
Tác giả:
Nghê Đa Hỉ
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Trường Xuân
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Thanh xuân vườn trường,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Chữa lành,
Ấm áp,
Song hướng yêu thầm,
Gương vỡ lại lành,
HE
Độ dài: 173
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 8
Lương Tranh, người cũng như tên, xinh đẹp kiều diễm vô cùng. Có lẽ, bởi vì cô sinh ra và lớn lên ở Giang Thành miền Nam, thế nên trong xương cốt đã thấm đẫm nét mềm mại như mưa xuân tháng Ba. Nếu dùng một loài hoa để miêu tả về Lương Tranh thì chính là hoa lưu tô, trắng xoá thuần khiết, dịu dàng kiêu ngạo khiến người khác không thể dời mắt.
Thế nhưng, tính cách của Lương Tranh lại thiên về tinh nghịch hoạt bát. Từ bé cho đến lớn, bố mẹ vẫn lo lắng không thôi cho cô công chúa nhỏ nhà mình. Cho dù đã bước qua tuổi 18 nhưng cô vẫn như cánh bướm, bay lượn vui chơi tràn đầy năng lượng.
Khi Lương Tranh quyết định đến Bắc Kinh học Đại học, bố mẹ cô rất muộn phiền. Con gái chưa lần nào đi xa nhà đến thế, bên ngoài đầy rẫy những hiểm nguy tiềm tàng mà cô thì vô tư chẳng chú ý. Họ sợ rằng, cô sẽ phải chịu tổn thương.
Nhưng mà, Lương Tranh lại cảm thấy thích thú khi đến thành phố lớn để khám phá và học tập. Cô tin mình sẽ làm được, không khiến bố mẹ phải bận lòng. Vì thế, để người nhà yên tâm hơn, cô còn nghe lời đến nhà dì Chu bạn thân của mẹ làm khách ít ngày cho quen với môi trường mới.
Dì Chu và mẹ cô có mối quan hệ thân thiết đã lâu. Dù xa cách hơn mười năm chưa gặp lại thì tình cảm vẫn vẹn nguyên. Thế nên, khi nghe Lương Tranh đến Bắc Kinh, dì Chu thật sự phấn khởi và vui vẻ. Bà muốn gặp lại cô bé ngày nao nhỏ xíu xiu mà mình hay bế. Không biết, Tranh Tranh đã trưởng thành như thế nào.
Vậy nên, Lương Tranh vừa đặt chân xuống máy bay thì nhận được tin nhắn của con dì Chu đến đón. Quả thật, cô chưa từng gặp Chu Húc lần nào nhưng tên của anh thì chẳng hề xa lạ. Thậm chí, trước đây cô còn không thích mỗi lần nghe thấy. Mà cũng đúng thôi, vì anh chính là con nhà người ta trong truyền thuyết.
Lật lại ký ức, Lương Tranh bỗng bật cười. Xem ra, bố mẹ không hề nói quá. Khi Lương Tranh nhìn thấy Chu Húc, cô mới biết tất cả những lời khen của mọi người dành cho anh đều đúng. Chỉ cần anh đứng yên, cũng đã toát lên được khí chất tinh anh tài giỏi xuất chúng. Tựa như ánh mặt trời rạng rỡ trên cao, không phải ai cũng có tư cách nhìn thẳng.
Bình thường Lương Tranh có đôi chút ngốc nghếch đáng yêu nhưng khi bước chân ra ngoài cô lại hiểu chuyện và nhạy cảm. Lúc đầu, cô muốn kéo gần khoảng cách của mình với anh nên cái gì tốt nhất đẹp nhất đều ríu rít kể cho anh nghe. Trong xe, âm thanh nói chuyện của cô như chú chim khách, rộn ràng kích động muốn chia sẻ hết thảy niềm vui cho người khác.
Thế nhưng, đáp lại Lương Tranh chỉ là sườn mặt lạnh lùng không kiên nhẫn của Chu Húc. Cô biết, mình đã gây phiền cho anh rồi. Thế nên, quãng đường còn lại, cô chỉ im lặng ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.
Dì Chu vừa gặp Lương Tranh đã tỏ ra quý mến ân cần. Một cô gái nhỏ xinh xắn dễ thương, giọng nói ngọt ngào như thế ai mà chẳng yêu cơ chứ. Và cô lại còn có chung sở thích chí hướng với bà nữa. Vì vậy, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, cả hai đã trở nên thân thuộc. Bà còn muốn cô ở lại thật lâu tại biệt thự. Nhưng mà có vẻ Chu Húc thì không như vậy.
Lương Tranh cũng rất thích chú dì Chu. Thế nhưng cô vẫn cảm nhận được tâm trạng của Chu Húc. Mỗi khi ở gần anh, cô luôn sợ mình mắc lỗi hay tạo ra sai lầm. Bởi vì, cô nhìn thấy sự xa cách nhàn nhạt lướt qua trong đôi mắt anh. Thế nên, cô cố hết sức để bản thân không gây rắc rối khó xử. Dù sao, anh cũng không có nghĩa vụ hay trách nhiệm phải đối xử tốt với một người xa lạ như cô.
Những tháng ngày tiếp theo với Lương Tranh là chuỗi ngày hạnh phúc tràn ngập nụ cười. Cô được dì Chu chăm sóc yêu thương như con ruột, được thoả thích hưởng thụ những yêu chiều không phải ai cũng có. Cô cũng đáp lại bằng tất cả tấm chân tình của mình. Nhìn qua, mọi chuyện vẫn đang diễn ra theo chiều hướng tốt. Thế nhưng, sâu thẳm lại chẳng hề bình yên đến vậy.
Lương Tranh biết, Chu Húc không thích những thứ phiền phức. Cô cũng cố gắng tránh hết mức để không va chạm. Những việc mà anh làm cho cô, đều xuất phát từ sự giáo dưỡng của gia đình và đạo đức. Thế nên, cô không dám ỷ lại hay đi quá giới hạn cho phép.
Nhưng rồi, trong một lần vô tình, Lương Tranh đã khiến Chu Húc tức giận đến đánh mất sự bình tĩnh trầm ổn vốn có. Giây phút ấy, sự lạnh lẽo chán ghét anh đã không kịp che giấu. Cô như rơi vào đại dương tăm tối, bốn phía bủa vây đều là ánh mắt của anh.
Dẫu lý trí đã cảnh báo trái tim rất nhiều lần, nhưng Lương Tranh vẫn không kháng cự được những rung động. Chu Húc đúng là lạnh lùng khó chiều, nhưng nhớ lại thì lần nào anh cũng dùng hành động bao dung, che chở bảo vệ cho cô. Một chàng trai ưu tú xuất sắc như thế, thật khó để không lạc nhịp.
Thế nhưng, Chu Húc là ánh trăng thanh cao kiêu hãnh trên bầu trời đêm. Còn cô, chỉ là một nhành cỏ dại dưới mặt đất. Giữa bọn họ là tầng tầng lớp lớp ngăn cách.
Sinh nhật Chu Húc, Lương Tranh được mời đến dự tiệc. Cô đi làm thêm, gom góp toàn bộ tiền mua cho anh một chiếc đồng hồ thật đẹp. Nhưng đây cũng là lúc, cô nhận rõ sự khác biệt của bọn họ. Vây quanh anh đều là những chàng trai cô gái xuất thân gia thế tốt, ngoại hình trình độ cao. Đến món quà họ tặng cũng đều có giá trị lớn.
Lời châm chọc sỉ nhục vang lên, khuấy đảo Lương Tranh. Cô bối rối và tủi thân, không biết phản kháng làm sao. Thế nên, cô lén lút muốn đặt quà vào phòng Chu Húc. Cho dù anh không thích thì cô cũng không bị người khác chê cười. Chỉ là, khi mảnh giấy trong quyển sách rơi ra, cô mới biết trong mắt anh bản thân đáng ghét như thế nào.
Lương Tranh run rẩy để mọi thứ về chỗ cũ, trái tim cô như vỡ vụn hoàn toàn. Hoá ra, sự xuất hiện của cô là cơn ác mộng kinh khủng với Chu Húc.
Vì thế, Lương Tranh chủ động lùi bước, không dám chạm vào thế giới của Chu Húc nữa. Lần tạm biệt này, không mong gặp lại.
***
Chu Húc là con trai duy nhất, cũng là người thừa kế tương lai của nhà họ Chu giàu sang quyền thế. Anh được nuôi dưỡng trong xa hoa nhung lụa mà lớn lên. Thế nhưng, tính cách của anh lại trầm tĩnh lạnh nhạt kiệm lời. Những biến động của thế giới xung quanh chưa bao giờ ảnh hưởng đến anh.
Đám bạn thân của Chu Húc đã quá quen với điều này. Bởi vì họ biết, khi còn bé do bố mẹ bận rộn công tác không ở bên, anh đã phải trải qua toàn bộ thời gian một mình với căn biệt thự rộng lớn. Anh không có ai trò chuyện hay chơi đùa cùng, cứ mãi sống trong những suy nghĩ của bản thân. Vì vậy, đến khi trưởng thành, chẳng ai có thể khiến anh dao động được nữa.
Kỳ thật, Chu Húc được thừa hưởng tất cả những ưu điểm của bố mẹ. Anh cao ráo, ngoại hình nổi bật, mỗi một đường nét trên khuôn mặt như được điêu khắc mà thành. Anh lại còn sở hữu bộ óc thiên tài, thành tích không ai bì kịp. Nhắc đến tên anh, đều là sự ngưỡng mộ và ao ước.
Dường như, người đứng trên đỉnh cao nhân sinh như Chu Húc sẽ chẳng có điều gì khiến anh bận tâm hay phiền lòng.
Thế nhưng, dạo gần đây những câu chuyện phiền phức cứ kéo đến liên tiếp, mà người gây ra là Lương Tranh, con gái bạn thân của mẹ anh. Nếu Chu Húc nghiêm cẩn thờ ơ vô tình bao nhiêu thì cô lại năng động để ý nói nhiều bấy nhiêu. Mỗi khi gần cô, thanh âm rộn ràng chưa bao giờ dứt. Đến những thứ bé nhỏ tầm thường cũng có thể khiến cô hào hứng nhảy nhót cả ngày.
Mà lần nào, Lương Tranh cũng gây rối cho Chu Húc, khi thì trượt tuyết té ngã, khi thì dầm mưa bị ốm, khi thì quên đồ… Nhưng đỉnh điểm là lúc cô làm đổ cà phê lên bàn làm việc của anh. Dù cô liên tục xin lỗi và tìm cách bù đắp, anh cũng muốn phát đ iên. Nét bút hằn lên những câu chữ nặng nề.
Khi đó, Chu Húc đã không biết, tương lai anh sẽ phải hối hận ra sao cho sự thương tổn đậm sâu này với Lương Tranh.
Chu Húc luôn cho rằng, mình và Lương Tranh không hợp. Thế nhưng, càng tiếp xúc với cô nhiều hơn, cái nhìn của anh càng thay đổi. Cô gái nhỏ mỗi lần thấy anh đều e dè sợ hãi, luôn dịu dàng lấy lòng mong anh vui. Tính tình anh đôi lúc không tốt nhưng cô đều bỏ qua không chấp nhặt.
Cho dù là băng tuyết ngàn năm, cũng bị ánh mắt và nụ cười của Lương Tranh làm cho tan chảy.
Chu Húc nhận ra những xáo động biến hoá trong lòng mình. Nụ hôn chớp nhoáng lướt qua ở khu trượt tuyết như chiếc lông vũ mềm nhẹ, khẽ cào vào tim anh rồi xoay vòng kết thành sợi tơ quyến luyến. Hình như, anh đã yêu Lương Tranh mất rồi.
Thế nhưng, khi tình cảm chớm nở cũng là lúc Chu Húc phát hiện Lương Tranh cố tình tránh mặt anh. Cô xoá hết dấu vết của mình chẳng còn lại gì cả. Thế giới của anh, lại rơi vào khoảng trống vắng lặng ngột ngạt. Cô nói, trước kia từng thích anh, bây giờ thì không thích nữa.
Chu Húc khổ sở và đau đớn đến tan vỡ. Là anh đã sai rồi. Rõ ràng, anh vẫn luôn chú ý đến cô nhưng lại vờ vô tâm. Thấy cô cười đùa bên người khác thì ghen tuông đố kỵ. Thấy cô làm việc bận rộn thì đứng ngồi không yên. Thấy cô khóc thì đau lòng tự trách.
Vốn dĩ, ngay từ giây phút đầu tiên, Lương Tranh đã có vị trí đặc biệt với Chu Húc. Vậy mà, anh lại phớt lờ trái tim của mình và để mặc lý trí thao túng.
Thế nhưng, dẫu thế nào thì Chu Húc cũng không bỏ cuộc. Anh sẽ sửa chữa lại hết thảy những lỗi lầm của bản thân.
Bởi vì, gặp được Tranh Tranh là điều may mắn nhất trong cuộc đời Chu Húc.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhím Lười Biếng
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved