logo
REVIEW>> EM SẼ KHÔNG MUỐN CHẠY ĐÓ CHỨ?
em-se-khong-muon-chay-do-chu
Tìm truyện
Donate

EM SẼ KHÔNG MUỐN CHẠY ĐÓ CHỨ?

Tác giả:

Đề Nguyệt

Độ dài: 64

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 820

Giới thiệu:

Người đẹp cá mặn (*) Khương Lê xuyên sách, xuyên thành nữ phụ đáng thương con nhà giàu vừa được nhận về.

(*) Cá mặn (tiếng lóng): ngụ ý chỉ những con người không thích suy nghĩ, lười vận động, không có nghị lực sống, không có ước mơ và hoài bão.

Bố mẹ thiên vị chị kế, bởi vì chị kế ầm ĩ không chịu nên đẩy đám hỏi sang đầu cô: "Mặc dù cậu ba nhà họ Kỳ hơi ham chơi, nhưng vẫn là người có năng lực, gả qua đó chính là hưởng phúc."

Người ngoài đang chờ xem trò cười của Khương Lê: "Chỉ là một kẻ quê mùa, nếu kết hôn, Kỳ Tam Minh sẽ nuôi tình nhân thôi."

Hệ thống xuyên sách: đã đọc cốt truyện chưa? Nếu trở thành một nữ chính kiểm soát và lấy lòng cậu ba nhà họ Kỳ bằng mọi cách, bạn có thể có được tài sản hàng trăm triệu.

Khương Lê: Làm việc một tháng, vui vẻ cả đời.

Vì cuộc sống tương lai làm cá mặn của cô, việc này phải làm!

Ký chủ chuyên nghiệp như vậy, hệ thống yên tâm treo máy rời đi.

Khương Lê dùng trăm phương nghìn kế gặp được cậu ba nhà họ Kỳ, lại phát hiện người này khác với lời đồn.

Anh dịu dàng ngay thẳng, chỉ ngồi ở đó cũng kiêu ngạo đến mức khiến người khác cảm thấy cao không thể với, giống như tất cả tình cảm nam nữ ngoài kia đều không xứng với anh.

Khương Lê không nhịn được nghĩ…

Hình như cậu ba nhà họ Kỳ này hơi giống người già, hoàn toàn không giống 22 tuổi.

Bỗng nghe thấy suy nghĩ của Khương Lê, Kỳ Dung Liễm không biến sắc ngước mắt.

Khương Lê lập tức tiến vào chế độ nhập vai: "Xin chào, em là vị hôn thê của anh, người nhà bảo em bồi dưỡng tình cảm cùng anh nhiều hơn."

Kỳ Dung Liễm lẳng lặng nhìn cô.

Sao anh lại không biết, ông cụ còn sắp xếp cho anh một cuộc hôn nhân nhỉ?

【Mau nói với tôi "Cô cũng xứng" đi! Sau đó hôm nay tôi có thể tan làm rồi, tôi còn cuốn tiểu thuyết chưa đọc xong đây này!】

Kỳ Dung Liễm: Thú vị.

Khương Lê cẩn thận sắm vai nữ phụ chìm đắm trong tình yêu, ngày ngày đều phải chạy đến trước mặt cậu ba nhà họ Kỳ tạo cảm giác tồn tại.

Cho đến khi cậu ba nhà họ Kỳ thực sự xuất hiện trước mặt cô, cung kính gọi người đàn ông bên cạnh cô, Khương Lê mới khóc không ra nước mắt phát hiện…

Người cô vẫn dây dưa lúc trước, là chú nhỏ của cậu ba nhà họ Kỳ.

【Xong rồi xong rồi bây giờ mình chạy còn kịp không!】

Kỳ Dung Liễm chậm rãi ôm eo cô, giọng nói ấm áp cực kỳ kiềm chế: "Khương Lê, em sẽ không muốn chạy đó chứ?"

***

Chiếc xe lao đến với vận tốc kinh hoàng, hất tung Khương Lê lên cao rồi rơi xuống vụn vỡ. Trong khoảnh khắc ấy, thế giới như mất đi mọi âm thanh ánh sáng. Chỉ còn cơn đau ập đến, xé nát thân thể và linh hồn cô.

Đứa bé kia vẫn còn sống, nhưng Khương Lê lại không may mắn như thế.

Máu đỏ tươi lan tràn trên mặt đường lạnh ngắt xám xịt. Bóng tối bao trùm đôi mắt xinh đẹp, mọi thứ chìm vào thê lương. Cứ thế, Khương Lê vì cứu một đứa nhỏ, đã rời bỏ khỏi thế gian này.

Những tưởng rằng Khương Lê đã thật sự c hết đi. Thế nhưng, cô lại xuyên đến quyển sách mà mình vừa đọc được mấy hôm trước, vào vai nhân vật nữ phụ trùng họ tên với cô.

Theo nguyên tác, nguyên chủ Khương Lê vốn là tiểu thư Đàm gia hào môn danh giá, đáng lẽ ra phải được nuôi dưỡng trong nhung lụa cao sang mà lớn lên. Thế nhưng, vào năm cô bé ba tuổi, chẳng may đi lạc mất. Mẹ cô vì quá đau buồn, tâm trạng suy sút trầm cảm, một năm sau thì bà qua đời.

Người cha chẳng mấy chốc liền cưới về vợ mới. Bà ta dẫn theo một cô con gái riêng. Sau một thời gian, sinh hạ thêm một người con trai nữa, tạo thành gia đình bốn thành viên thật vui vẻ hạnh phúc biết bao. Chỉ có cô bé Lê Lê, lưu lạc nơi nào, chịu bất hạnh khổ sở ra sao, chẳng ai quan tâm tìm kiếm.

Cứ thế, nguyên chủ dần trưởng thành, là cô gái xinh đẹp lại thiện lương. Cô cũng giống như Khương Lê trong thế giới thực, cũng là vì cứu một đứa bé thoát khỏi vụ tai nạn nghiêm trọng mà mất đi. Đúng lúc này, linh hồn Khương Lê được xuyên đến.

Khương Lê hôn mê thật lâu mới tỉnh lại. Trong thời gian đó, Đàm gia tìm tới bệnh viện, xác nhận cô là đứa con gái thất lạc từ lâu của họ, muốn đem cô về. Họ đến vội vã, rời đi cũng vội vã như thế. Dường như, việc nhận lại này, chẳng có chút ý nghĩa nào quan trọng, và việc thương tích của cô nặng nhẹ ra sao, chẳng phải là điều họ bận tâm.

Khương Lê cảm thấy như vậy cũng tốt. Thế giới xa lạ này, là một câu chuyện trong cuốn sách cô từng đọc mà thôi, ai sẽ để ý đến cảm xúc suy nghĩ của cô kia chứ. Thế nên, cô chỉ cần làm tốt nhiệm vụ của mình, nhận phần thưởng từ hệ thống, sau đó sống cuộc đời ung dung hưởng thụ là được.

Vì thế, Khương Lê mặc kệ cái nhìn của người khác với bản thân. Cô từ trước đến nay, giỏi nhất là giả vờ, mạnh nhất là diễn kịch. Khiến cô không vui thì ai cũng đừng hòng được thoải mái. Khiến cô khó chịu thì ai cũng phải gánh thêm ưu phiền. Cô thích nhất là nhìn sắc mặt của từng người đó thay đổi, tức giận muốn c hết lại cứ phải kiềm chế, không thể làm gì được cô.

Bây giờ, Khương Lê cần nhanh chóng thích nghi với hoàn cảnh, tìm hiểu về mục tiêu của mình là tam thiếu gia Kỳ gia, tiếp cận rồi đạt được liên hôn thương nghiệp với anh ta. Rồi sau đó cô sẽ dây dưa ghen tuông đủ thứ, khiến anh ta chán ghét đến mức huỷ bỏ mối hôn sự này. Chỉ cần như thế, xong việc, cô liền có số tiền lớn vào tài khoản, tuỳ ý tiêu xài thoả thích.

Thế nên, Khương Lê xem đây như là một công việc chính thức mà mình nhận được. Mỗi ngày đều hăng say chạy khắp nơi tìm cơ hội và chủ động đầu tư để đạt được mục đích lọt vào mắt xanh của người kia.

Thế nhưng, Khương Lê lại quên mất điểm mấu chốt vô cùng quan trọng. Đó là, cô trêu chọc nhầm người rồi. Người mà cô hằng ngày chạy tới chạy lui, bận trước bận sau để đà đưa, anh ơi anh à, nói mấy lời dối trá buồn nôn yêu đến c hết đi sống lại đó, kỳ thật không phải là tam thiếu gia Kỳ gia. Thật muốn khóc mà.

Cả thành phố này đều biết, Kỳ gia có một người không nên đặt tâm tư tình cảm hay chạm vào, là Kỳ Dung Liễm. Anh là chủ tịch của tập đoàn Kỳ thị, người có quyền sinh quyền sát, rung chuyển của cả một vùng thương trường nơi đây. Và anh, cũng chính là chú ruột của tam thiếu gia cô phải liên hôn.

Khương Lê cảm thấy, bây giờ cô biết sai rồi, ôm đồ bỏ trốn có còn kịp không nhỉ? Có bị anh bắt lại xử lý hay bị đánh c hết không nhỉ?

Đáng tiếc, Khương Lê chạy không thoát được rồi. Bởi vì, ngay từ ban đầu, Kỳ Dung Liễm đã biết cô nhận nhầm người. Thế nhưng, anh lại vô cùng hứng thú và thưởng thức cô. Bởi vì, Khương Lê không biết, cô giả vờ giỏi, diễn kịch cũng rất giỏi. Nhưng anh lại có khả năng nghe thấy được tiếng lòng chân thật của cô.

Và thế là, luôn là những hình ảnh, bên ngoài cô gái nhỏ Khương Lê sinh động như thật mà hết nhõng nhẽo, lại nũng nịu nói những lời yêu đương sến súa ngọt ngào như mật với Kỳ Dung Liễm anh, còn bên trong lại là những tiếng gào thét, la hét mắng chửi, đánh đấm anh, còn đòi này đòi kia đủ thứ với anh.

Kỳ Dung Liễm nhìn Khương Lê trước mặt, khoé miệng vô thức mỉm cười. Kỳ thật, cuộc sống của anh quá nhạt nhẽo nhàm chán đến vô vị, thêm một người bên cạnh như thế này quả thật cũng có chút vừa ý vui vẻ.

Thế nên, Kỳ Dung Liễm rất hưởng thụ sự nịnh nọt, lời hay ý đẹp như mưa rơi nước chảy, còn hay làm mấy trò mất mặt tưng tửng của Khương Lê vô cùng.

Vì vậy, khi thấy con mèo nhỏ vẫn hay quấn quýt bên chân mình đùa giỡn nay lại sợ hãi muốn tìm cách chạy trốn. Anh rất là tức giận và khó chịu. Là cô đã đến khuấy đảo cuộc sống của anh đến hỗn loạn, làm tim anh vô thức bị cuốn vào con sóng tình lúc nào không hay. Vậy mà, lại phủi bỏ hết không chịu trách nhiệm ư? Nào có dễ dàng như vậy.

Khương Lê ban đầu chỉ muốn làm tốt nhiệm vụ, nhận tiền xong là cuốn gói cao chạy xa bay liền. Ai ngờ, đã nhận nhầm người, làm bao việc cười chê xong rồi còn thất bại, lại dây dưa không xong với người đàn ông đáng sợ kia. Đúng là quả báo mà.

Thế nhưng, so với ai khác thì Kỳ Dung Liễm rất hiểu tâm tư của mình. Có thể lúc đầu anh giữ Khương Lê bên cạnh chỉ để quan sát cũng như hiểu biết về cô gái kỳ lạ này mà thôi. Nhưng dần dần, anh lại bị cô thu hút lúc nào không hay.

Khương Lê là một cô gái xinh đẹp, tràn đầy năng lượng. Cô sống rất hưởng thụ cũng rất biết cách khiến bản thân vui vẻ. Ở bên cô, cho dù tâm trạng anh có nặng nề đến đâu, cũng bị sự vui vẻ ồn ào của cô khiến anh quên hết tất cả. Lời yêu thương muôn màu muôn vẻ của cô, tràn đầy sự lấy lòng, đôi khi còn giả dối vô nghĩa, vậy mà anh vẫn rất thích nghe vô cùng.

Có lẽ, trong khoảnh khắc lần đầu tiên Kỳ Dung Liễm gặp gỡ Khương Lê tại bữa tiệc kia, nơi hành lang vắng vẻ và có phần u tối, bóng dáng của cô in hằn dưới ánh trăng tròn, đã lấy mất trái tim anh rồi. Thế nên, giữa thế giới có bao nhiêu người lướt qua nhau, anh lại chỉ nghe được tiếng lòng của cô, thấy được dáng vẻ chân thật của cô.

Khương Lê không phải là cô gái màu mè diêm dúa kiêu căng, càng không phải là cô gái chỉ đam mê tiền bạc ham muốn lợi ích. Kỳ thật, đằng sau cô, là sự mềm mại, dịu dàng và ấm áp. Vì thế, anh càng không thể buông tay để cô chạy mất.

Cuộc đời này, vì có em xuất hiện, anh mới biết được mình đã may mắn đến nhường nào.

Khương Lê, Kỳ Dung Liễm anh yêu em, yêu em đến hết cuộc đời này.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tamarillo - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN