logo
REVIEW>> DIỄN VIÊN LẤN SÂN
dien-vien-lan-san
Tìm truyện

DIỄN VIÊN LẤN SÂN

Tác giả:

Bắc Nam

Độ dài: 117

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 20

Giới thiệu:

“Tôi yêu âm nhạc, nhưng lại thành một diễn viên, còn méo nổi tiếng nữa chứ.”

Diễn viên nhỏ bé không tên tuổi – Lục Văn, mặt đẹp dáng ngon EQ thấp, kỹ năng diễn xuất trời cho nhưng thiếu sự tinh tế và khéo léo, ngày đầu tiên vào đoàn phim đã làm mích lòng biên kịch lừng danh trong giới – Cù Yến Đình. Lục Văn: Thật sự không phải cố ý mà.

Sau đó cho rằng Cù Yến Đình lấy việc công trả thù riêng, ngấm ngầm bao nuôi trai tơ, tham tiền cho kịch bản não tàn mượn tên. Lục Văn: Giới giải trí thật sự quá bẩn thỉu.

Lục Văn, giữa cuộc sống đầy khó khăn tìm cơ hội trở mình xen kẽ các màn flop sấp mặt và PK với các ngôi sao đắt show, dũng cảm lên tiếng vả mặt ekip chương trình, trong show thực tế quẳng bay kịch bản thổ lộ chân thành: Tôi thích thầy Cù lắm.

Từ diễn viên phụ vô danh tới hiện tượng sốt xình xịch tới cả cộng đồng mạng ném đá rồi đến lật kèo thành thần chỉ trong một trận chiến, cuối cùng bé ngốc cũng trở thành Ngôi sao sáng ra dáng. Lục Văn: Cảm ơn thầy Cù đã không ruồng rẫy không ghét bỏ!

Đồ ngốc yêu âm nhạc đ iên cuồng thẳng thắn minh tinh công vs bề ngoài lạnh nhạt thực ra mắc chứng sợ xã hội cấp độ 8 biên kịch thụ, anh giúp em nâng cao chỉ số thông minh, em giúp anh điều trị chứng sợ xã hội, đây có lẽ chính là tình yêu.

***

Đánh giá sơ bộ là truyện xây dựng nhân vật dễ thương lắm lắm, một Lục Văn khờ khờ overthinking, một Cù Yến Đình chững chạc hướng nội, hai mạch não khác đường đụng độ ra bao chuyện dở khóc dở cười.

Lục Văn là một diễn viên tuyến 18 không tên tuổi, từng đóng mấy bộ phim truyền hình vai phụ của phụ, chưa kịp được nhớ mặt đã hết vai. Vào nghề một năm rưỡi không có fan, không có ekip được việc, chỉ có một trợ lý kiêm người đại diện vẫn vững tin Lục Văn sẽ nổi tiếng.

Lần này Lục Văn giành được vai nam chính trong một bộ phim mà nhiều người giành sứt đầu mẻ trán vì có biên kịch và đạo diễn nổi tiếng. Ngày đầu tiên, ngay giây phút xuống sân bay về đoàn, Lục Văn đắc tội biên kịch. Ờm là do Lục Văn nghĩ thế đấy.

Cù Yến Đình là biên kịch có tiếng và kín tiếng trong giới, các bộ phim anh tham gia biên kịch đều thành công rực rỡ, được các diễn viên và đạo diễn săn đón. Nhưng ít ai biết Cù Yến Đình mắc chứng sợ xã hội, anh âm thầm phản kháng tiếp xúc với đám đông, với người lạ, chỉ cầu mong có thể chui rúc trong nhà sống qua ngày với những con chữ.

Lần này do kịch bản có vấn đề kiểm duyệt nên Cù Yến Đình buộc phải theo đoàn để chỉnh sửa theo tiến độ quay phim, ngày đầu tiên đến đoàn phim, Cù Yến Đình gặp được một tên ngốc.

Tên ngốc đó lên nhầm xe đón anh ở sân bay, sau đó về khách sạn lại nhận nhầm anh thành diễn viên cùng đoàn, bám đít anh nói ba cái chuyện linh tinh, nhiều lần khoe khoang mình là nam số 1 trước mặt anh, sau đó trong buổi liên hoan của đoàn phim, tên ngốc đó nhận lầm một người khác thành anh, nịnh nọt người kia lên tận mây xanh trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người xung quanh.

Mình đọc mà mắc cỡ điên lên được.

“Lục Văn nhìn nếp nhăn bên khóe mắt Chu tổng và đỉnh đầu bóng lưỡng, nhẩm tính tuổi tác đối phương.

Hắn khẽ nghiến răng, đặt cược thể diện, bất chấp nguy hiểm về nhà sẽ bị đánh tàn phế, nói: “Thầy Cù, cháu lớn lên trong cảnh nhà mẹ góa con côi. Hôm nay nhìn thấy chú….cứ như thấy bố cháu vậy.”

Phòng VIP lặng ngắt như tờ, cả đám đần mặt, mấy người uống say tỉnh cả rượu.

Cù Yến Đình buông đũa ra, nâng mặt nhấc mắt nhìn dáng người cao to của Lục Văn.

Miệng anh đầy vị chua chua cay cay, nhưng âm sắc thì giống như tách trà Long Tỉnh lạnh, chậm rãi “Này” một tiếng.

Thình lình, Lục Văn giật bắn người, quay đầu lại.

Cù Yến Đình như cười như không nhìn hắn, nói khẽ: “Ngốc ơi, họ Cù ở đây cơ mà.””

***

Hết cái quê này đến cái quê khác, quay phim bấm máy chưa yên ổn được bao lâu thì Lục Văn lại tự tạo ra trò cười mới, hắn nghĩ Cù Yến Đình muốn quy tắc ngầm bao nuôi mình. Lục Văn nghĩ Cù Yến Đình bắt cá hai tay, rõ ràng Cù Yến Đình đã đó một diễn viên trẻ nổi tiếng là Nguyễn Phong bên cạnh, cớ sao còn thả thính ám chỉ với hắn nữa chứ.

Trong lần hiểu lầm buồn cười này không biết nên trách ai bây giờ, trách Lục Văn overthinking ngúc nghích đần đần hay trách cậu chàng Nguyễn Phong kia khờ y hệt Lục Văn. Thôi chắc lỗi lớn nhất là do Cù Yến Đình đã lỡ để cho 2 thằng ngốc kia giao lưu với nhau, ngốc + ngốc = đại ngốc, hiểu lầm càng lúc càng khó đỡ.

Còn Nguyễn Phong có mối quan hệ thế nào với Cù Yến Đình thì mọi người đọc đi sẽ biết nha, nói chung không bất ngờ nhưng mắc cười.

Rồi cứ thế Lục Văn ngốc nghếch chen chân vào cuộc sống của Cù Yến Đình, hai người dần trở nên thân thuộc. Rồi cún ngốc Lục Văn quyết định tỏ tình.

“Em tỏ tình vì em không muốn thích anh một cách vụng trộm. Lúc anh cô đơn, em muốn công khai và đường hoàng bầu bạn bên anh.”

“Thầy Cù, em muốn qua lại với anh, yêu đương với anh và ở bên anh.”

“Em làm nam chính của anh thì tương lai có thể làm bạn trai của anh được không?”

“Khi nào anh đồng ý thì khi đó em sẽ bắt đầu học cách làm bạn trai. Nếu anh không đồng ý thì em sẽ theo đuổi đến khi anh đồng ý mới thôi.”

Tính cách Lục Văn được tác giả xây dựng khá ngốc nghếch nhưng lại là một chỗ dựa vững chắc, Cù Yến Đình thì ngược lại, suy nghĩ chững chạc nhưng luôn thấy thiếu an toàn, cho nên hai người đúng là hai mảnh ghép hoàn hảo của nhau.

Cứ thế hai người đến với nhau chẳng mang toan tính gì, Cù Yến Đình là người đã có được thành công nhất định, còn Lục Văn lại là phú nhị đại bước ra trải đời, đối với họ tình cảm là trên hết. Lục Văn dẫn Cù Yến Đình ra khỏi ám ảnh tâm lý sợ chốn đông người, Cù Yến Đình… giúp Lục Văn thông minh hơn. Cuối cùng cả hai cùng dìu dắt nhau thực hiện ước mơ của mình, thành công và tỏa sáng.

Motip xây dựng nhân vật của truyện không mới lạ nhưng tính cách tương phản của hai nhân vật khiến truyện lôi cuốn người đọc theo những tình tiết ấy. Không biết tiếp theo Lục Văn sẽ làm ra trò ngốc gì.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: hoptacxauonn

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN