logo
REVIEW>> CỦA TÔI
cua-toi
Tìm truyện

CỦA TÔI

Tác giả:

Túc Xao

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 72

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 9

Những đứa trẻ thiếu tình thương sẽ mang một loại im lặng rất đặc biệt. Chúng không dễ khóc, cũng chẳng quen làm nũng, thậm chí lúc được người khác đối xử tốt còn vô thức thấy bất an. Bởi sống quá lâu trong lạnh lẽo, con người ta sẽ dần học được cách tự ôm lấy vết thương của mình, như thể đau đớn vốn là một phần hiển nhiên của cuộc sống. Giang Từ chính là kiểu người như vậy.

Giữa đêm mưa, cô ngồi xổm trước tiệm thuốc tự cạy lớp m áu đông trên tay rồi đổ thẳng povidone lên miệng vết thương. Không nhăn mặt, không kêu đau, bình tĩnh đến mức khiến người khác thấy nghẹn lòng. Nhưng cái sự bình tĩnh ấy chưa bao giờ là mạnh mẽ cả. Nó chỉ đơn giản là vì cô đã quá quen với chuyện chẳng ai hỏi mình có đau không, cũng chẳng có ai đưa tay ra ôm lấy cô vào những lúc tủi thân nhất.

Con người đôi khi vẫn vậy, chịu tổn thương quá lâu rồi sẽ quên mất cách cầu cứu. Thế nên điều đau lòng nhất ở Giang Từ không nằm ở những vết thương trên người cô, mà là dáng vẻ cô âm thầm chấp nhận tất cả những điều ấy như một lẽ đương nhiên. Và cũng từ khoảnh khắc đó, câu chuyện này bắt đầu kéo người đọc chìm hẳn vào cảm xúc của nó.

Giang Từ không phải mẫu nữ chính dễ khiến người đọc yêu thích ngay lập tức. Cô không hoạt bát, không đáng yêu theo kiểu tươi sáng, càng không phải kiểu nữ chính “miệng cứng lòng mềm” thường thấy trong truyện chữa lành. Giang Từ giống một con mèo hoang bị bỏ mặc quá lâu ngoài trời mưa, lúc nào cũng cảnh giác, cũng đề phòng, chỉ cần người khác đối xử tốt một chút thôi đã thấy bất an.

Cô sống nhờ nhà cô ruột nhưng thật ra chẳng khác gì món đồ dư thừa trong gia đình ấy. Bị đánh mắng, bị xem là gánh nặng, bị người lớn trút hết bực dọc lên người, lâu dần đến chính cô cũng cảm thấy sự tồn tại của mình là phiền phức.

Cho nên lúc gặp lại Lê Tòng Vân dưới cơn mưa ấy, phản ứng đầu tiên của Giang Từ không phải tủi thân mà là luống cuống.

“Mẹ” hay “dì”?

Một câu hỏi rất ngắn thôi nhưng lại đủ khiến bất kỳ người nào cũng phải im lặng vài giây. Bởi nó cho thấy suốt bao năm qua, cô chưa từng thật sự có cảm giác mình thuộc về ai.

Lê Tòng Vân cũng không xuất hiện như kiểu nhân vật cứu rỗi hoàn hảo trong phim truyền hình. Bà chỉ âm thầm đưa cô đi ăn kem, đưa cô về nhà, rồi đứng giữa cơn mưa nhìn cô bị người nhà kéo vào trong, nghe những lời chửi rủa bẩn thỉu trút xuống đầu cô như cơm bữa.

Có đoạn dượng cô dùng những lời cực kỳ khó nghe để xúc phạm cả hai người phụ nữ, còn Giang Từ thì đứng im chịu đựng. Không phản kháng, cũng chẳng khóc. Đọc đến đó mới thấy một đứa trẻ nếu bị tổn thương đủ lâu thật sự sẽ mất luôn phản ứng cầu cứu.

Nhưng rồi Lê Tòng Vân chỉ nói một câu:

“Tiểu Từ, đến chỗ của dì.”

Khoảnh khắc Giang Từ lao về phía bà thật sự rất ám ảnh. Không phải kiểu cảm xúc bùng nổ dữ dội, mà giống như có ai đó cuối cùng cũng chịu kéo cô ra khỏi vũng bùn mà cô đã mắc kẹt quá lâu.

Đôi khi cứu rỗi không phải thứ gì quá lớn lao, đơn giản chỉ là một câu nói dịu dàng của ai đó cùng vòng tay dù chai thô ráp nhưng đủ ấm áp, và từ đây, Giang Từ có một “gia đình mới”.

Mình rất thích cách tác giả xây dựng những chi tiết đời thường trong căn nhà ấy. Không cố biến nó thành thiên đường hoàn mỹ, chỉ dùng những điều rất nhỏ để khiến trái tim người đọc mềm đi từng chút.

Một đôi dép riêng.

Một chén canh nóng.

Một căn phòng nhỏ với ga giường hình con thỏ.

Một câu hỏi “có đau không”.

Những thứ bình thường đến mức nhiều người chẳng để ý, lại trở thành điều xa xỉ nhất trong cuộc đời Giang Từ.

Có đoạn cô nằm trên chiếc giường mới cả đêm không ngủ được chỉ vì lần đầu tiên trong đời có một căn phòng thuộc về riêng mình. Một cảm giác đau lòng xót xa hệt như mũi kim châm chích quả tim từng chút, từng chút. Một cô bé mười bảy tuổi đáng lẽ phải được yêu thương từ lâu rồi mới đúng…

Và rồi Lục Dặc Thanh xuất hiện.

Anh không phải kiểu nam chính vừa xuất hiện đã khiến người đọc gào thét vì khí chất hay ngoại hình. Nhưng càng đọc lại càng thấy người này nguy hiểm theo một kiểu khác.

Sự dịu dàng của anh gần như không có điểm dừng.

Ngay lần đầu gặp Giang Từ, anh đã nhìn ra sự bất an trong mắt cô. Một cô bé mặc quần áo của mình nhưng cả người căng cứng như sợ bị ghét bỏ bất cứ lúc nào. Vì thế Lục Dặc Thanh chưa từng ép cô phải lập tức hòa nhập hay mở lòng. Anh chỉ âm thầm tiến lại gần cô từng chút một.

Nửa đêm thấy cô đi tìm nước uống, anh đi hâm sữa cho cô. Biết cô không uống được sữa bò, anh rất tự nhiên uống luôn cốc sữa ấy rồi đổi cho cô nước ấm, hoàn toàn không để cô cảm thấy xấu hổ.

Ngay cả cái cốc dùng để uống nước, anh cũng nhẹ nhàng nói: “Sau này nó là của em.”

Những chi tiết nhỏ như vậy mới thật sự khiến người ta rung động. Không cần lời tỏ tình hoa mỹ, cũng chẳng cần mấy màn “anh bảo vệ em cả thế giới”, chỉ cần một người luôn nhớ cảm xúc của mình là đủ.

Giang Từ chưa từng nghĩ bản thân xứng đáng được yêu thương. Vì thế lúc Lục Dặc Thanh cứ gọi mình là “em gái”, phản ứng đầu tiên của cô lại là bảo anh không cần miễn cưỡng như vậy.

Nhưng Lục Dặc Thanh chỉ cười: “Không phải miễn cưỡng.”

Bốn chữ thôi mà dịu dàng đến mức khiến người khác phải đứng hình vài giây.

Bởi đối với Giang Từ, điều cô thiếu nhất từ trước đến giờ chính là cảm giác được người khác lựa chọn. Cô luôn là người bị đẩy đi, bị bỏ lại, bị xem như phiền phức. Thế nhưng Lục Dặc Thanh lại tiếp nhận sự tồn tại của cô một cách rất tự nhiên, giống như chuyện cô xuất hiện trong gia đình mình vốn là điều hiển nhiên vậy.

Càng đọc càng thấy tình cảm của anh dành cho Giang Từ sâu hơn vẻ ngoài rất nhiều.

Anh thích cô gần như từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng điều khiến người ta rung động không nằm ở chuyện “vừa gặp đã yêu”, mà nằm ở cách anh yêu cô sau đó.

Anh đánh nhau vì cô.

Dùng đồng hồ của mình đổi lấy giấy khai sinh cho cô.

Dẫn cô rời khỏi những nơi khiến cô đau khổ.

Lúc nhìn thấy cô bị người khác chửi rủa, ánh mắt anh lạnh đến mức khiến mình cảm giác nếu không có người cản lại thì anh thật sự sẽ đánh chết người.

Kiểu nam chính như vậy rất dễ khiến người ta mềm lòng. Dịu dàng nhưng không mềm yếu. Anh đối xử tốt với Giang Từ không phải vì thương hại cô, mà vì anh thật sự đặt cô vào lòng.

Lục Dặc Thanh “lạnh lùng với cả thế giới, chỉ dịu dàng với mình em ấy” không ép Giang Từ phải lập tức đáp lại tình cảm của mình. Không nóng vội kéo cô ra khỏi lớp vỏ bảo vệ. Anh chỉ đứng ở đó, chờ cô từng bước đi về phía mình.

Mà điều khiến mình đau lòng nhất là Giang Từ thật sự rất dễ mềm lòng trước sự dịu dàng ấy. Một cô bé lớn lên trong thiếu thốn tình cảm thì chỉ cần một chút ấm áp thôi cũng đủ ghi nhớ rất lâu.

Cho nên tình cảm giữa họ không đến theo kiểu mãnh liệt bùng nổ mà giống mùa xuân đến sau một mùa đông quá dài, rất chậm nhưng cũng muôn phần dịu dàng.

Truyện không cố biến chữa lành thành thứ gì quá lớn lao. Nó chỉ lặng lẽ đặt một cô bé đã quen chịu đựng vào giữa những yêu thương rất nhỏ, rồi để người đọc nhìn trái tim cô mềm ra từng chút một.

Giang Từ cuối cùng cũng có nhà, có người chờ cô về ăn cơm, có người nhớ cô thích gì, ghét gì, có người đứng trước mặt cô nói rằng từ nay cô không cần một mình chịu đựng mọi thứ nữa.

Mà Lục Dặc Thanh cũng vì cô mà lần đầu tiên hiểu được cảm giác muốn bảo vệ một người bằng tất cả dịu dàng mình có.

“Em là nữ hoàng trong tim anh

Là ánh sáng trong giấc mơ anh…” *

Nếu Giang Từ là mùa đông kéo dài suốt tuổi thơ mình, thì Lục Dặc Thanh chính là người mang mùa xuân đến thật muộn.

Nhưng may mắn là, anh chưa từng thất hẹn.

“Anh sẽ là giấc mơ của em, anh sẽ là điều em luôn ao ước

Anh sẽ là niềm hy vọng nơi em, anh sẽ tình yêu của em, sẽ là tất cả mọi thứ em cần…” **

_____

*: Trích bản dịch lời bài hát Queen of my heart do Westlife thể hiện

**: Trích bản dịch lời bài hát Truly madly deeply do Savage Garden thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN