logo
REVIEW>> GIÓ SẼ HÔN LÊN ĐÔI MẮT EM
gio-se-hon-len-doi-mat-em
Tìm truyện
Donate

GIÓ SẼ HÔN LÊN ĐÔI MẮT EM

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 74

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 769

Giới thiệu:

Tùy Chiêu Chiêu phát hiện mấy ngày nay trong nhà liên tục mất tiền, tưởng rằng bị trộm. Cô đã rủ bạn mình ở cùng để canh giữ hai ngày, cuối cùng mới phát hiện ra thủ phạm chính là con chim sáo đen ngốc nghếch mà cô nuôi!

Tùy Chiêu Chiêu đã đặc biệt xin nghỉ phép, giả vờ ra ngoài đi làm, sau đó vụng trộm trốn ở cổng.

Cô thấy nó vỗ đôi cánh đen tuyền, ngậm theo những tờ tiền mới tinh.

Sau đó - bay sang sân nhà bên cạnh.

Con chim trong nhà đối với Tùy Chiêu Chiêu luôn hờ hững lạnh lẽo, nhưng ở sân bên cạnh, nó lại làm nũng với người đàn ông kia.

“Mày lại đến nữa à?” Giọng người đàn ông từ tính trầm ấm, rõ ràng có chút bất đắc dĩ. “Rốt cuộc đây là tiền của ai?”

Con chim sáo đáng thương của Tùy Chiêu Chiêu ngốc nghếch cọ cái đầu không mấy thông minh của mình vào tay người kia.

Rõ ràng là một con sáo thuần chủng, nhưng lúc này lại giống hệt như một chú husky.

Tùy Chiêu Chiêu: “…”

Được lắm, lấy tiền của mình đi bao nuôi tiểu bạch kiểm.

*

Lạc Thanh Hà vì công việc, hoặc là đi công tác suốt cả năm trời, hoặc là ở nhà nửa tháng trời, trông như người không có công ăn việc làm tử tế.

Anh lại có gương mặt rất dễ khiến người khác nghĩ xấu, thường bị hiểu lầm là tiểu bạch kiểm của một phú bà giàu có nào đó.

Rất hiển nhiên, hàng xóm mới của anh cũng là cảm thấy như vậy.

Đặc biệt là gần đây, không biết vì sao, anh cùng cô gái hàng xóm cách vách rất thường xuyên gặp mặt. Đi mua đồ ăn về cũng thấy cô ấy nhìn anh bằng ánh mắt kiểu “tuổi này mà anh còn ngủ ngon được à”.

Quả nhiên, hôm đó cô gái hàng xóm đứng chắn ngay trước cửa nhà anh, phức tạp hỏi: “Cảm giác được bao nuôi thế nào?”

“Cũng không tệ, cảm ơn đã quan tâm.” Lạc Thanh Hà lười quan tâm, đang định bước qua.

Hàng xóm mới hiển nhiên không nghĩ tới anh lại bình tĩnh như vậy, không kiềm chế được lại khuyên thêm lần nữa, mong anh nhanh chóng thức tỉnh quay đầu là bờ: “Tôi cảm thấy anh ở tuổi này hoàn toàn có thể tự mình nuôi sống bản thân bằng chính đôi tay của chính mình.”

Lạc Thanh Hà bị quấy rầy đến mức có chút phiền, cau mày nói: “Tiền tôi tiêu cũng không phải tiền của cô, liên quan gì đến cô?”

Kết quả là anh thấy cô gái nhìn anh với ánh mắt u oán, rồi chậm rãi nói: “Anh sẽ không thực sự nghĩ rằng, một con sáo đen sẽ tự mình kiếm được tiền đấy chứ?”

Lạc Thanh Hà: “……”

Tìm được rồi, người chủ nuôi con sáo đen ngu ngốc đó chính là cô.

***

Vườn thú Berita ở Lâm Kinh là một vườn thú nổi tiếng với rất nhiều loài động vật, đặc biệt là những loài động vật ă n t hịt lớn như hổ, sư tử,... Nhưng cũng vì quá phong phú những loài động vật ă n t hịt này nên các nhân viên chăm sóc ở đây đều nửa lo nửa sợ mỗi khi phải chăm sóc chúng.

Dù sao chúng vốn là “tay chơi” của tự nhiên, có thể kết liễu con mồi chỉ trong một nhát cắn, dù đã được thuần hóa thì đâu ai biết được vào một lúc nào đó, chúng có vô tình “giao lưu” với người chăm sóc chúng hay không?

Có lẽ, cả Berita chỉ có một người duy nhất có thể đi giữa đám động vật hoang dã này như dạo chơi nhà bạn, vuốt ve hổ như mèo con ở nhà mà thôi, cô cũng là bến bờ gửi gắm của rất nhiều nhân viên sở thú vào giờ cho ăn của những động vật “khó chơi” này. Nhưng mà mấy ngày gần đây bộ phận chăm sóc ở Berita thật sự rất khổ, vì cái người mà họ có thể gửi gắm đó đang nghỉ phép.

Nghỉ phép để làm một việc rất ý nghĩa, “bắt gian”.

Trong nhà của Tùy Chiêu Chiêu có nuôi một con sáo đen tên là Nhị Từ, cô cũng nuôi nó một thời gian rồi, nhưng con sáo này lại rất không giống những thú nuôi khác, không hề thân thiết với người chủ đã chăm nó ăn chăm nó ngủ chút nào, ngược lại còn rất sợ cô.

Chưa kể dạo gần đây Tùy Chiêu Chiêu phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ, đó là số tiền cô vất vả tăng ca sớm hôm bị mất cắp, mỗi lần tên trộm này chỉ lấy năm tệ mười tệ mà thôi, nhưng đến khi cô phát hiện thì đã biến mất mấy trăm tệ rồi.

Là một người không có chút của ăn của để nào, Tùy Chiêu Chiêu không thể chấp nhận công sức lao động tăng ca của mình bị cuỗm mất như vậy, vậy nên cô đã quyết định nghỉ phép rình trộm. Nhưng ai mà ngờ được, cuối cùng rình trộm lại biến thành bắt gian.

Đúng vậy, là bắt gian, vì cô phát hiện tiền của mình không hề bị người ngoài trộm mất, mà do chính con sáo nhà cô đã cắp tiền đi cho trai!

Tùy Chiêu Chiêu sống gần ba mươi năm rồi nhưng vẫn bị cú sốc này làm cho sững sờ, ai mà ngờ được một con sáo đen còn biết lấy tiền đi nuôi trai cơ chứ? Mà trai này cũng không xa xôi gì, ở ngay bên cạnh nhà cô, là hàng xóm sát vách của cô, cái người mà nếu không nhờ con sáo đen giúp cô được diện kiến thì cô sẽ tưởng sát vách là một ngôi nhà ma kìa.

Hóa ra đó không phải một căn nhà ma, mà còn có một chủ nhân rất trắng trẻo đẹp trai, nhưng mà cái miệng thì quả thật là “không nhả nổi ngà voi”, tuy rằng cô cũng chẳng kém gì.

Được biết, theo thông tin ban đầu, chủ nhà kế bên tên Lạc Thanh Hà, tuổi tác chưa rõ, công việc chưa biết, nhưng là đối tượng đang giữ mấy trăm tệ tiền tăng ca của Tùy Chiêu Chiêu. Đáng lẽ tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc khi Tùy Chiêu Chiêu lấy lại tiền và về nhà, nhưng vô tình thay anh hàng xóm lại bất ngờ ngất xỉu rồi ngã lên người cô.

Người ta nói, gặp nhau tức là duyên phận, khác nhau ở chỗ phận mỏng hay sâu, trùng hợp thay, duyên phận giữa Tùy Chiêu Chiêu và Lạc Thanh Hà lại vừa đủ để dây dưa với nhau, một ngày, một tháng, một năm, cả đời.

Tùy Chiêu Chiêu chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân sẽ có bất cứ liên hệ sâu xa gì với Lạc Thanh Hà. Cô biết anh là một nhà văn viết tiểu thuyết trinh thám về động vật, gia thế có vẻ cũng không thấp. Anh không những là hàng xóm của cô mà còn quen biết ông chủ của cô, tuy họ đấu khẩu với nhau cũng khá vui, nhưng đáng ra tất cả chỉ đến mà thế.

Tại vì cô lúc này đâu thật sự là cô.

Cách Lâm Kinh rất xa có một vùng đất tên là Nala, ở đó có một trạm bảo vệ động vật hoang dã, khoảng sáu bảy năm về trước, cô gái nhỏ Tùy Chiêu Chiêu chuẩn bị tốt nghiệp đã tới lấy tư liệu thực tập tại đây. Đến bản thân Tùy Chiêu Chiêu cũng không thể ngờ rằng, cuối cùng bản thân sẽ gắn bó với Nala suốt sáu, bảy năm sau đó như vậy.

Tùy Chiêu Chiêu ở mảnh đất Nala ấy là một người thế nào? Thật ra Lạc Thanh Hà đã từng được chứng kiến một lần, hình ảnh cô gái nhỏ nhắn phóng sinh con kền kền to lớn ngày ấy như tỏa sáng rực rỡ giữa thiên nhiên bạt ngàn, sự phóng khoáng, tự do ấy đã in sâu vào trong ký ức của Lạc Thanh Hà.

Nhưng cô không chỉ có sự ngông nghênh phóng khoáng đó, cô còn có thể liều mạng hơn bất cứ ai, có thể nói nói cười cười cũng có thể lạnh lùng ép lưỡi dao lạnh buốt lên cổ họng đối phương, có thể nói những lời nhảm nhí vô nghĩa nhưng cũng chính là người bắn mù một mắt của Chamba - Tên cầm đầu đường dây săn bắt b uôn l ậu động vật hoang dã trái phép.

Tùy Chiêu Chiêu là một nhân viên của vườn thú Berita nhưng cô còn là một Tùy Chiêu Chiêu gánh trên vai vô vàn sinh mệnh của những đồng đội đồng chí đã hy sinh trong cuộc truy lùng triệt phá tổ chức s ăn t rộm của Chamba, thậm chí mục đích của cô khi ở Lâm Kinh cũng là vì muốn tìm ra hắn ta.

Tùy Chiêu Chiêu mà Lạc Thanh Hà tiếp xúc và quen biết vốn không hẳn là con người thật của cô, nhưng rồi chính anh đã lại là người khám phá ra những mặt ít ai biết của cô, ngang ngược xông vào thế giới riêng của cô rồi chẳng chịu đi ra ngoài.

Họ cùng nhau lật mở từng bức màn năm xưa, về gia đình anh, về người mẹ quá cố của anh, về bộ mặt thật của những kẻ b uôn l ậu đ ộc á c, rất nhiều rất nhiều điều đều lần lượt hiện ra.

Tại sao Lạc Thanh Hà và Tùy Chiêu Chiêu lại có thể sát cánh và tin tưởng nhau đến thế? Có lẽ vì trong lòng họ, đối phương sớm đã trở thành một người đặc biệt từ lâu rồi, như người yêu, hay hơn cả thế đó là gia đình.

Có những tình cảm được vun đắp nên từ những điều rất nhỏ bé, trông thì chẳng có gì đâu, nhưng khi nhìn lại, thì trong mắt đã chỉ có đối phương rồi. Chẳng ai biết họ đã bắt đầu rung động vì đối phương từ khi nào, phải chăng từ giây phút chứng kiến con kền kền cất cánh bay lên từ cánh tay nhỏ bé của cô gái ấy, hay khoảnh khắc anh bất chấp nguy hiểm cứu cô khỏi ngọn lửa dữ dội đang cắn nuốt lấy cô?

Nhưng lý do là gì đâu có quan trọng, họ chưa từng thốt lên một câu “Anh yêu em” hay “Em yêu anh”, nhưng những gì họ làm, họ hi sinh vì đối phương đã hơn cả thế rồi. Rõ ràng có thể yên ổn trôi qua, nhưng lại sẵn lòng lao vào cơn lốc để bảo vệ người con gái mình yêu, rõ ràng có thể ỷ lại nhờ anh giúp đỡ, nhưng cô thà im lặng cũng muốn bảo vệ chàng trai quý giá của đời mình.

Trong câu chuyện này, là những con người dành cả thanh xuân để hoàn thành sứ mệnh của mình. Bảo vệ động vật hoang dã, tại sao lại phải bảo vệ chúng, thậm chí khi biết bao sinh mệnh đã phải hy sinh trong quá trình ấy.

“Ranh giới của sự bảo vệ là gì?”, “Chỉ những loài động vật hoang dã sắp tuyệt chủng mới cần được bảo vệ sao? Vậy mục đích cuối cùng của việc bảo vệ vẫn chỉ hướng về bản thân chúng ta sao?”

Có đôi khi người ta sẽ nghĩ, con người là loài động vật cao cấp nhất, vậy sao lại phải hy sinh vì những loài động vật bậc thấp hơn, “Tại sao mọi người có thể thản nhiên chứng kiến hàng nghìn con lợn, cừu, bò bị g iết, nhưng lại rơi lệ trước một con gấu trúc không thể về nhà?”

Tất cả những con người trong “Gió sẽ hôn lên đôi mắt em” đều sẽ giúp bạn trả lời câu hỏi ấy, thật ra mọi thứ chẳng có gì phức tạp cả, đôi khi chỉ đơn giản là vì “không công bằng thì sẽ kêu lên” mà thôi.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Gác xếp ngôn tình by Huyn

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN