Tác giả:
An Chi Nhược Miên
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Hiện đại,
Duyên trời tác hợp,
Nghiệp giới tinh anh,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Chữa lành,
Ấm áp,
Nhẹ nhàng,
Hài hước,
HE
Độ dài: 77
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 206
Giới thiệu:
Khi Sở Tiểu Điềm bị người nhà sắp xếp đi gặp đối tượng xem mắt thứ tám, anh ta ngờ vực hỏi cô: “Cô hai mươi bốn tuổi thật à? Trông như con gái mười tám, mười chín tuổi vậy.”
Sở Tiểu Điềm vừa định lên tiếng đã bị cắt ngang, đối tượng xem mắt nói: “Tôi nghe nói, thường ngày, ngoại trừ công việc ra thì đến cả cửa nhà cô cũng không chịu bước ra hả? Tiền lương cũng chỉ đủ trả tiền thuê nhà thôi, vậy cô có từng nghĩ đến chuyện đổi công việc không?”
Sở Tiểu Điềm – người đã âm thầm xuất bản ba cuốn sách, từ lâu đã trở thành tác giả có lượng sách bán chạy một cách khủng bố – lắc đầu nói: “Không tìm công việc khác, định từ chức.”
Đối tượng xem mắt cau mày, nhưng nhìn vào gương mặt xinh đẹp của cô, anh ta vẫn nhẫn nhịn.
“Nghe người ta nói, nhà cô có một căn nhà à?”
“Đúng vậy, tôi tự kiếm tiền mua.”
Đối tượng xem mắt phì cười, không hề tin, nhưng cũng không vạch trần “lời nói dối” của cô.
“Vậy cô thích người đàn ông như thế nào?”
Sở Tiểu Điềm: “Tôi…”
Cô liếc nhìn người đàn ông thân hình cao to đang đẩy cửa bước vào, vẻ mặt cô bỗng chốc thay đổi.
Người ngồi bàn bên cạnh nhận ra anh, ngạc nhiên thốt lên: “Trời ơi, các cậu xem, anh ấy có phải là người trên tin tức…”
Đoàn Tiêu nghiêm mặt đi tới, vừa định nổi giận thì thấy Sở Tiểu Điềm chớp mắt, cô bỗng nhiên duỗi tay ra, nhẹ nhàng kéo lấy góc áo anh: “Người đàn ông mà tôi thích… đại khái là như thế này.”
Đoàn Tiêu khựng lại vì đột nhiên bị tỏ tình, cơn giận trên mặt anh biến mất trong nháy mắt. Anh nắm lấy tay cô, nói với ý nghĩa sâu xa: “Anh đã nói với em từ lâu rồi, đừng tùy tiện đi ăn cơm với người lạ, sao vẫn không nghe lời như vậy hả?”
…
Buổi tối, Đoàn Tiêu đang xử lý công việc thì nghe thấy tiếng gõ cửa, anh mở cửa ra nhìn, quả nhiên là Sở Tiểu Điềm tự mình dọa mình, còn bị dọa khóc rồi.
“Em, em, em sợ.” Cô gái ngoài cửa khịt mũi, nhìn anh với bộ dạng đáng thương: “Ôm ôm.”
Đoàn Tiêu: “…”
***
Người gan nhỏ, dễ giật mình lại hay sợ bóng sợ gió, thì trên đời này chẳng thiếu gì.
Nhưng cũng chỉ có mỗi mình Sở Tiểu Điềm là nhát gan tới mức gặp gì cũng bị doạ cho hết hồn, cũng chỉ có mỗi mình cô là sợ tới nỗi mất ăn mất ngủ vì truyện ma do chính bản thân mình viết.
Sở Tiểu Điềm vừa đón sinh nhật lần thứ hai mươi bốn cách đây ít hôm.
Cũng đã được sáu năm kể từ thời điểm cô đủ tuổi thành niên, thế mà, gương mặt cô cứ như thể là vẫn còn lưu luyến khoảng thời gian cô mười bảy, mười tám tuổi vậy. Vì cô sở hữu một gương mặt quá đỗi đáng yêu, nước da cực kỳ đẹp lại trắng trẻo không chút tì vết, khiến ai nhìn vào gương mặt cô (kể cả cô cũng vậy), đều vô thức tin rằng cô chỉ mới mười mấy tuổi đầu, vẫn chỉ là một cô bé học sinh nhỏ bé thôi.
Đôi khi được những người xung quanh khen mình nhìn trẻ hơn tuổi thì cũng vui thật, nhưng nếu mọi người đều tin là như thế, rồi lại vì tin vào điều đó mà khăng khăng không tin rằng cô đã “trưởng thành” rồi, lần nào cô cũng phải lấy căn cước ra để chứng minh tuổi mình là thật… thì mọi chuyện sẽ trở nên hơi phiền phức, người được khen “mặt non” như Sở Tiểu Điềm đây cũng sẽ bớt vui đi vài phần…
Hai mươi bốn tuổi, cô nàng “mặt non” Sở Tiểu Điềm đã sở hữu khối tài sản “cực khủng”. “Tài sản” ở đây không phải là tiền tài hay giấy tờ nhà đất, mà là số sách cô từng viết và lượng fan cực đông đảo ngày ngày “lót dép” đợi “đại thần” tung chương truyện mới.
Cô là tác giả viết truyện kinh dị nổi tiếng Phạn Âm, tác phẩm nào do cô viết ra cũng được vô vàn bạn đọc đón nhận, cô xuất bản quyển sách nào là quyển sách ấy “hot rần rần” trên khắp các mặt trận.
Nhìn gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của Sở Tiểu Điềm, rồi lại nhìn sang những quyển sách kinh dị chỉ toàn là những tình tiết rùng rợn, khiến cho ai đọc rồi cũng phải đổ mồ hôi lạnh, lạnh sống lưng, lạnh gáy vì sợ hãi kia… thật sự là chẳng một ai có thể ngờ được rằng, em gái nhỏ mềm mại Điềm Điềm và “đại thần” Phạn Âm nổi danh trong giới truyện kinh dị là cùng một người.
Mọi người có không ngờ thì cũng phải thôi, vì đến chính Sở Tiểu Điềm còn không ngờ nữa kia mà.
Mỗi khi đọc lại truyện do bản thân mình viết ra, cô lại nghĩ: Sao mình lại có thể viết ra những thứ đáng sợ như thế kia? Sao mình lại sợ hãi khi đọc lại những gì mình đã viết?? Đường đường là tác giả chuyên viết truyện kinh dị, thế mà tại sao gan của mình lại chẳng lớn chút nào thế này???
Sở Tiểu Điềm luôn biết mình vẫn còn thiếu chút can đảm, thiếu chút mạnh mẽ, thiếu chút “khí chất của một người trưởng thành”. Nhưng, phải làm sao để có thể bù đắp được những chỗ mà cô “thiếu chút” kia… thì cô lại không biết.
Cho đến ngày Sở Tiểu Điềm gặp được sếp Đoàn của Long Phong Đặc Vệ, dường như cô đã biết chút can đảm, chút mạnh mẽ, chút “khí chất của một người trưởng thành” mà bao năm qua cô vẫn luôn thiếu kia… đang ở đâu rồi.
…
Ai cũng biết, Long Phong Đặc Vệ là một công ty vệ sĩ cao cấp, chuyên cung cấp các dịch vụ bảo đảm an toàn, an ninh cho khách hàng. Một nguồn tin bên lề cho biết rằng, tôn chỉ hoạt động của Long Phong Đặc Vệ là: Khách hàng là thượng đế, nhân viên chúng ta đều chỉ là cải trắng, chỉ có thượng đế mới được lựa chọn cải trắng, còn cải trắng dù có thơm ngon thì không có quyền lựa chọn thượng đế.
Nhưng đương nhiên là, “cải trắng” ở đây không bao gồm cả sếp Đoàn. Vì sếp Đoàn không phải là “cải trắng”, mà dù có phải đi chăng nữa, thì anh cũng là một “cây cải trắng quý tộc” lạnh lùng cao quý, không phải “thượng đế” nào cũng chọn được, gần như chẳng có “thượng đế” nào cũng thuê nổi.
Tuy sếp Đoàn mang tiếng lạnh lùng, nhưng vì anh quá mức đẹp trai, người thì cao to vạm vỡ, cơ bắp lại rắn chắc nở nang, nhìn đâu cũng thấy thật nam tính, thật cuốn hút… nên các “nữ thượng đế” đều tự giác bỏ qua “bản mặt lạnh” kia, chỉ một mực tập trung vào “sự nội hàm” nơi anh.
Ban đầu, khi Sở Tiểu Điềm nghe người khác kể lại “sự tích” về anh, cô cũng chẳng tin đâu.
Cô không tin là trên đời này vẫn còn tồn tại một người có thể khiến tim người khác đập loạn nhịp, càng không tin là trên đời này sẽ xuất hiện một người… còn hoàn mỹ hơn cả những anh nam chính ngôn tình dưới ngòi bút của cô (tuy rằng truyện ngôn tình do cô viết bị người người nhà nhà “nhiệt tình khinh bỉ”, đến mức cô phải “bỏ nghề”, chuyển hướng sang viết truyện kinh dị).
Vậy mà, đến khi chính thức gặp mặt Đoàn Tiêu, Sở Tiểu Điềm biết mình đã “sai quá sai” rồi…
Anh khiến tim cô đập loạn nhịp, bối rối không biết phải làm gì. Anh có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng lại vô cùng dịu dàng. Anh không nói lời hoa mỹ, nhưng lại hết sức đáng tin cậy, thậm chí là còn tốt bụng bảo vệ một người xa lạ như cô khỏi nguy hiểm.
Anh nói ít làm nhiều. Anh mang vẻ ngoài lạnh lùng xa cách nhưng lại dịu dàng hơn bất kỳ ai. Anh không giỏi dỗ dành, nhưng mỗi một lời anh hứa hẹn, mỗi một lời anh nói ra, anh đều sẽ ghi nhớ thật kỹ và nghiêm túc thực hiện nó.
Gặp được anh, Sở Tiểu Điềm mới hiểu tại sao những bộ truyện ngôn tình mà trước đây cô từng viết lại bị độc giả chê bai thậm tệ đến thế.
Vì cô chưa từng trải qua cảm giác yêu đương, chưa biết thế nào là rung động, chưa biết cảm giác trái tim lỗi nhịp vì một người là như thế nào… nên câu chuyện tình yêu dưới ngòi bút của cô mới cứng nhắc và tẻ nhạt đến thế.
Mọi người có chê đúng thôi, chẳng sai gì cả.
Vì sau khi gặp được Đoàn Tiêu, rồi sau đó lại rung động, dần dần thích anh, ở bên anh, Sở Tiểu Điềm cũng rất muốn quay lại quá khứ, “tàn nhẫn” chê tuyến tình cảm trong những bộ truyện mà bản thân từng viết.
Cô từng nghĩ, nếu có ngày anh trở thành “nam chính” của một ai đó, vậy thì có lẽ người đó sẽ rất may mắn.
Đến sau này cô mới biết, thì ra cô chính là cái người may mắn ấy, long trọng trở thành “nữ chính” của anh.
Dẫu cho thời gian có trôi, mưa gió có cản bước, Đoàn Tiêu vẫn sẽ mãi mãi ở bên cạnh Sở Tiểu Điềm, cả đời chỉ nguyện làm vệ sĩ của riêng cô.
…
Thiết lập nữ chính Sở Tiểu Điềm đúng như tinh thần của tên truyện – cực kỳ đáng yêu, siêu siêu đáng yêu. Có lẽ đây là lần đầu tiên mình gặp một nữ chính “yếu bóng vía”, dễ giật mình, dễ bị sợ và dễ khóc tới vậy. Cái hay của tác giả nằm ở chỗ, nữ chính có thiết lập như vậy nhưng lại không khiến mình thấy “phiền” hay khó chịu. Những lần nữ chính sợ hãi, thậm chí là rơi nước mắt, mình cũng không cảm thấy “chị bé” đang mè nheo. Mà trái lại, vẫn cảm thấy rất rất dễ thương, rất rất đáng yêu.
Còn Đoàn Tiêu thì “vừa rất vệ sĩ, vừa rất tổng tài”, anh nói ít làm nhiều, luôn kiên nhẫn lắng nghe nữ chính, bảo vệ cô an toàn tuyệt đối. Thú thật là, sau khi đọc hết cả bộ truyện, vừa nhắc đến anh nam chính này là mình sẽ nghĩ ngay đến một tính từ khá gợi hình, là từ “đô con” :v
Sau này tác giả sẽ dần gỡ rối những “nút thắt” được thể hiện ở đầu truyện. Bạn sẽ biết vì sao nữ chính lại hay “sợ bóng sợ gió” đến vậy; cũng sẽ hiểu tại sao ngày mới gặp nhau, nam chính lại đối xử với nữ chính dịu dàng và khác biệt đến thế. Hoá ra không có gì là “trùng hợp”, cũng không có gì là “tự nhiên mà có” hết.
Nếu bạn đang muốn tìm một bộ truyện nhẹ nhàng ngọt ngào, siêu siêu dễ thương, siêu siêu đáng yêu, mà tình tiết truyện vẫn rất chặt chẽ và hợp lý, thì có lẽ bạn sẽ thích “Đáng yêu là kế lâu dài” lắm đó ạ.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dưa Gang – Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved