
Tác giả:
Giản Nhạn Bắc
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Nha Thanh
Thể loại:
Cổ đại,
Xuyên không,
Hệ thống,
Tùy thân không gian,
Cung đình hầu tước,
Cung đấu,
Cưới trước yêu sau,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 281
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 16
Giới thiệu:
Xuyên không vào thân xác một cung nữ thấp hèn, mang theo vật phẩm tất yếu của dân xuyên không – [Không gian], nàng chỉ mong một cuộc sống an ổn, bình yên!
Những tưởng tháng ngày cứ êm đềm trôi, nào ngờ cung nữ nhỏ bé bỗng chốc biến thành sủng phi, cuộc đời từ đây rẽ sang một trang mới đầy sóng gió.
Hậu cung lắm nữ nhân, đủ loại người, lại thêm hai vị Thái hậu là kẻ thù không đội trời chung, chẳng ai là kẻ dễ bắt nạt.
Từ nô tì một bước thành chủ nhân, xem như đã “an ổn”, nhưng để “bình yên”, e rằng còn phải dày công mưu tính…
*
Tử Viết chỉ là một người vô cùng bình thường sống trong thế giới hiện đại. Vào một ngày nọ, nàng bỗng phát hiện sự tồn tại của một hệ thống các hệ thống làm nhiệm vụ, trải dài trên nhiều thế giới song song khác nhau. Mỗi hệ thống sẽ đồng hành cùng một ký chủ, và Tử Viết cũng là một trong số những người đã được chọn.
Nhưng tại sao người ta mở mắt ra là biến thành tiểu thư với quận chúa, còn nàng thì chỉ thấy một đống đồ bẩn chất cao như núi thế này?
Đúng vậy, nàng xuyên thành một cung nữ mới nhập cung đã đắc tội người ta rồi bị đẩy sang Hoán Y Cục, nơi phụ trách việc giặt giũ cho toàn bộ Tử Cấm Thành, ngày ngày ngoài giặt đồ ra thì cũng chỉ có giặt đồ.
May mắn là, Tử Viết còn có một hệ thống đi cùng. Bên trong hệ thống là một thế giới thu nhỏ, có bán đầy đủ các loại vật phẩm với nhiều công năng khác nhau, có thể đáp ứng được mọi nhu cầu của người mua. Nhưng đổi lại, giá trị của mỗi vật phẩm đều đắt cắt cổ, Tử Viết buộc phải vừa giặt đồ vừa làm thêm việc để kiếm tiền mua đồ, mỗi ngày đều mệt đến lả cả người.
Trong thế giới hiện đại, nàng là một người không giỏi giao tiếp, thích sống hướng nội thu liễm, làm gì cũng tùy theo ý mình muốn. Ở thời cổ đại, nàng vẫn không giỏi ăn nói, nhưng nếu không học cách cư xử thì chỉ có thể chôn chân ở Hoán Y Cục cả đời.
Vào một ngày nọ, ma ma tổng quản thấy nàng có vẻ trầm ổn, không hay ăn nói lung tung, thế là điều nàng qua một nơi cũng chẳng khá hơn là bao: Lãnh cung.
Khi ở Lãnh cung, Tử Viết lại nhờ cơ duyên xảo hợp thế nào mà lại được Thái hậu triệu kiến, rồi dựa vào sự khéo léo mà nàng học được từ cẩm nang của hệ thống để được Thái hậu giữ lại bên cạnh.
Lúc ấy, mong muốn lớn nhất của nàng chính là bình an sống sót cho tới ngày xuất cung. Sau khi rời cung rồi, nàng sẽ có thể thoải mái sống tốt cuộc đời mình, rồi đi du sơn ngoạn thủy đó đây. Nhưng từ giờ đến ngày đó còn tận mười mấy năm, việc quan trọng nhất hiện tại chính là tìm cách để giữ được cái mạng cho đến khi ấy.
Đối với Tử Viết, được ở bên cạnh hầu hạ Thái hậu đã là rất tốt. Có thể được che chở, rồi thăng lên làm đại cung nữ, cô cô gì đó, thế cũng là đã yên ổn lắm rồi.
Tuy vậy, thâm tâm nàng lại nghĩ, nếu như muốn sống thảnh thơi, thì lại không gì sánh bằng được trở thành phi tần của Hoàng đế. Đến lúc đó, nếu như có thể sinh hạ Hoàng tử, thế thì thứ có thể đảm bảo tuyệt đối không chỉ có cái đầu nàng, mà còn là vinh hoa phú quý mà cả đời nàng không thể có được.
Nhờ sự trợ giúp của hệ thống, trải qua một sự cố nho nhỏ, Tử Viết thành công được nạp vào hậu cung, tuy rằng phi vị lúc đó của nàng còn rất thấp, hầu như là không đáng kể, nhưng nàng biết điểm mạnh của mình nằm ở đâu.
Trong chốn hậu cung này, sóng gió giữa các phi tần vốn chưa bao giờ ngừng lại. Một vị Hoàng hậu đau ốm bệnh tật, một Quý phi không mặn mà gì với việc tranh sủng, một Đức phi đ ộc á c mưu mô, cả một Vương Sung viện cũng là một người xuyên không đến, và còn rất nhiều, rất nhiều người khác. Tất cả đều ôm tâm tư riêng, nhưng mục đích thì chỉ có một.
Giữa một đám các mỹ nữ, ưu điểm của Tử Viết chính là biết tận dụng việc khéo léo cư xử để mượn Thái hậu làm chỗ dựa, đồng thời cũng chiếm được thiện cảm của Hoàng đế. Nàng mang thai, rồi bình an sinh hạ một tiểu Hoàng tử, phi vị cũng theo đó mà thăng tiến không ngừng.
Giữa lúc hậu cung chướng khí mịt mù, trong lúc các phi tần đang kéo bè kéo cánh, lợi dụng, hãm hại lẫn nhau, mối quan tâm của Tử Viết lại chỉ có một, chính là chăm sóc dạy dỗ con trai cho thật tốt.
Thế nhưng, con đường phong phi của nàng vẫn chưa kết thúc tại đây.
*
Mới ban đầu, Triệu Hoàng Lăng chỉ coi nàng là một cung nữ đến từ Hoán Y Cục, có phúc phận được hầu hạ bên cạnh Thái hậu. Nàng vừa khéo léo vừa lanh lợi, nhiều lúc khiến hắn không khỏi hoài nghi, liệu có phải nàng đang ôm ý đồ gì đó hay không.
Nhưng chỉ cần nàng chịu an phận, thì hắn cũng chẳng rảnh mà động gì đến nàng.
Khi Tử Viết đã trở thành cung phi, Triệu Hoàng Lăng lại không mấy muốn nhìn thấy mặt nàng. Khởi đầu của hai người họ vốn là một sự cố, chỉ cần nhìn thấy nàng, hắn sẽ lại nhớ đến việc mình từng bị hạ dược. Tuy vậy, nàng cũng coi như là may mắn, chỉ mới lâm hạnh một lần mà đã mang thai, cũng chỉ có thể nói rằng trong họa có phúc.
Rồi từ ngày Đại Hoàng tử ra đời, càng ngày, ánh mắt Triệu Hoàng Lăng nhìn nàng lại càng khác.
Nàng chỉ toàn tâm toàn ý chăm sóc con trai hắn, bầu bạn với mẫu thân của hắn, chứ chẳng hề để tâm gì đến việc tranh sủng. Triệu Hoàng Lăng đến thì nàng tiếp đón, không đến thì nàng cũng không hỏi, vô tâm đến nỗi chính hắn cũng phải sốt ruột.
Thực ra, hắn và nàng cũng giống nhau, đều có những xuất phát điểm chẳng mấy dễ dàng. Thuở ban đầu, Triệu Hoàng Lăng không phải là đứa con được Tiên đế kỳ vọng nhất, hắn phải tự dựa vào chính mình mới có được ngày hôm nay. Cũng như nàng, lúc ấy cũng đã từng tham sống sợ c hết, cúi mình hầu hạ người khác, trải qua bao gian khổ mới có thể thảnh thơi được như bây giờ.
Những lúc ở bên cạnh nàng, Triệu Hoàng Lăng đã cảm nhận được một chút yên bình hiếm hoi mà hắn không thể tìm thấy ở đâu khác. Chỉ đơn giản là cùng nhau ăn bữa cơm, cùng nhau chơi với con, rồi cùng nhau tỉ tê tâm sự. Chỉ đơn giản như thế, vậy mà hắn đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Mãi đến sau này hắn mới biết, hóa ra đó chính là gia đình, một gia đình nhỏ thuộc về riêng hắn và nàng.
Hắn thích nàng, thích đến mức ngày đêm nghĩ ngợi lung tung, thích đến mức muốn ở bên cạnh mọi lúc mọi nơi, thích đến mức muốn cùng nàng đi hết quãng đời còn lại.
Hai năm sau khi một cung nữ Hoán Y Cục hạ sinh Đại Hoàng tử, mọi người đều biết Hoàng đế chỉ còn độc sủng duy nhất một người.
Tình cảm nồng nàn, con cháu đề huề, phi vị cao quý.
Đỉnh cao cuộc đời của một cung nữ, có lẽ cũng chỉ như thế này mà thôi.
Những ngày sau này, Tử Viết đã có được cuộc đời mà mình hằng mong muốn.
Không mất mạng, được đi du ngoạn đó đây, lại còn được khuyến mãi thêm một phu quân cùng một đàn con.
Đối với nàng, như thế cũng đã là quá đủ rồi.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: YuiNoMelody
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved