. Dòng chữ “Laissez-moi tranquille” xăm nơi cổ tay như một tuyên ngôn: đừng làm phiền tôi. Nhưng có lẽ, đó cũng là lời tự nhắc bản thân đừng để ai chạm vào phần mềm yếu nhất.
Anh trêu chọc cô. Anh nói cô giống con chim sẻ nhỏ gặp mưa. Nhưng cũng chính anh là người đầu tiên hỏi về chậu xương rồng trong bức ảnh đại diện của cô.
“Em tự trồng à?”
Một câu hỏi đơn giản, nhưng lại giống như mở ra một cánh cửa.
Xương rồng sống giữa khô hạn.
*
Khoảng cách giữa họ không chỉ là tiền bạc. Đó là khoảng cách của hai thế giới, hai gia tộc, hai hệ giá trị. Mỗi lần tiến gần, lại như bước trên băng mỏng. Nhưng tình cảm vốn không sinh ra để nghe lời lý trí.
Băng Xuân không chờ ai cứu rỗi mình. Cô học cách tự lập, tự kiếm tiền, tự đứng vững. Cô không muốn trở thành cái bóng đứng sau hào quang của anh. Nếu có ngày sóng gió ập đến, cô muốn mình đủ mạnh để không bị cuốn đi.
Pháp Văn Nhã trong những khoảnh khắc hiếm hoi buông bỏ phòng bị, nhìn thấy ở cô một điều mà thế giới xa hoa của anh không có: sự thuần khiết không bị tiền bạc bóp méo. Cô giống một mảnh bạch ngọc có vết rạn nhỏ, không hoàn hảo nhưng chân thật đến mức khiến người ta muốn nâng niu.
Tình yêu của họ không ồn ào. Không có những lời hứa hẹn hoa mỹ. Chỉ là những lần cùng ngồi học đến khuya, những buổi chiều lặng lẽ nhìn thành phố lên đèn từ tầng cao, những câu nói tưởng chừng hờ hững nhưng lại khắc sâu trong tim. Tất cả những hình ảnh ấy nửa vô tình nửa cố ý, khắc sâu vào tâm khảm của Trâm Băng Xuân. Ngày qua ngày, tất cả gói gọn thành chút động lực nho nhỏ, thúc đẩy cô tiến về một tương lai chưa rõ ngọt bùi.
Cô chọn tiến về phía trước.
Cô chọn không đánh mất bản thân.
Cô chọn yêu, dù biết phía trước có thể là bão tố. Như đóa hoa tuyết tinh khôi tuy mỏng nhưng sắc lạnh, đóa hoa ấy không tan đi, mà hóa thành nước, thấm vào đất, nuôi dưỡng một mùa xuân khác.
*
Trâm Băng Xuân của ngày đầu đặt chân đến Đế Đô từng co ro giữa sân bay lạnh lẽo. Trâm Băng Xuân của hiện tại đã có thể đứng thẳng giữa sóng gió, ánh mắt không còn run rẩy.
Cô vẫn mang trong tim mùa đông cùng những ký ức về căn nhà cũ, về ông bà, về những ngày tháng bị gọi là “khắc tinh”. Nhưng giữa lớp băng ấy, một mầm xuân đã lặng lẽ lớn lên.
Tình yêu không biến cô thành người khác. Nó chỉ giúp cô nhìn thấy phiên bản mạnh mẽ nhất của chính mình.
Băng Xuân hiểu rất sớm một điều: đi về phía nào cũng có cái giá phải trả. Ở lại thì bị quá khứ níu chân, bước tiếp thì phải tập quen với cô độc và những ánh nhìn lạnh lùng. Nhưng cô vẫn chọn tiến lên, không phải vì tin đời sẽ bỗng dịu dàng, mà vì cô không muốn cả đời mình chỉ là một cái bóng đứng nép trong mùa đông.
Câu chuyện này không đơn thuần là chuyện tình giữa một cô gái nghèo và một chàng trai giàu có. Nó còn là hành trình của lòng tự trọng giữa nghịch cảnh, của khát vọng vươn lên giữa định kiến, của một đóa hoa chọn nở thay vì chờ bị giẫm nát. Giữa băng giá của cuộc đời, có người chọn tan chảy, có người chọn ngủ yên. Còn Trâm Băng Xuân chọn nở hoa.
Không rực rỡ.
Không ồn ào.
Chỉ lặng lẽ tồn tại, như một lời chứng minh rằng dù sinh ra giữa mùa đông khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể giữ cho mình một mảnh xuân không bao giờ tắt.
Và có lẽ, tình yêu đẹp nhất không phải là cùng nhau trốn khỏi mùa đông, mà là nắm tay nhau bước qua nó, để khi ngoảnh lại, ta nhận ra: băng giá năm nào chính là thứ đã dạy ta cách trân trọng ánh mặt trời. Hoa tuyết rồi sẽ tan nhưng mùa xuân nếu đã từng thật sự nảy mầm trong tim thì sẽ ở lại mãi mãi…
____
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved