logo
REVIEW>> CON ĐƯỜNG TẨY TRẮNG CỦA CÔNG CHÚA PHẢN DIỆN
con-duong-tay-trang-cua-cong-chua-phan-dien
Tìm truyện

CON ĐƯỜNG TẨY TRẮNG CỦA CÔNG CHÚA PHẢN DIỆN

Độ dài: 109

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 10

“Người đang chờ đợi, thế gian cũng sẽ dịu dàng

Dù lòng còn mơ hồ, dừng lại phải chăng cũng là một lựa chọn

Thật khao khát trở thành nhân vật chính của câu chuyện đẹp đẽ ấy

Xuôi theo chiều gió cũng có thể đạt được ý nguyện.” *

Nam Lung quốc nhiều năm về trước, sau khi Tống Ấu Quân - Tịnh An công chúa chào đời thì trở nên hưng thịnh phồn hoa vô cùng. Có vị cao tăng gieo quẻ đã phán rằng, đây là mệnh Thiên tinh mang lại điềm lành, sự có mặt của nàng sẽ đem đến những điều tốt đẹp nhất cho đất nước. Kể từ đấy, cho dù là vô tình hay trùng hợp thì mọi chuyện xảy ra đều đang ứng nghiệm lời nói xưa.

Ngay đến cái tên Tịnh An cũng thể hiện được tình cảm nồng đậm mà đế hậu dành cho công chúa nhỏ của mình. Tịnh An, mong nàng cả đời vinh hoa phú quý bình an hỉ nhạc.

Mà đúng như những gì thiên ý sắp xếp, Tống Ấu Quân mang trong mình huyết thống hoàng tộc cao quý, lại sở hữu vẻ đẹp rạng rỡ kiều diễm như trăng sáng vạn dặm, cho nên từ thơ bé cho đến khi trưởng thành nàng luôn nhận được những yêu thương chiều chuộng vô tận. Vì thế, dẫu nàng có bướng bỉnh như thế nào thì đế hậu đều thiên vị bất chấp mà dung túng cho nàng hết thảy.

Thậm chí, nếu nàng muốn hái sao trời về làm đèn lồng treo trước Tẫn Hoan cung, phụ hoàng và mẫu hậu cũng sẽ tìm cách thực hiện.

Có thể nói, những năm tháng đó, Tịnh An công chúa là đại diện cho sự kiêu ngạo, tôn quý và phồn vinh.

Vì được nuông chiều hết mực nên Tống Ấu Quân có thể làm bất cứ điều gì mà không có ai dám đứng ra ngăn cản hay trách phạt. Chính vì vậy, nàng thêm ích kỷ đ ộc á c, tuỳ hứng làm càn. Người đời nghe danh Tịnh An công chúa đều cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Khi nhìn thấy hoàng tử Khương Nghi Xuyên của Bắc Chiêu quốc làm con tin ở hoàng cung, Tống Ấu Quân rất chán ghét hắn. Vì thế, nàng và lục hoàng tử Tống Ngôn Ninh luôn dùng đủ trò để trêu chọc khinh bỉ giẫm đạp hắn xuống bùn lầy. Lúc đó, nàng đã không biết cái giá mà mình phải trả trong tương lai đắt đến thế nào.

Ẩn mình nhiều năm nơi Nam Lung quốc xa lạ, trở thành thú vui tiêu khiển chịu đủ mọi tra tấn nhục nhã của Tống Ấu Quân, Khương Nghi Xuyên đã kiên trì từng bước che giấu và thâu tóm quyền lực, lắc mình trở thành Thái tử của Bắc Chiêu quốc. Mà người hắn ghi hận nhất chính là nàng, thề rằng sau khi đoạt ngai vị sẽ đem vạn quân chinh phạt nơi này, san bằng lửa đỏ cùng m áu tanh.

Năm ấy, trời hạ đại tuyết giăng giăng bốn bề, Khương Nghi Xuyên một đường c hém g iết tiến vào Kinh thành. Hắn tựa như á c q uỷ từ địa ngục bò ra, mỗi bước đi là một x ác người, m áu tươi lênh láng. Tống Ấu Quân run rẩy trong cung, nàng biết mình trốn không thoát nữa rồi. Hắn trở về, chính là để tìm nàng kết thúc ân oán.

Rõ ràng, mới ngày nào nàng vẫn là Tịnh An công chúa cao cao tại thượng không ai sánh bằng. Vậy mà giờ phút này, nàng lại như nhành hoa trong giông bão, tàn rũ héo úa. Nhìn lại cả một đời mới nhận ra nàng chẳng còn gì cả. Tống Ấu Quân rất muốn bật cười nhưng nàng lại rơi nước mắt. Sai lầm thì phải trả giá. Trước kia nàng tàn á c bao nhiêu, bây giờ lại thê thảm bấy nhiêu.

Ánh mắt sắc lạnh của Khương Nghi Xuyên lướt qua Tống Ấu Quân, cái nhìn băng giá xuyên thấu lòng người. Lưỡi kém giơ lên, nàng gục xuống bất động. Một đời, hư vô ảo ảnh.

“Câu chuyện này được gió khẽ khàng kể lại

Dẫu sao thì không phải câu nói nào cũng có thể kịp thốt nên lời

Mọi thứ trên thế gian rồi cũng trở về với trời đêm

Tựa như trần thế ồn ào vẫn luôn ôm giấc mộng viển vông.” *

***

Những gì trải qua tựa như giấc mộng dài, vừa bi thương vừa chân thật, Tống Ấu Quân vẫn không dám đối diện. Thế nhưng, nàng biết linh hồn mình đã xuyên sách và bây giờ chính là Tịnh An công chúa, người sau này sẽ bị nam chính Khương Nghi Xuyên c hém bay đầu, thân thể ghim trên thành cao cho mọi người phỉ nhổ ghi nhớ.

Trong thực tại, Tống Ấu Quân chẳng qua chỉ là một cô gái bình thường ốm yếu, bệnh nặng đến mức thời gian còn lại không nhiều. Thế nên, mỗi đêm khi ánh trăng vằng vặc tràn vào bệ cửa sổ, nàng đã luôn ước nguyện được sống tiếp, dẫu có khó khăn khổ cực đến thế nào. Và phải chăng, bởi vì lời cầu xin của nàng quá chân thành thiết tha nên ông trời đã rủ lòng thương xót đưa nàng đến đây.

Nếu vận mệnh đã an bài, vòng quay của số phận đã điểm, thì Tống Ấu Quân cũng nên chấp nhận tất cả, lần nữa đấu tranh cho sinh mệnh của mình. Nàng không thể c hết dễ dàng như vậy, lại càng không thể đẩy tất cả những người thân bên cạnh xuống mồ chôn của t hù h ận, Nam Lung quốc đi đến con đường diệt vong.

Tống Ấu Quân tuyệt đối không dám lại gần trêu chọc Khương Nghi Xuyên hay đánh cược hết thảy trên bàn cờ sinh tử. Nàng phải sửa lại những gì Tịnh An công chúa đã gây ra trong quá khứ, tìm cho mình khe hở từ trong tử lộ.

Thế là từ đấy, khắp hoàng cung đều ngạc nhiên về sự thay đổi của Tống Ấu Quân. Nàng công chúa kiêu kỳ đáng ghét đã hiểu chuyện đáng yêu hơn, không còn những lần nổi giận vô cớ, đập phá lung tung hay dùng sự ưu ái của đế hậu làm con dao tổn thương người khác. Ít ra, nàng đã phá bỏ được một phần lớp vỏ bọc tàn đ ộc quanh mình.

***

Khương Nghi Xuyên sinh ra là hoàng tử Bắc Chiêu quốc, đáng ra nên được sống trong nhung lụa quyền thế mà lớn lên. Thế nhưng, những năm đó, đất nước binh biến nội loạn không dứt, ai cũng vì quyền lực mà mưu toan tính kế. Vậy nên, hắn trở thành con tốt bị vứt bỏ, ném đến Nam Lung quốc để duy trì cục diện.

Kỳ thật, Khương Nghi Xuyên là kẻ tâm tư thâm trầm, lạnh lùng đến tuyệt tình. Bôn ba nơi xứ người, chịu đủ mọi khinh thường chèn ép và sỉ nhục, hắn cắn răng nuốt ngược vào trong, âm thầm chuẩn bị tất cả cho sự lật đổ và phục thù mai sau. Khi đó, hắn sẽ nhuộm m áu toàn bộ thế gian này, dùng nó làm rượu tế hồi đáp cho những gì đã trải qua.

Tống Ấu Quân là người đầu tiên mà Khương Nghi Xuyên sẽ tự tay g iết nàng. Thế nhưng, dạo gần đây xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ. Hắn nghi ngờ nhưng lại không thể nắm bắt được chút mông lung thoáng qua đó.

Vẫn là Tống Ấu Quân nhưng không phải Tống Ấu Quân. Vẫn là Tịnh An công chúa nhưng không phải Tịnh An công chúa.

Trước kia, nàng ỷ vào sự yêu chiều của đế hậu mà vô pháp vô thiên, á c đ ộc không ai bằng. Bây giờ, nàng vẫn ỷ vào sự yêu chiều của đế hậu mà tuỳ ý kiêu căng nhưng lại không còn khiến người ta phải căm ghét nữa. Tống Ấu Quân như đổi thành một người khác, lương thiện bao dung, mềm mại dịu dàng hơn.

Thật ra, nếu dùng những từ ngữ này để đánh giá về nàng ngày xưa, Khương Nghi Xuyên sẽ cảm thấy hắn hẳn là không tỉnh táo mới thốt nên những lời dối trá đến vậy. Thế nhưng, lúc này hắn biết, mọi thứ đã không còn ở vị trí ban đầu, ngày và đêm luân chuyển, bình minh cùng hoàng hôn thay phiên, đến vận mệnh và nhân duyên cũng đã biến hoá thật rồi.

Khương Nghi Xuyên nhận ra, hắn rung động với Tống Ấu Quân. Và chẳng biết từ bao giờ, bóng dáng của nàng đã khắc ghi vào lòng hắn, tựa như nét mực loang trên giấy Tuyên Thành, nhè nhẹ hoạ xuống lại chẳng thể phai mờ.

Khi mọi thứ còn đang là một mớ hỗn loạn rối rắm, trái tim đã không nghe theo sự can ngăn của lý trí, tự ý yêu thương một người.

Khương Nghi Xuyên là kẻ thâm sâu cố chấp, những gì hắn đã muốn có sẽ không từ thủ đoạn để lấy được, kể cả trong chuyện tình cảm. Tống Ấu Quân không thuộc về thế giới này cũng chẳng sao cả. Hắn sẽ không buông bỏ, dẫu phải c hết cũng phải đem linh hồn nàng trói buộc bên hắn mãi mãi.

Tống Ấu Quân từng nghĩ, một cánh bướm vỗ sẽ gây ra hiệu ứng lớn, giúp nàng viết lại kết cục của bản thân và Nam Lung quốc. Nào ngờ, đến cùng vẫn là không thể.

Thiên hạ chìm trong khói lửa chiến tranh, các phe phái đấu đá không ngừng, sinh ly tử biệt khó lòng vãn hồi. Nàng biết, cơ thể của mình đã đi đến hạn cuối. Thế nhưng, còn Khương Nghi Xuyên thì sao kia chứ? Nàng đã hứa với hắn sẽ chờ hắn thắng trận quay về. Vậy mà, giờ đây mỗi một hơi thở đều mỏng manh đến tan vỡ. Nàng không đợi được người mình thương nữa rồi.

Tẫn Hoan cung xa hoa rực rỡ nay nhuốm màu tang thương ly biệt, âm dương chia lìa.

Tịnh An công chúa, mang theo đau đớn và bi ai, rời bỏ hồng trần.

Khương Nghi Xuyên dường như phát đ iên lên. Hắn liều mạng cải mệnh để bước lên ngôi vị cao nhất, định rằng chở che cho nàng cả đời. Vậy mà, lời hứa ngày nào nay tan thành bông tuyết giữa trời đông giá rét, cuốn lấy hắn vào vùng hoang vu lạnh lẽo.

Thế nhưng, Khương Nghi Xuyên hắn không cam lòng buông bỏ chấp niệm. Thiên ý trêu đùa, hắn sẽ dùng tình yêu, tuổi thọ và trăm năm quyền uy đế vương để nghịch chuyển càn khôn ngăn cản luân hồi, đưa Tống Ấu Quân quay lại.

“Người kiên định nói với ta

Tựa như vòng tay ấm áp

Giữ lấy trái tim dao động của ta

Sự thiên vị không che giấu của người

Làm dịu đi nỗi bất lực trong tâm hồn ta

Ta chao đảo giữa mất mát và khát khao

Gió vẫn đang kể câu chuyện chưa kết thúc

Những lời chưa kịp nói đã tan vào biển sao

Người kiên định giữ chặt tim ta đang dao động

Dưới bầu trời đêm cuối cùng cũng tự do.” *

_____

*: Trích bản dịch lời bài hát Cung thiên bình do Gia Vệ lão sư thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hâm Còi

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN