logo
REVIEW>> ĐƯỢC CHIỀU NÊN KIÊU
duoc-chieu-nen-kieu
Tìm truyện

ĐƯỢC CHIỀU NÊN KIÊU

Tác giả:

Thần Niên

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 202

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 8

Giới thiệu:

Ai cũng biết rằng, Dung Hoài Yến là cậu chủ giới kinh doanh nổi tiếng lạnh lùng như tuyết trên núi cao, còn có tài vẽ tranh thủy mặc cực kỳ tinh tế, suốt nhiều năm chẳng ai có thể mời được anh cầm bút.

Vậy mà có người phát hiện, trong buổi livestream phổ biến kiến thức phục chế thư họa của Cố Tinh Đàn, ở phía sau cô treo một bức “Hải Đường Xuân Thụy Đồ” nhưng gương mặt trong bức tranh bị che mất một phần, chữ ký ở góc tranh chính là của Dung Hoài Yến.

Cố Tinh Đàn thản nhiên đáp: “Chắc là mua nhầm tranh giả rồi.”

Cư dân mạng chẳng mấy nghi ngờ, vì ai cũng nghĩ từ xưa tới giờ chủ tịch Dung chưa từng vẽ tranh sơn dầu.

Cho đến tối hôm đó, trang web chính thức của Tập đoàn nhà họ Dung bất ngờ cập nhật hồ sơ mới của sếp tổng:

Sở trường: Tranh thủy mặc đan thanh, sơn dầu.

Hình nền trang web cũng đổi thành một bức tranh sơn dầu.

Trong tranh là bức “Hải Đường Xuân Thụy Đồ”, nhưng lần này khuôn mặt trong đó hiện ra rõ ràng. Chính là Cố Tinh Đàn.

Vô số lời đồn đoán về mối quan hệ giữa hai người lập tức bùng lên.

Cho đến khi Dung Hoài Yến công khai đánh dấu chủ quyền: “Cô Dung à, cây Hải đường ở nhà mình nở hoa rồi.”

— Ai nói tuyết trắng trên núi cao xa vời chẳng bao giờ rơi xuống cành Hải đường mùa xuân?

***

Trước khi mẹ qua đời, Cố Tinh Đàn vẫn là nàng công chúa nhỏ của nhà họ Cố. Khi còn bé, công chúa cũng từng có một gia đình ba người êm ấm hạnh phúc, có ông ngoại yêu thương, được theo học hội họa từ nhỏ, đồng thời cũng nuôi dưỡng trong mình ước mơ trở thành nhà phục chế cổ vật, giống như ông ngoại của cô.

Nhưng rồi cô nhận ra, thế giới này không chỉ có một màu hồng như thế. Cũng như bao nhà hào môn khác, gia đình mà cô luôn lấy làm tự hào ấy, cuối cùng cũng tan nát vì sự xuất hiện của kẻ thứ ba.

Vào cái ngày định mệnh đến gõ cửa, mẹ của Cố Tinh Đàn đã dùng chính ước mơ của bà để kết liễu đời mình. Từ đó về sau, cô không còn là công chúa, không còn khả năng cầm cọ, cũng chẳng còn người bố yêu thương cô nữa.

Cố Tinh Đàn h ận tất cả những gì có liên quan đến nhà họ Cố. Cô đã thề rằng, sau này nhất định sẽ trở thành nhà phục chế cổ vật hàng đầu, bằng chính năng lực của mình. Mỗi khi người ta nhớ đến cô, những gì họ nhắc đến sẽ chỉ có cái tên Cố Tinh Đàn, không phải là “con gái của ngài Cố”, cũng không phải là “cháu ngoại của Đàn Trinh Khanh”.

Hay là, “vợ của Dung Hoài Yến”.

Cuộc hôn nhân của Cố Tinh Đàn hoàn toàn dựa trên mối hôn ước giữa ông ngoại cô và ông nội của anh. Đối với cô, Dung Hoài Yến vừa có gia thế vừa có ngoại hình, tính tình tuy lạnh nhạt nhưng cũng không đến nỗi tệ, trước giờ chưa từng dính tin đồn, gia giáo lịch thiệp như một quý ông. Hơn nữa, anh còn là người ông ngoại chấm cho cô, vậy cho nên Cố Tinh Đàn hoàn toàn hài lòng, yên tâm đi làm cô Dung.

Vì muốn thăng tiến bằng chính năng lực của mình nên cô không công khai, vậy nên trong mắt người ngoài, Cố Tinh Đàn vẫn còn là một đóa hoa chưa chủ.

Cô từng nghĩ người như Dung Hoài Yến hẳn là rất bận rộn, quả nhiên đăng ký kết hôn chưa được bao lâu, anh đã ra nước ngoài mở rộng thị trường tám tháng liền.

Cố Tinh Đàn cũng chú tâm làm việc, do đó nên ấn tượng của cô về người chồng này vẫn chỉ dừng lại ở hình ảnh lạnh nhạt xa cách như tuyết trên đỉnh núi kia.

Sau khi anh trở về, cuộc sống vợ chồng của hai người mới chính thức bắt đầu. Không thể phủ nhận rằng, gả cho Dung Hoài Yến là một sự lựa chọn không tồi.

Anh nổi tiếng có sở thích sưu tầm cổ vật, Cố Tinh Đàn thiếu nguyên liệu để phục chế tranh, hoàn toàn có thể xin mượn từ anh, đương nhiên, chỉ cần trả một cái giá “tương đương” là được.

Anh có thiên phú trong lĩnh vực hội họa, đặc biệt là loại tranh đan thanh thủy mặc. Cố Tinh Đàn có chướng ngại tâm lý với vẽ vời, nên đành phải đẩy sang cho anh. Tuy rằng cái giá dùng để mua thời gian của ngài Dung hơi “đắt”, nhưng mà đắt xắt ra miếng, cô hoàn toàn hài lòng.

Điều duy nhất Cố Tinh Đàn không hài lòng chính là bản thân ngài Dung, cứ ngỡ đã cưới được một quý ông lịch thiệp, nào ngờ lại lấy phải một tên cầm thú đội lốt quý ông lịch thiệp.

Ở một vài phương diện, Dung Hoài Yến luôn có thiên phú và khả năng học tập vượt mức bình thường, hơn nữa da mặt lại còn dày đến đáng sợ. Cố Tinh Đàn nhiều lần muốn lập mưu phản kháng, nhưng chưa một lần nào thắng được, lần nào cũng chỉ biết cảm thán trình độ mời gọi của ngài Dung đang ngày càng tiến bộ, lần sau thì trâng tráo hơn hẳn lần trước, khiến cô Dung vốn luôn giữ hình tượng nghiêm túc cũng phải đỏ mặt tía tai.

Nhưng ngoài việc này ra, có thể nói rằng, Dung Hoài Yến chưa bao giờ thiếu cô, cũng chưa từng để cô phải chịu thiệt thòi bao giờ. Tính tình của anh lạnh nhạt là thật, nhưng điều kỳ lạ là Cố Tinh Đàn luôn thấy được sự dịu dàng bao dung trong cái lạnh nhạt ấy, và đó cũng chính là lý do khiến cô có thể trở nên kiêu ngạo trước anh, không sợ trời không sợ đất, năm lần bảy lượt làm nũng để qua mặt anh.

Có đôi lúc Cố Tinh Đàn nghĩ rằng, những hành động trên của anh hoàn toàn xuất phát từ sự giáo dục nghiêm khắc mà anh từng được nhận, rằng chỉ cần là vợ của anh, anh sẽ đối xử tốt với người đó và người đó không nhất thiết phải là Cố Tinh Đàn.

Vì đã có vết xe đổ của bố mẹ nên cô không muốn quá chìm đắm vào yêu đương, cũng không cho phép mình quá bi lụy, lúc nào cũng phải tập trung cho sự nghiệp trước. Nhưng cuộc đời mà, làm sao mọi thứ có thể mãi như ý muốn của mình được như thế.

Vào khoảnh khắc tim lỡ nhịp, Cố Tinh Đàn biết, mình đã không đường để an toàn rút lui được nữa rồi.

Dung Hoài Yến không nói anh yêu em, nhưng hành động nào của anh mà không phải là yêu? Gác lại bộn bề công việc, dành thời gian cầm tay dạy cô vẽ tranh, dẫn dắt cô vượt qua chướng ngại tâm lý, rồi xuất hiện kịp lúc để làm chỗ dựa tinh thần cho cô.

Vì sợ Cố Tinh Đàn hiểu lầm nên anh giải thích, giải thích không được thì chứng minh. Dùng gì để chứng minh à? Ngài Dung giàu có như vậy, tiền bạc và tấm lòng luôn có thừa, còn nếu không đủ nữa thì dùng đến tính mạng để chứng minh.

Chứng minh rằng, người duy nhất mà Dung Hoài Yến yêu chỉ có cô, không phải là người khác, cũng không thể là một ai khác.

***

Thân là cậu cả của một thế gia thuộc dòng dõi thư hương, ngay từ khi còn nhỏ, Dung Hoài Yến đã được các bậc trưởng bối trong nhà đặt kỳ vọng rất cao, đồng thời cũng tiếp nhận sự giáo dục nghiêm khắc, gò bó như một người thừa kế.

Anh cũng đã từng có được sự chú ý và yêu thương của bố mẹ, cho đến khi em trai ra đời. Vì một câu nói của thầy tướng số, Dung Hoài Yến đã bị đưa đến nơi khác, rời xa gia đình của mình. Vì một tai nạn không may xảy ra, anh đã phải mang trên mình cái bóng của em trai cả đời.

Chính những quá khứ như vậy đã tạo nên một Dung Hoài Yến lạnh nhạt như ngày hôm nay, chẳng khác nào tuyết trên đỉnh núi cao, giống như cái cách mà người ta vẫn hay thường gọi anh đó.

Trước khi gặp được cô, cuộc đời của anh như một bản kế hoạch chi tiết đã được sắp xếp xong xuôi, không có lấy một kẽ hở, giống như một cỗ máy vô tri vô giác. Còn sau khi gặp được cô, anh biết rằng mình đã xong đời rồi.

“Nghe nói mỗi năm mặt trăng xa xôi xảy ra khoảng 1000 lần rung chấn, gọi là Moonquake. Khi nó rung lên, người trên Trái Đất hoàn toàn chẳng hay biết. Moonquake cũng có thể được hiểu là sự rung động thầm lặng, là cảm xúc thầm kín không ai hay biết.”

“Cô Cố, em chính là rung động thầm lặng của anh, vào ngay ngày đầu tiên ta gặp gỡ.”

Đối với cô, đó chỉ là một cuộc hôn nhân do ông ngoại sắp đặt. Nhưng đối với anh, đó lại là thời khắc mà anh đã mong chờ rất rất lâu.

Cố Tinh Đàn ấy, là tiểu thư được nuôi dưỡng trong chốn khuê viện đài các, mang trong mình sự quý phái và thanh nhã như hoa Hải đường trên cành. Người ngoài nhìn cô với ánh mắt tán thưởng cái đẹp và sự trang nhã của một người làm nghệ thuật, và Dung Hoài Yến lại nhìn thấy được nhiều hơn như thế.

Cố Tinh Đàn vừa là một nàng công chúa kiêu ngạo khi ở trước mặt anh, đồng thời cũng là một nhà phục chế cổ vật tài ba. Cô có đam mê, thiên phú và cả bản lĩnh, chịu khó mày mò học hỏi, giữ cho mình sự kính nghiệp tối thiểu, thậm chí còn không tiếc gạt anh ra rìa để đi biệt tăm ba tháng liền.

Trong mắt của ngài Dung, sự xinh đẹp của vợ anh không chỉ nằm trên đường nét khuôn mặt, mà là ở ánh mắt rộng lớn chứa đựng vạn dặm non sông gấm vóc, cùng nụ cười thắng cả hàng ngàn màu sắc trong mỹ học đan thanh của cô. Cô dành trọn tình yêu cho công cuộc phục chế, trở thành người đối thoại xuyên thời gian, tất cả là vì giữ gìn là lưu truyền những tinh hoa mà cổ nhân để lại.

Ấy chính là nét đẹp độc nhất vô nhị của Cố Tinh Đàn, khiến một người như Dung Hoài Yến cũng phải cam tâm tình nguyện quỳ phục dưới gấu váy của cô.

Ai nói rằng tuyết trên đỉnh núi cao không thể rơi xuống cành Hải đường? Tình yêu của anh giành cho cô, bắt đầu từ rất sớm, nhưng nở rộ khi vừa đủ độ chín muồi. Trong tay anh, đóa Hải đường e ấp năm nào đã bung nở sắc đỏ kiêu sa rực rỡ, đẹp đẽ không gì sánh bằng. Dấu ấn Hải đường mà cô để lại trên người anh, chính là minh chứng để kiếp sau gặp lại, tiếp tục ở bên nhau.

Vậy nên, cô Cố à, cây Hải đường ở trong sân đã nở hoa rồi.

Cô Cố, anh đến đón em về nhà đây.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ngân Hạnh - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN