
Tác giả:
Tuần Xán
Reviewer:
AI_Diệp Trà
Designer:
Al_Thạch Bạch
Độ dài: 174
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 53
Giới thiệu:
Bà nội qua đời, hai nhà họ Đàm và họ Lục thấy Hứa Ân Đường mất đi người thân, đáng thương, đều muốn đón cô về chăm sóc.
Đến Bắc Thành, Hứa Ân Đường lại gặp thiếu niên khiến cô chỉ nhìn một lần là không thể quên.
Lục Khâm ngông cuồng bất cần, những năm tháng cùng nhau trưởng thành sau đó, cô nhìn thấy bên cạnh anh ta thay hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác.
Không ngờ có một ngày, anh ta lại hỏi cô có muốn gả cho anh ta không.
Cô tưởng rằng mối tình yêu thầm nhiều năm của mình cuối cùng cũng được đáp lại.
Cho đến sau khi kết hôn, cô nghe anh ta nói với bạn bè: “Gia đình bắt cưới, tôi còn có thể làm gì?”
Cô nản lòng thoái chí, quyết định ly hôn.
*
Đêm trước khi ly hôn, cô trọng sinh trở về ngày học lớp 11 được đón về Bắc Thành, vẫn là cùng ở chung hai nhà .
Sau này, cô đêm không về nhà, anh ta tìm cô như phát đ iên.
“Cậu đang yêu đương rồi à? Với ai?”
Ở đầu dây bên kia, mặt Hứa Ân Đường đỏ bừng, bị Đàm Tễ Lễ ôm trong lòng.
Đàm Tễ Lễ mở miệng, giọng nói truyền vào điện thoại: “Nói với cậu ta đi, có phải đang yêu đương với anh không?”
*
Trước kia, tâm tư của Hứa Ân Đường đều đặt trên người Lục Khâm, không thân với Đàm Tễ Lễ, không ngờ lại trở nên gần gũi với anh trong đêm hè vương vấn này.
***
Có những câu truyện không cần phải có quá nhiều mâu thuẫn, dằn vặt, nhưng vẫn khiến người đọc day dứt rất lâu chỉ vì cảm giác tiếc nuối và dịu dàng len lỏi trong từng câu chữ. “Đêm hè vương vấn” chính là một câu chuyện như vậy.
Hứa Ân Đường từng dành cả thanh xuân để thích Lục Khâm.
Một tình yêu bắt đầu từ năm mười hai tuổi, chỉ vì một lần gặp gỡ mà ghi nhớ suốt nhiều năm trời. Cô luôn đi phía sau anh, nhìn anh phong lưu, nổi bật giữa đám đông, nhìn anh thay hết người yêu này đến người yêu khác nhưng vẫn không thể ngừng rung động.
Tình cảm ấy giống hệt một chiếc máy bay giấy được cất giữ suốt sáu năm, nhẹ nhàng, mỏng manh, nhưng lại chất chứa cả thời tuổi trẻ của một cô gái. Cho đến khi cô nghĩ rằng mình cuối cùng cũng được đáp lại.
Điểm hấp dẫn nhất của truyện nằm ở việc tác giả xây dựng hai tuyến tình cảm đối lập hoàn toàn thông qua hai nam chính: Lục Khâm và Đàm Tễ Lễ.
Hai người đều đứng trên đỉnh kim tự tháp: gia thế tốt, ngoại hình nổi bật, thông minh, kiêu ngạo — nhưng cách họ yêu lại khác nhau đến triệt để.
Lục Khâm là kiểu người quen được yêu thích.
Anh quen với việc chỉ cần đứng ở đó cũng sẽ có người chủ động bước về phía mình. Quen trở thành tâm điểm giữa đám đông, quen được người khác theo đuổi, nên ngay cả khi thật sự rung động trước Hứa Ân Đường, anh cũng không biết phải làm thế nào để giữ lấy cô.
Anh thích cô, nhưng không nói. Anh để ý cô, nhưng không giữ lấy cô. Anh luôn muốn chờ một “thời điểm thích hợp”. Đến khi nhận ra bản thân đã thích cô rất lâu rồi thì mọi chuyện đã muộn.
Bởi vì tình yêu chưa bao giờ là chờ đợi mà là song hành, là cùng chạy về phía nhau.
Chi tiết chiếc máy bay giấy thật sự là một trong những đoạn đắt giá nhất truyện.
Một cô bé mười mấy tuổi gìn giữ suốt sáu năm chiếc máy bay giấy chàng trai mình thích tiện tay gấp cho mình. Bên trong còn viết:
“Bao giờ mình mới có cơ hội gặp lại Lục Khâm đây.”
“Không biết anh ấy còn nhớ mình không.”
Chỉ vài dòng chữ thôi nhưng lại mang cảm giác nhớ nhung rất dài. Đó là kiểu thích một người mà chỉ cần gặp một lần cũng đủ nhớ suốt nhiều năm thanh xuân.
Và đau nhất là — Lục Khâm lại nhìn thấy những dòng chữ ấy vào lúc Hứa Ân Đường không còn thích anh nữa.
Điều khiến tuyến tình cảm của Lục Khâm trở nên day dứt không phải vì anh chưa từng được yêu. Mà là vì anh nhận ra quá muộn rằng mình đã từng được yêu sâu sắc đến thế.
Trong khi đó, Đàm Tễ Lễ lại xuất hiện như một thái cực hoàn toàn đối lập.
Thoạt nhìn, Đàm Tễ Lễ giống kiểu người rất khó yêu thật lòng. Xuất thân tốt, ngoại hình nổi bật, tính cách lười biếng tùy hứng, lúc nào cũng mang cảm giác cà lơ phất phơ và rất biết cách trêu chọc người khác.
Nhưng càng đọc mới càng thấy, trong chuyện tình cảm, Đàm Tễ Lễ lại là người nghiêm túc và chân thành đến đáng sợ.
Điểm hấp dẫn nhất của anh chính là sự rõ ràng. Anh chưa từng để Hứa Ân Đường phải phán đoán lòng mình.
Thích là thích. Là muốn gần cô thì sẽ tìm cách xuất hiện bên cạnh cô, là muốn nắm tay thì chìa tay sang, là muốn xác nhận quan hệ thì trực tiếp hỏi: “Em làm bạn gái anh nhé?”
Tình yêu của anh như mầm cây đang lớn khẳng định sự xuất hiện của mình trên thế gian, chầm chậm nảy mầm, chầm chậm phát triển rồi chầm chậm đơm hoa kết trái.
Anh không chơi trò kéo đẩy, không tạo cảm giác mập mờ, không thử lòng cô. Cũng không đứng im chờ cô bước tới trước. Anh là người luôn chủ động đi về phía cô.
Cho nên đoạn tỏ tình trên xe mới rung động đến vậy.
Thật ra cảnh đó không có gì quá dữ dội. Chỉ là lần xe dừng ở đèn đỏ, anh đưa tay sang tìm cô, nghịch nhẹ đầu ngón tay cô suốt cả quãng đường. Rồi cuối cùng dưới bầu trời đêm, anh nhìn thẳng vào mắt cô và nói: “Anh thích em. Nhìn ra rồi chứ?”
Câu này cực kỳ rung động vì nó rất giống Đàm Tễ Lễ — không hoa mỹ, không cố tình tạo cảm giác sâu sắc, chỉ thẳng thắn và tự nhiên đến mức khiến tim người ta rung lên.
Đặc biệt là chi tiết tác giả viết: “Vẻ lười biếng và trêu chọc trong mắt dần biến mất.”
Bởi vì bình thường Đàm Tễ Lễ luôn mang cảm giác hờ hững, như thể chuyện gì cũng có thể đem ra đùa được. Nhưng đến khoảnh khắc nói “Anh thích em”, anh lại nghiêm túc đến mức gần như dịu dàng.
Giống như đang thật sự đặt cả trái tim mình xuống trước mặt cô.
Hứa Ân Đường cũng là một nữ chính rất dễ khiến người ta yêu thích.
Cô hướng nội, dè dặt, luôn giữ lại cho mình một phần lý trí vì từng thất vọng quá nhiều trong chuyện tình cảm ở kiếp trước.Cô sợ mình hiểu lầm, sợ mình tự đa tình, sợ bản thân lại yêu nhầm. Cho nên dù rung động trước Đàm Tễ Lễ, cô vẫn luôn chậm rãi lùi lại một bước để tự bảo vệ mình.
Nhưng Đàm Tễ Lễ chưa từng ép cô phải lập tức đáp lại. Anh chỉ từng chút từng chút khiến cô cảm nhận được: em đang được yêu và em xứng đáng được yêu bằng những gì tốt đẹp nhất.
Tình yêu của Đàm Tễ Lễ rực rỡ và rõ ràng đến mức Hứa Ân Đường cuối cùng cũng dám tin rằng lần này cô không cần phải đoán nữa, không cần chạy theo trái tim người khác cũng không cần tự mình cố gắng giữ lấy tình cảm của một người nữa.
Và có lẽ điều khiến “Đêm hè vương vấn” được yêu thích đến vậy không chỉ nằm ở tuyến tình cảm rung động giữa các nhân vật, mà còn ở cảm giác trưởng thành rất dịu dàng mà câu chuyện mang lại.
Đàm Tễ Lễ không “cứu rỗi” Hứa Ân Đường bằng những lời hứa lớn lao. Anh chỉ đơn giản cho cô thấy rằng tình yêu vốn nên như thế.
Là có người chủ động bước về phía mình.
Là được nắm tay lúc đèn đỏ.
Là được nhìn bằng ánh mắt dịu dàng nhất.
Là không cần lo sợ mình yêu nhiều hơn.
Trong khi Lục Khâm khiến Hứa Ân Đường luôn phải đoán xem liệu anh có thích mình không, thì Đàm Tễ Lễ lại dùng hành động để nói với cô:
“Em không cần phải cố gắng lấy lòng anh.”
“Em chỉ cần đứng ở đó thôi, anh sẽ tự đi về phía em.”
Và có lẽ đó cũng là điều khiến tuyến tình cảm của họ trở nên đẹp nhất.
Không phải vì Hứa Ân Đường từng yêu Lục Khâm chưa đủ sâu. Mà là vì cuối cùng cô đã gặp được một người khiến mình không cần tiếp tục chờ đợi nữa.
Truyện không cố gắng tô vẽ một tình yêu hoàn hảo.
Tác giả để người đọc nhìn thấy sự tiếc nuối của một mối tình đơn phương kéo dài nhiều năm, nhìn thấy cảm giác “giá như” đầy muộn màng của Lục Khâm, nhưng đồng thời cũng cho người đọc hiểu rằng: có những người xuất hiện trong thanh xuân để mình học cách yêu, chứ không phải để cùng mình đi đến cuối cùng.
Lục Khâm là tiếc nuối của Hứa Ân Đường.
Còn Đàm Tễ Lễ lại là đáp án dành cho cô.
Một người khiến cô luôn phải chạy theo phía sau.
Một người lại chủ động bước hết quãng đường để đến bên cô.
Điều đẹp nhất là Đàm Tễ Lễ chưa từng yêu cô theo kiểu ồn ào hay khoa trương. Anh chỉ âm thầm cho cô cảm giác an toàn, cho cô sự chắc chắn và dịu dàng mà trước đây cô chưa từng có được.
Và cũng chính vì vậy, khi đọc đến cuối truyện, điều đọng lại không phải cảm giác đau lòng vì mối tình với Lục Khâm, mà là cảm giác rất nhẹ nhõm khi thấy Hứa Ân Đường cuối cùng cũng được yêu theo cách cô xứng đáng có được.
“Đêm hè vương vấn” giống như một đêm hè thật dài — có tiếc nuối, có rung động, có những cảm xúc âm thầm không nói thành lời.
Nhưng sau tất cả, thứ còn lại vẫn là sự dịu dàng.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hachonie
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved