
Tác giả:
Thanh Đăng
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Song Thiện
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Cường thủ hào đoạt,
Sắc,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Gia đấu,
HE
Độ dài: 53
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 23
“Lời thề non hẹn biển năm nào mãi đi vào giấc mơ
Nỗi nhớ thì chẳng thể giả vờ
Nó cứ ở mãi trong tim, khiến lòng dậy sóng
Giữa hồ sen tĩnh lặng
Tựa như vòng tay năm ấy
Chỉ sợ cách nhau quá nhiều xuân thu, rồi chẳng thể ôm lấy nhau
Chưa tới mùa hoa nở rộ
Đã thấy chân trời dần nhuốm sắc hồng…” *
Nghe tin Lý Chẩn sắp trở về, lòng Lý Sở Sở lại hoảng sợ không thôi. Nàng lơ đễnh đến mức bị kim đâm vào tay chảy m áu cũng chẳng thấy đau nữa mà vội vàng giấu ngay đi. Những tháng ngày sắp tới không biết nàng sẽ bị hắn giày vò thê thảm đến mức nào.
Chuyện kể ra kỳ thật rất dài nhưng chung quy là mối quan hệ mờ ám giữa đích huynh Lý Chẩn và muội muội Lý Sở Sở không thể bị lộ ra ngoài ánh sáng. Bí mật này tựa như tảng băng trôi lạnh lẽo từng ngày tan chảy khiến nàng giá lạnh hít thở không thông. Tại sao bọn họ lại đi đến bước đường hôm nay kia chứ? Rõ ràng, nàng chỉ muốn một cuộc sống bình yên mà thôi.
Mẹ ruột của Lý Sở Sở là di nương, thiếp thất của Lý lão gia. Bà rất xinh đẹp nhưng tính tình nhút nhát hiền lành, chẳng có năng lực tranh đấu với ai. Thế nhưng, vẻ ngoài kiều diễm của bà lại khiến người khác cảm thấy ganh ghét muốn giẫm đạp. Vì thế, sau khi Lý lão gia mất, bà bị tính kế đưa ra khỏi phủ, sống cuộc đời thanh lãnh cô độc chẳng thể quay về. Thậm chí, hai nữ nhi Lý Sở Sở và Lý Tiêm Tiêm cũng không thể theo bà mà phải ở lại.
Chốn phủ lớn nhà cao cửa rộng nhìn có vẻ cao sang nhung lụa không vướng bụi trần, thế nhưng lại đầy rẫy những mưu toan khắc nghiệt che giấu dưới những chiếc mặt nạ giả dối. Từ bé, Lý Sở Sở đã nhận thức rất rõ vị trí của mình. Nàng biết, khi phụ thân còn sống và di nương chưa rời đi, cuộc sống của nàng tuy không phải là tiểu thư danh giá được yêu chiều nhất nhưng ít ra vẫn không phải chịu khổ sở hay chèn ép. Chỉ là, sau tất cả, mọi thứ đã không còn như xưa.
Bây giờ, Lý phu nhân lên cầm quyền trong phủ, nàng nhẹ giọng gọi bà ấy một tiếng “mẫu thân”, cũng tự biết thu mình ẩn đi tài hoa để sống an ổn. Chỉ cần nàng vẫn luôn hiểu chuyện biết điều, bà ấy sẽ không gây khó dễ cho nàng và muội muội. Đến tuổi nàng cập kê, tìm một mối hôn sự bình thường, đi qua quãng đời còn lại là được rồi.
Thế nhưng, vận mệnh lại như con dao hai lưỡi sắc bén, một bên cho Lý Sở Sở hy vọng về một tương lai tốt đẹp nàng mong chờ, một bên lại đẩy nàng xuống vực sâu thăm thẳm không tìm thấy ánh sáng. Nàng chới với và hỗn loạn, không biết nên bấu víu vào đâu. Hoá ra, cho dù bản thân đã kiên cường và nỗ lực đến thế nào thì trong giây phút ấy đều trở nên vô nghĩa.
Lý Sở Sở như đoá hoa còn đang e ấp chưa kịp nở, đã bị á c q uỷ nhắm trúng, muốn vò nát huỷ hoại.
Ban đầu, Lý Sở Sở không hề biết mình đã vô tình lọt vào đôi mắt mang theo sự cuồng đ iên, chiếm hữu xâm lược của Lý Chẩn. Nàng chỉ cho rằng, những lần gặp chuyện được huynh ấy giúp đỡ đều vì sự thương xót cho số phận của nàng mà thôi. Thế nên, chút ấm áp dịu dàng đó, nàng đã từng trân quý và gìn giữ nơi đáy lòng.
Nào ngờ, khi sự thật bị lột trần, nhuốm màu dục vọng pha lẫn tiếng thở gấp đê mê trong cơn động tình hoan ái, Lý Sở Sở mới biết rằng, mình đã bước vào chiếc bẫy do Lý Chẩn giăng ra mất rồi. Nàng cứ thế trở thành con mồi mặc hắn gặm nhấm chơi đùa, xem tất cả nỗi run rẩy hoảng hốt của nàng thành sự kích thích tột độ trong những lần giao hoan.
Lý Sở Sở vùng vẫy kịch liệt, chống đối kịch liệt nhưng đến cuối cùng vẫn phải cúi đầu chịu thua. Nàng không thắng được Lý Chẩn và lại càng không phải là đối thủ của hắn. Lý Chẩn có rất nhiều cách khiến nàng phải khuất phục.
Nhìn xem, ngay từ khi sinh ra Lý Chẩn đã được định trước kế thừa vị trí của phụ thân. Hắn thông minh, tàn nhẫn và đ ộc á c không ai bằng. Để đạt được mục đích của mình, hắn có thể bất chấp tất cả, thậm chí là đánh đổi bằng mọi thứ. Mà người như hắn, sao có thể dễ dàng buông tha cho nàng kia chứ.
Từng đêm triền miên, ân ái quấn quýt không rời, cơn sóng tình tựa như thuỷ triều dâng lên rồi lại lặng lẽ rút xuống. Bọn họ đã hoà làm một với nhau, chung chăn chung gối không biết bao nhiêu lần. Thế nhưng, sâu tận nơi trái tim vẫn là vẫn vụn vỡ chẳng thể chắp vá, cảm giác tội lỗi đan xen những va chạm hưng phấn lan toả.
Lý Sở Sở chán ghét thân thể mình, sao cứ để cho Lý Chẩn dìu dắt vào bể tình nhục dục đánh mất sự kiểm soát của lý trí. Để khi tỉnh giấc, nàng lại thấy nhục nhã rách nát vô cùng. Nhành hoa bên ngoài khung cửa sổ cũng vì những bận lòng ưu thương của nàng mà tàn úa phai màu.
Còn Lý Chẩn, dẫu cho trong khoảnh khắc khi cuồng hoan cảm xúc đ iên loạn ra sao thì giây tiếp theo hắn vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh lạnh lùng của mình một cách vững vàng. Dường như, sự kiềm chế của hắn đã vượt qua người thường. Bên ngoài hắn trầm mặc kiệm lời, đến lên giường vẫn là những điều ấy. Hắn không thích phô bày những suy nghĩ của bản thân cho người khác biết. Nếu hắn muốn, hắn chỉ dùng hành động thay cho lời nói.
Ví như, khi thấy Lý Sở Sở bị đám tôi tớ trong phủ coi khinh mà ức hiếp, Lý Chẩn liền xử lý ngay lập tức. Sự tàn bạo và nhẫn tâm của hắn, hằn sâu trong ký ức của những người chứng kiến khiến họ mỗi khi họ nhớ lại đều không dám thở mạnh. Ai nấy đều nhận ra, Lý Sở Sở không đơn thuần chỉ là tiểu thư của Lý phủ. Nàng còn đặc biệt hơn cả Lý Điềm Điềm, muội muội ruột của Lý Chẩn.
Thế nên, nhờ có sự chở che của hắn, về sau cuộc sống của Lý Sở Sở thoải mái hơn rất nhiều. Mọi người đều cung kính, tôn trọng và lưu tâm đến hai tỷ muội nàng trong mọi chuyện. Thì ra, trở thành bảo bối của ai đó, cũng không hẳn là điều phiền phức.
Nhưng mà, Lý Sở Sở luôn rõ, quan hệ thân mật của nàng và Lý Chẩn là sai lầm, bọn họ không hề có tương lai. Nàng sẽ phải nghe theo lệnh của mẫu thân, gả cho người nào đó. Lý Chẩn cũng vậy, quyền lực và địa vị của hắn, cần một thê tử môn đăng hộ đối để cùng sánh bước. Thế nên, nàng vẫn luôn muốn bỏ trốn, tìm kiếm cho mình con đường chỉ thuộc về bản thân. Chân cứng đá mềm, cứ đi rồi sẽ đến.
Thế nhưng, Lý Sở Sở đã đánh giá thấp tình yêu và sự chấp niệm mà Lý Chẩn dành cho nàng. Đúng vậy, vây quanh hắn không thiếu nữ tử, hắn muốn vẻ đẹp như thế nào đều có. Nhưng trong đôi mắt hắn, bọn họ đều là những bông hoa xấu xí không có hương sắc, ai cũng như nhau. Người hắn để ý bao nhiêu năm nay chỉ có nàng mà thôi.
Lý Chẩn thừa nhận, hắn là một kẻ tâm tư tàn bạo xấu xa. Vì những dục vọng và tình cảm cố chấp của mình mà không tiếc huỷ hoại muội muội Lý Sở Sở. Á c q uỷ, ngay từ đầu đã không có lựa chọn. Hắn đến, kéo nàng trầm luân vào địa ngục, muôn kiếp không thể rời bỏ.
Có những chuyện tình ban đầu là bi thương nhưng kết thúc vẹn toàn.
Lại có những chuyện tình ban đầu là bi thương nhưng kết thúc vụn vỡ.
Nhưng dẫu là kết quả nào, Lý Chẩn đều không buông tay Lý Sở Sở.
Quá khứ, không buông.
Hiện tại, không buông.
Tương lai, không buông.
Hồng trần vạn dặm, nhân gian trăm ngả, muôn nẻo đường tình, Lý Chẩn đều có thể tìm thấy Lý Sở Sở, bên nàng mãi mãi.
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Thẩm viên ngoại do Lạc Nhật Vi Huân thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: eliya
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved