logo
REVIEW>> CÔ CHỦ ƠI, ANH TẦN VỪA ỐM YẾU VỪA TRÀ XANH
co-chu-oi-anh-tan-vua-om-yeu-vua-tra-xanh
Tìm truyện

CÔ CHỦ ƠI, ANH TẦN VỪA ỐM YẾU VỪA TRÀ XANH

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 175

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 8

Giới thiệu:

Nữ chính là cô chủ tàn nhẫn & Nam chính là con nhà giàu yếu đuối si tình.

Vô cùng sủng chồng, trùng sinh, song cường, nam chính thầm mến sâu nặng, thỉnh thoảng có hơi “trà xanh”.

Một vụ tai nạn xe cộ đã đưa Tống Tri Vi, người vốn là bà hoàng buôn đá quý khét tiếng vùng Tam Giác Vàng, sống lại vào thân xác cô chủ nhà giàu ở Kinh Hải.

“Trà xanh” giả vờ yếu đuối? Loại bỏ không thương tiếc.

Gã đàn ông ăn bám vô dụng? Tự tay cô tiễn đi.

Thứ gì khiến cô chướng mắt thì cô tuyệt đối không bao giờ nhân nhượng.

Tống Tri Vi máu lạnh tàn nhẫn, nhưng chỉ có Tần Thư Nghiễn là ngoại lệ.

Tần Thư Nghiễn có thân phận đặc biệt, địa vị cao quý, nhưng cơ thể lại yếu ớt, quý giá như châu báu.

Khi cô còn chưa hiểu thế nào là yêu, nhưng chỉ cần thấy anh nhíu mày ho khan, trái tim cô nhói lên khó chịu.

Cô tưởng rằng mình chỉ là tôn trọng và ngưỡng mộ, nhưng trong sự dịu dàng tột cùng của anh, cô dần dần sa vào lưới tình.

Cả Kinh Hải đều biết, cô chủ nhà họ Tống là một người yêu chồng chính hiệu.

Chỉ cần Tần Thư Nghiễn đưa tay che ngực ho khẽ một tiếng, Tống Tri Vi sẽ lập tức buông bỏ hết mọi chuyện, chạy ngay đến bên anh.

Ai dám động đến một cọng tóc của Tần Thư Nghiễn, cô chắc chắn sẽ bắt người đó quỳ xuống cầu xin tha mạng.

*

Tần Thư Nghiễn đã yêu Tống Tri Vi suốt hai mươi năm trời.

Anh yêu sâu đậm nhưng chưa kịp ngỏ lời thì tin dữ bất ngờ ập đến, Tống Tri Vi qua đời.

Cái c hết của cô như lấy đi mất nửa linh hồn anh.

Khi trái tim đã nguội lạnh, anh bỗng nhìn thấy một tia sáng giữa màn đêm.

Một cô gái, tên giống cô, tính cách giống cô, đến sở thích và thế mạnh cũng đều giống hệt như cô!

Chính là cô!

Nửa đêm, anh nhẹ nhàng lướt ngón tay qua gò má cô.

“Tống Tri Vi, kiếp này, anh sẽ không để em rời xa anh thêm một lần nào nữa.”

***

Kiếp trước, Tống Tri Vi từng sống như một nhành cỏ nơi góc tường. Lúc đầu chỉ là một thân cỏ gầy guộc cố gắng sinh tồn giữa hàng vạn mối nguy hiểm, một thân một mình kinh qua bao nhiêu gian nan, sau này mới tắm nắng vươn cao, dần dần nở rộ thành một đóa hoa trên đầu tường.

Cô từ một cô gái chế tác trong hầm đá trở thành bà trùm phỉ thúy trong toàn khu vực Tam Giác Vàng, tiếng tăm vang dội trong toàn giới, được người người kính trọng gọi một tiếng “chị Vi”.

Người ta vẫn hay thường nói, cây cao đón gió. Cái c hết của Tống Tri Vi hoàn toàn không phải là ngoài ý muốn, nhưng đến tận khi đã trở thành một người khác, cô vẫn nghĩ đó chỉ là một tai nạn.

Một đời tung hoành ngang dọc, nắm trong tay biết bao nhiêu quyền thế, vậy mà cuối cùng lại ra đi tay trắng, cái c hết bị che giấu, khi chôn cất cũng chẳng có bao nhiêu người đến viếng thăm. Nhưng may mắn là trời cao không tuyệt đường người, Tống Tri Vi được sống lại, trong thân xác của một cô chủ lá ngọc cành vàng vừa bị bạn và bạn trai hãm hại.

Kiếp này, Tống Tri Vi vẫn là Tống Tri Vi kiêu ngạo ngang ngược như trước kia, người khác lấy của cô một, cô nhất định phải bắt họ trả lại gấp mười. Từ những người phản bội cô, bán đứng cô, cả những loại sâu mọt rác rưởi trong nội bộ công ty và những kẻ mượn danh người thân mà đè đầu cô.

Bên cạnh đó, Tống Tri Vi muốn tiếp tục đi theo con đường kinh doanh phỉ thúy trước kia. Và trước hết, cô cần phải tìm được một thế lực trong giới ngầm để có thể đứng vững. Vừa hay, một người đã đứng ra hiến kế cho cô, nói rằng khoảng thời gian gần đây anh Tần vừa mới trở về nước.

Ở Kinh Hải này, ai cũng biết đến nhà họ Tần. Mà mỗi khi nhắc đến nhà họ Tần, người ta sẽ lập tức nghĩ ngay đến cái tên Tần Thư Nghiễn. Đồn rằng anh mềm mỏng ít nói, nhưng thủ đoạn lại sắt đá vô cùng, vừa xuất hiện không lâu đã gây ra một đợt thanh trừng quyết liệu, sau đó ngồi vững trên cái ghế chủ tịch thương hội.

Kiếp trước, Tống Tri Vi đã từng gặp lại anh, ở mảnh đất Myanmar đầy rẫy bạo lực và phạm pháp kia. Giữa đám người ấy, trông anh sạch sẽ cực kỳ, tựa vầng trăng sáng treo trên cao, nơi mà một đóa hoa mọc trên nhành cỏ sẽ mãi mãi không thể nào chạm tới.

Tần Thư Nghiễn từng giúp đỡ cô rất nhiều. Tống Tri Vi mang ơn anh, kính trọng anh, xem anh như bậc tiền bối của mình, chưa từng có nửa suy nghĩ vượt quá giới hạn. Đã c hết đi một lần, không ngờ đời này vẫn còn có thể gặp lại anh. Hơn nữa anh còn có thứ mà cô muốn, vậy thì chẳng phải là một công đôi việc rồi sao?

Ý tưởng ban đầu thì là thế, nhưng không biết tại sao lại trở thành vị hôn thê của Tần Thư Nghiễn.

Với cô thì là “một công đôi việc”, nhưng với anh thì lại là “mưu cầu đã lâu”.

Tần Thư Nghiễn là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tần, được người ta kính trọng, nhưng cũng mang trên mình một chứng bệnh đặc biệt. Vì một vết thương chí mạng ở phổi nên anh không thể chịu được bụi bặm, cũng không thể ngửi được mùi hương quá nồng.

Đây là điểm yếu của anh, Tần Thư Nghiễn không cho ai biết, cứ thế tự mình chống chọi với bệnh tật suốt nhiều năm trời.

Từ rất lâu rất lâu trước kia, Tần Thư Nghiễn đã đến Myanmar và tình cờ gặp được cô bé trong hầm đá.

Cả người cô đen nhẻm, quần áo cũng bẩn thỉu không tả nổi, tay chân thì lấm lem đầy bùn đất, duy chỉ có đôi mắt ấy là vẫn trong veo. Anh nhìn thấy ánh lửa hừng hực nơi đôi mắt ấy, cùng với niềm khát vọng cháy bỏng khi cô nói với anh rằng, sau này, cô nhất định sẽ trở thành một thương nhân phỉ thúy.

Hai mươi năm trôi qua, ánh mắt và giọng nói của cô bé ấy vẫn in đậm trong tâm trí của Tần Thư Nghiễn. Giờ đây, cô đã trở thành một bà chủ và anh cũng đã từ một cậu bé trở thành người đàn ông đứng đầu thương hội. Vì sợ làm lỡ dở cô, vì sợ sẽ làm ảnh hưởng đến cô, cho nên anh vẫn luôn giữ kín bí mật ấy trong lòng. Trước khi cô đến Kinh Hải, hai người đã cãi nhau một trận và Tần Thư Nghiễn nào biết rằng một lần đó chính là mãi mãi.

Đau khổ là một phần, nhưng nhiều hơn lại là hối hận. Hối hận vì không nói cho cô biết, hối hận vì đã để hai mươi năm trôi đi trong vô vọng, cuối cùng chỉ có thể ôm lấy cái xác lạnh như băng của cô.

Tống Tri Vi vừa mất ở Kinh Hải, Tần Thư Nghiễn cũng quay trở về Kinh Hải. Tại đây, anh đã gặp được người thứ hai mang tên Tống Tri Vi, cũng có sở thích chơi phỉ thúy và tính cách mạnh mẽ tàn nhẫn y hệt như cô.

Mặc dù không muốn tin, nhưng Tần Thư Nghiễn lại không thể không tin. Anh lập tức chớp lấy thời cơ, đề nghị kết hôn với cô. Mục đích của cô là tìm chống lưng, còn lý do của anh là để chiếm được lợi thế trong cuộc chiến nội bộ của nhà họ Tần. Một người mang theo lòng kính trọng, một người mang theo tình cảm hai mươi năm, bước vào trong một cuộc hôn nhân đầy rẫy lợi ích.

Kể từ khi xuất hiện bên cạnh anh Tần, cô chủ Tống vốn cao quý lạnh lùng ấy lại như biến thành một con người khác. Cô không thèm để tâm đến người khác, nhưng mỗi khi anh Tần ho một tiếng, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô bắt đầu xuất hiện vẻ lo lắng, hoảng hốt. Ai dám động đến anh, cô nhất định phải khiến người đó hối hận đến xanh cả ruột. Ai dám tính kế anh, cô sẽ cho kẻ ấy táng gia bại sản, suốt đời không thể ngóc đầu lên nổi.

Mà Tần Thư Nghiễn ấy cũng chẳng phải dạng vừa. Xung quanh Tống Tri Vi nhiều vệ tinh như thế, anh cũng có cách đuổi cổ họ đi, chính là trực tiếp dựa trên sự thiên vị và cưng chiều của cô, còn gián tiếp là bày ra dáng vẻ trà xanh để khơi gợi lòng thương xót của cô.

Dần dà, sự kính trọng ban đầu của Tống Tri Vi, đã hóa thành thứ tình yêu mà Tần Thư Nghiễn vẫn hằng ao ước. Trong mắt cô chỉ có một mình anh, mọi vui vẻ, buồn bã, giận dỗi, hoang mang, lo sợ, xấu hổ, e thẹn của cô, tất cả đều liên quan tới anh.

Hóa ra không chỉ có đóa hoa ngẩng đầu nhìn ánh trăng, mà chính ánh trăng cũng đã lén nhìn đóa hoa ấy từ rất lâu.

Nhờ cơ hội trời ban, cô đã có cơ hội làm lại từ đầu, và anh cũng đã đạt được ước nguyện khi xưa của mình, cưới cô về nhà.

Tri Vi, có thể cùng em trải qua những tháng ngày còn lại, đời này kiếp này của anh, coi như viên mãn.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hồ Đào - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN