
Tác giả:
Vi Vân Yên Ba
Reviewer:
AI_Mộc Miên
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Độ dài: 73
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 48
Giới thiệu:
Kiếp trước, Tiêu Phương chẳng khác gì một cái bàn trà, trên đó bày đầy bi kịch. Cô bị gả vào một gia đình trọng nam khinh nữ, con gái vừa chào đời đã bị n gược đ ãi, thậm chí cuối cùng còn m ất m ạng vì người anh họ có thể nối dõi tông đường kia. Sống lại một lần nữa, việc đầu tiên Tiêu Phương làm là ly hôn, bắt đầu cuộc sống mới!
Một câu tóm tắt: Cuộc sống hạnh phúc sau khi ly hôn.
***
Trong cuộc sống của chúng ta, có một số chuyện, sai rồi thì có thể làm lại. Nhưng cũng có một số chuyện, sai một bước, chính là hàng ngàn bước sai.
Tiêu Phương lớn lên ở một làng trấn nhỏ, trong một thời đại mà đa số mọi người đều trọng nam khinh nữ. Nhưng tuy là vậy, cô vẫn là một đứa con được yêu thương trong gia đình, thậm chí bố cô còn thiên vị cô hơn cả hai người anh. Nhờ đó mà cô không cần phải lúc nào cũng như một hòn đá xù xì gai góc để bảo vệ bản thân, ngược lại, tính tình cô vô cùng dịu dàng, chịu thương chịu khó, rồi trong cái dịu dàng lại có sự mạnh mẽ của riêng cô.
Thế nhưng, nếu ban đầu sự mềm mỏng dịu dàng của Tiêu Phương chính là thành quả của tình yêu thương thì khi tình yêu thương đó mất đi, sự mềm mỏng ấy bỗng trở thành đôi gông cùm khiến Tiêu Phương không thể không nhẫn nhịn chịu đựng, để rồi khiến bản thân rơi vào vòng xoáy không lối thoát.
Bố cô không may qua đời, để lại người mẹ cùng ba anh em Tiêu Phương. Anh cả là người kế thừa công việc ở mỏ than của bố, vì vậy nên người anh trai thứ hai của Tiêu Phương chỉ có thể ở nhà làm nông. Sau đó, người anh thứ hai quen được một cô gái ở làng bên, đã tính đến nước bàn chuyện cưới xin nhưng lại dắt ở khoản sính lễ mà nhà gái yêu cầu. Hết đường lo liệu, anh ta bèn nhắm mục tiêu vào Tiêu Phương, xúi giục mẹ già, cuối cùng gả Tiêu Phương cho Lưu Tân Hồng ở làng khác để lấy khoản sính lễ hai ngàn đồng của cô.
Vốn dĩ Lưu Tân Hồng cũng là một người từng thấm mến Tiêu Phương, vì vậy cuộc sống mới đầu của Tiêu Phương sau khi kết hôn không phải quá tồi tệ, cho đến khi cô sinh con đầu lòng là Điềm Điềm. Nếu nói thời đại của cô là một thời đại mà đa số mọi người đều ít nhiều có phần trọng nam khinh nữ thì gia đình nhà họ Lưu này chính là hình mẫu điển hình cho cái xã hội trọng nam khinh nữ đó.
Điềm Điềm, con đầu lòng mà Tiêu Phương sinh ra là một bé gái và đó chính là khởi đầu cho chuỗi ngày tối tăm của mẹ con Tiêu Phương. Nhà họ Lưu hoàn toàn không coi Điềm Điềm là con cháu trong nhà, lúc nào cũng hắt hủi, quát nạt con bé, nói con bé là điềm gở, mà người chồng Lưu Tân Hồng của Tiêu Phương thì càng quá đáng hơn.
Từ ngày Điềm Điềm sinh ra, anh ta chưa từng ngó ngàng tới con một lần, còn lấy hết của cải tiền nong trong nhà đi cung phụng đứa cháu trai mà anh ta cho rằng sau này sẽ là người hương khói cho mình. Thậm chí chút tiền mà Tiêu Phương vất vả làm việc, gom góp từng chút một để mua cặp mua sách cho con đi học mẫu giáo anh ta cũng c ướp sạch.
Nhưng đứa cháu trai kia của Lưu Tân Hồng vốn là một bãi bùn nhão không trát nổi tưởng, chẳng qua cả nhà họ Lưu lại chẳng chịu nhận ra điều đó. Còn Tiêu Phương, cô không chỉ phải hứng chịu sự ghẻ lạnh vì sinh con gái mà còn thường xuyên bị Lưu Tân Hồng bạo hành.
Quanh năm suốt tháng chẳng ngày nào cô được sung sướng, lúc nào cũng vàng vọt xanh xao, lôi thôi nhếch nhác vì làm đủ thứ việc. Vậy mà cô vẫn không thể bảo vệ được con gái Điềm Điềm của mình.
Con gái cô, thi đỗ mà không được học, còn trẻ đã phải đi xa làm thuê, gửi tiền về cung phụng một gia đình vốn không hề yêu thương con bé. Sau đó, nó còn bị lừa về để hiến thận cho đứa cháu trai khốn nạn của nhà họ Lưu, cuối cùng c hết tại nơi làm việc vì suy kiệt quá mức.
Khoảnh khắc ấy Tiêu Phương mới nhận ra, cô đã là một người mẹ thất bại đến mức nào, vì e ngại thói đời mà chẳng dám ly hôn, để con gái và chính mình phải nhẫn nhục chịu đựng đến c hết trong căn nhà của những kẻ đốn mạt đó.
Khi ôm hũ tro cốt của Điềm Điềm trong tay, tất cả cảm xúc của Tiêu Phương chỉ có sự phẫn nộ, hối tiếc và đau thương tột độ. Nếu cô được làm lại một lần nữa, cô sẽ không bao giờ để con gái cô phải chịu đựng những tổn thương như vậy, cô nhất định sẽ đứng lên, để bảo vệ cho con gái của mình!
Có lẽ chăng sự khẩn thiết ấy đã rung động cả ông trời, vậy nên khi Tiêu Phương chợt giật mình mở mắt lần nữa, cô bỗng nhận ra cô vẫn đang ở nơi mà mọi thứ vừa “bắt đầu”. Con gái cô cũng không phải một hũ tro cốt lạnh lẽo, mà là một cô bé 3 tuổi ngoan ngoãn đáng yêu.
Giây phút ấy, Tiêu Phương không có bất cứ sự do dự nào nữa, điều đầu tiên cô làm là nấu cho Điềm Điềm một bữa cơm thật no, sau đó lập tức lên kế hoạch ly hôn với Lưu Tân Hồng.
Phụ nữ ly hôn sẽ bị dị nghị, đàm tiếu, nhưng tệ thế nào cũng chẳng thể tệ hơn cuộc sống mẹ con cô kiếp trước được. Tiêu Phương ly hôn, rồi dẫn Điềm Điềm lên huyện tìm kế sinh nhai. Cô dùng mấy chục đồng ít ỏi của mình làm tiền vốn, mở một sạp đồ ăn, cố gắng nỗ lực từng ngày, tận dụng từng kiến thức mà được thấy ở kiếp trước để biến nó thành cơ hội cho mình.
Từ một sạp hàng ăn nhỏ trước cổng nhà máy dệt và một bàn đồ lưu niệm trước cổng trường học, dần dần, chúng biến thành một quán đồ ăn kiêm cửa tiệm tạp hóa nổi tiếng trong huyện, rồi đến quán Cơm Nhanh Tiêu Ký ở trên thành phố và một thương hiệu Cơm Nhanh Tiêu Ký với các chi nhánh trải khắp Thượng Hải.
Từ khi ly hôn, Tiêu Phương đã liên tục chuyển nhà, từ dưới làng lên trên huyện, lên thành phố rồi tới Thượng Hải. Tuy nhiều, nhưng mỗi lần chuyển nhà đều đại diện cho việc cuộc sống của cô ngày một tốt hơn.
Cô trở thành một bà chủ của chuỗi cửa hàng quán ăn bình dân, có được căn nhà của riêng mình, sở hữu hàng loạt căn hộ, cho con gái hoàn cảnh phát triển tốt nhất. Hóa ra, nhẫn nhịn đôi khi cũng không phải điều tốt, nhẫn nhịn, chỉ nên ở tồn tại tới một giới hạn hữu hình, khi vượt quá giới hạn đó, chúng ta nhất định phải đứng lên giành quyền lợi cho bản thân mình.
Có thể hành trình sau đó chưa chắc sẽ thuận lợi, nhưng chúng ta sẽ nhận ra, tất cả mọi chuyện xảy tới, thậm chí là cả sự không thuận lợi ấy cũng chính là những điều quý báu vô cùng. Bước ra ngoài thế giới mới có cơ hội để gặp gỡ những con người mới, khoảng trời mới, giống như bà Tiêu, Đỗ Thừa, mấy người Tần Bác, Lý Danh.
Tiêu Phương nhận ra rằng, khi bản thân có khả năng độc lập thì mới có tư cách được người khác tôn trọng, có khả năng để bảo vệ những người mình yêu thương, và đương nhiên là cả chờ đợi người thật sự yêu thương mình xuất hiện.
Nhìn lại đời trước, chẳng biết từ bao giờ tất cả đã chỉ còn là gió thoảng mây bay, là một vùng ký ức mờ nhạt không còn được lật giở. Cuộc sống mới của Tiêu Phương, có thăng có trầm, nhưng nhiều hơn cả chính là niềm vui và sự mãn nguyện, ân oán tới giờ đã chẳng còn quan trọng nữa, kẻ ác ắt có ác báo, những người đã bước ra khỏi cuộc đời của cô thì cứ để bọn họ rời đi đi thôi. Với Tiêu Phương, nhìn thấy Điềm Điềm có thể lớn lên vô lo vô nghĩ, đó đã là điều quý giá nhất với cô rồi.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Mơ - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved