Tác giả:
An Ninh Nhi
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Thể loại:
Hiện đại,
Duyên trời tác hợp,
Showbiz,
Gương vỡ lại lành,
Có baby,
Sủng Ngọt,
Nhất kiến chung tình,
Nhẹ nhàng,
Hài hước,
Chữa lành,
Ấm áp,
HE
Độ dài: 61
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 171
Giới thiệu:
Năm Bùi Vũ Hành hai mươi lăm tuổi, anh giành được một giải thưởng lớn, trở thành ảnh đế, sau đó anh hào phóng công khai rằng mình đã có người yêu.
Tuy nhiên, cô người yêu kia lại để lại một bức thư làm tan nát trái tim anh rồi bỏ chạy.
Hơn hai năm sau, cuối cùng cô cũng xuất hiện.
Cùng xuất hiện với cô là một phiên bản thu nhỏ của anh.
Anh phẫn nộ đi tìm cô, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã bị bé con ôm chầm lấy chân, ngọng nghịu gọi: “Bố!”
Khi anh vừa chuyển từ ngạc nhiên sang mừng rỡ thì bé con đã buông tay, chạy đến chỗ trợ lý của anh, cũng ôm đùi, cũng gọi bố.
An Duyệt ngượng ngùng giải thích: “Đừng hiểu lầm, thằng bé thấy ai đẹp trai thì đều gọi là bố hết.”
Bùi Vũ Hành: “Sau này bảo thằng bé là, ai đẹp trai nhất mới là bố nó.”
An Duyệt: “Tôi sợ bố nó bị vả mặt.”
***
An Duyệt là một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập nhưng cũng đầy cảm xúc. Cô yêu Bùi Vũ Hành bằng một tình yêu sâu sắc đến mức có thể hy sinh tất cả, thậm chí là chính bản thân mình. Nhưng tình yêu đó, dù mãnh liệt bao nhiêu, vẫn không thể chiến thắng được nỗi sợ hãi và những rào cản vô hình giữa họ.
Từ khoảnh khắc đầu tiên gặp nhau, An Duyệt đã biết mình không thể cưỡng lại sức hút của anh. Bùi Vũ Hành - một người đàn ông như ánh dương chói lọi, rực rỡ giữa thế giới phù hoa, còn An Duyệt cô đây chỉ là một ngọn đèn nhỏ nhoi, mong manh trước cơn gió của sự nổi tiếng. Nhưng tình yêu không phải thứ có thể kiểm soát.
An Duyệt yêu anh như thế, yêu đến mức dù đau đớn, cô vẫn nguyện bước vào thế giới của anh. Nhưng rồi, cô lại nhận ra mình không thuộc về thế giới đó. Cô sợ rằng tình yêu này sẽ trở thành xiềng xích trói buộc anh.
Cô không muốn mình trở thành gánh nặng của Bùi Vũ Hành. Cô lo sợ rằng mối quan hệ của họ sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh, và cũng lo sợ rằng bản thân không thể chịu nổi áp lực từ dư luận.
Nhưng có lẽ điều khó khăn nhất trong tình yêu không phải là yêu bao nhiêu, mà là phải buông bỏ khi bản thân vẫn còn yêu rất nhiều. An Duyệt đã phải tự thuyết phục bản thân rằng ra đi là lựa chọn tốt nhất. Khi phát hiện mình mang thai, cô biết đây không chỉ còn là câu chuyện của hai người nữa, mà là một cuộc sống mới đang hình thành trong cơ thể mình. Cô đấu tranh với chính mình, tự hỏi liệu có nên nói với anh hay không, nhưng rồi, nỗi sợ hãi đã chiến thắng.
Một mình nuôi con, An Duyệt đã trải qua những tháng ngày cô đơn và vất vả. Không ai chứng kiến những đêm dài cô thức trắng, lặng lẽ nhìn con ngủ, nước mắt lặng lẽ rơi vì nhớ anh. Không ai biết rằng đã bao nhiêu lần cô muốn gọi điện cho anh, muốn nói rằng cô nhớ anh biết bao, rằng cô khao khát được dựa vào anh một lần nữa. Nhưng cô lại không đủ can đảm.
Những năm tháng ấy, An Duyệt gồng mình để trở thành một người mẹ mạnh mẽ, để bảo vệ An Trạch Hạo khỏi những thiếu thốn khi không có cha. Nhưng dù có làm cách nào đi nữa, cô vẫn không thể thay thế được hình bóng người cha trong lòng con.
Có lẽ khi đưa ra quyết định làm mẹ đơn thân, An Duyệt chưa từng tưởng tượng viễn cảnh: Mỗi khi thấy những đứa trẻ khác có cha bên cạnh, An Trạch Hạo sẽ lặng lẽ quay đi, đôi mắt ánh lên nỗi buồn không tên... Chắc chắn lúc đó, tim cô sẽ đau đớn như bị ai bóp nghẹt.
An Duyệt đã cố gắng rất nhiều để trở thành cả cha lẫn mẹ, nhưng cô hiểu rõ rằng tình yêu của một người mẹ không thể bù đắp hoàn toàn cho sự thiếu vắng của người cha.
Ngày gặp lại Bùi Vũ Hành, mọi cảm xúc chôn giấu bấy lâu như vỡ òa. An Duyệt chưa từng nghĩ sẽ có ngày đối diện với anh một lần nữa, nhưng số phận trớ trêu đã đưa họ quay về cùng một quỹ đạo. Khi ánh mắt anh chạm vào cô, cô cảm thấy mọi thứ như ngưng đọng. Đó là sự ngạc nhiên, là đau đớn, là những ký ức vỡ vụn ùa về trong nháy mắt.
Bùi Vũ Hành biết được sự thật về An Trạch Hạo. An Duyệt thấy sự giận dữ trong mắt anh, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi xót xa, là sự đau lòng. Anh không thể tin rằng cô đã che giấu anh suốt bao năm trời. Nhưng điều làm cô đau lòng nhất không phải là sự giận dữ của anh, mà là ánh mắt đứa trẻ khi nhìn cha mình lần đầu tiên – ánh mắt tràn đầy sự mong đợi nhưng cũng đầy dè dặt. Đó là khoảnh khắc cô nhận ra rằng, có lẽ cô đã sai.
An Duyệt đã nghĩ rằng rời đi là lựa chọn tốt nhất, nhưng hóa ra, nó lại là vết thương sâu nhất mà cô để lại trong lòng cả ba người họ. Cô đã lấy đi quyền được làm cha của anh, lấy đi cơ hội có một gia đình trọn vẹn của con. Nhưng liệu cô có thể quay lại? Liệu cô có thể bước vào thế giới của anh lần nữa hay không?
Bùi Vũ Hành không trách móc An Duyệt quá nhiều. Anh chỉ im lặng, nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến cô day dứt đến cùng cực. Cô đã chuẩn bị sẵn những lời giải thích, những lý do để biện hộ cho bản thân, nhưng rồi, chúng lại trở nên vô nghĩa trước ánh mắt anh.
Bùi Vũ Hành không muốn bỏ lỡ An Duyệt. Nếu năm đó cô chọn rời đi vì sợ hãi, thì bây giờ, anh sẽ chọn ở lại và bảo vệ gia đình này. Tình yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự kiên trì và nỗ lực. Nếu như trước đây họ đã sai lầm, thì hiện tại, anh không muốn phạm sai lầm thêm một lần nào nữa.
Nhưng liệu An Duyệt có thể buông bỏ nỗi sợ hãi, liệu cô có thể tin tưởng anh một lần nữa hay không?
Những ngày tháng sau đó là chuỗi ngày thử thách. An Duyệt thấy một ngôi sao sáng ngời trong lòng công chúng nỗ lực để làm quen với con, thấy anh cố gắng trở thành một người cha tốt dù mọi thứ đều mới mẻ với bản thân. Và quan trọng hơn, cô thấy được sự chân thành trong ánh mắt anh, thấy rằng anh không hề muốn bỏ cuộc.
Tình yêu là gì nếu không phải là cùng nhau vượt qua mọi thử thách? Là sát cánh bên nhau, là cảm thông và kiên định. Nếu tình yêu không đủ mạnh mẽ, thì nó sẽ dễ dàng tan biến trong giông bão của cuộc đời. Tình yêu cũng cần sự thấu hiểu và giao tiếp, nếu An Duyệt và Bùi Vũ Hành thành thật với nhau ngay từ đầu, có lẽ họ đã không phải xa nhau lâu như vậy.
Hy sinh vì người khác không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất, An Duyệt nghĩ rằng rời đi là tốt cho cả hai, nhưng thực tế lại khiến cả cô và Bùi Vũ Hành đau khổ suốt nhiều năm.
Dưới góc nhìn của mình, thực tế dù dùng cách nào để biện minh thì quyết định của An Duyệt cũng có phần ích kỷ, không quan tâm tới cảm xúc của Bùi Vũ Hành, mà càng không quan tâm tới suy nghĩ và cảm xúc của đứa con do cô sinh ra. Dù trong hoàn cảnh nào, tình yêu thương và trách nhiệm với con cái vẫn là điều quan trọng nhất.
Đây không chỉ là một câu chuyện về tình yêu, mà còn là câu chuyện về sự trưởng thành, trách nhiệm làm cha mẹ, và những bài học về sự hy sinh. Đôi khi, tình yêu không chỉ là cảm xúc mà còn là sự lựa chọn. Khi đối mặt với những thử thách, điều quan trọng nhất không phải là trốn tránh mà là đối diện và giải quyết cùng nhau.
Tình yêu đích thực không phải là để lạc mất nhau, mà là dù có lạc nhau bao xa, vẫn tìm được đường quay về.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quýt – Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved