
Tác giả:
Nhất Phạn Thiên Kim
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
Al_Thạch Bạch
Độ dài: 55
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 12
Có những mối quan hệ, ngay từ khoảnh khắc bắt đầu đã không mang dáng vẻ của tình yêu. Không có ánh nhìn đầu tiên rung động, không có khoảnh khắc tim đập lỡ nhịp, càng không có cảm giác “định mệnh an bài”. Chỉ có hai con người đứng ở hai phía của bàn cờ, mỗi người mang theo tính toán riêng, lạnh lùng đặt xuống những quân cờ đầu tiên, rồi từ lúc nào không hay, lại bước vào cuộc đời nhau sâu đến mức không thể hoàn toàn rút lui.
Sơn Liễu Lan và Trần Hoài Sinh chính là kiểu quan hệ như vậy. Nếu nói về Sơn Liễu Lan, cô không phải kiểu nữ chính khiến người ta yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô quá lý trí, quá tỉnh táo, thậm chí có phần lạnh. Ẩn dưới vẻ ngoài bình tĩnh ấy là một nội tâm đã bị mài mòn qua năm tháng bởi một tuổi thơ không trọn vẹn, bởi một gia đình không còn là nơi để trở về, bởi những năm tháng phải sống như một cái bóng trong chính ngôi nhà của mình.
Cô không tin vào tình cảm. Hoặc nói đúng hơn, cô không còn đủ “xa xỉ” để tin vào nó. Mọi thứ trong cuộc đời Sơn Liễu Lan đều được cân đo bằng lợi ích và mục tiêu. Ngay cả việc tiếp cận Trần Hoài Sinh, cũng không ngoại lệ.
Còn Trần Hoài Sinh anh cũng không phải kiểu nam chính hoàn hảo theo khuôn mẫu. Không dịu dàng, không che chở, không vì nữ chính mà thay đổi cả thế giới. Anh thực tế, sắc bén, có phần lạnh lùng và đặc biệt… rất rõ ràng về giá trị của bản thân. Anh không cần ai cứu rỗi, cũng không có nhu cầu trở thành “người hùng” của bất kỳ ai.
Chính vì vậy, lần gặp đầu tiên giữa họ không phải là bắt đầu của một chuyện tình, mà giống như một cuộc thương lượng.
Một người đưa ra điều kiện còn người kia thì cân nhắc lợi ích. Người dùng tiền và kế hoạch để mở đường và kẻ còn lại thì ưa dùng năng lực cùng vị thế để đáp lại, “cảm xúc” là định nghĩa xa lạ và dường như không tồn tại trong mối quan hệ của hai người họ, thay vào đó là sự điều khiển của “lý trí” đầy máy móc.
Nhưng cũng chính vì bắt đầu bằng lý trí, nên mối quan hệ này mới trở nên đặc biệt.
Giữa Sơn Liễu Lan và Trần Hoài Sinh không tồn tại kiểu “tôi yêu em nên tôi giúp em”. Ngược lại, họ đứng ngang hàng. Cô nhìn trúng năng lực của anh, anh nhìn thấy giá trị trong kế hoạch của cô. Hai người lựa chọn hợp tác không phải vì cảm xúc, mà vì họ hiểu đối phương là người đáng để hợp tác.
Và chính sự “không phải tình yêu” đó, lại khiến mối quan hệ này có một sức hút rất lạ.
Bởi trong suốt quá trình đồng hành, họ không cần nói những lời dịu dàng, cũng không cần thể hiện những cử chỉ quan tâm rõ ràng. Chỉ cần một ánh nhìn hiểu ý, một lần phối hợp ăn ý, một lần đứng chung một phía trong cùng một ván cờ… cũng đủ để người đọc nhận ra giữa họ có một thứ gì đó đang âm thầm thay đổi.
Không ồn ào, không bộc phát, nhưng tồn tại.
Sơn Liễu Lan là người luôn kiểm soát mọi thứ, nhưng khi đứng trước Trần Hoài Sinh, cô không cần phải giả vờ yếu đuối, cũng không cần che giấu sự sắc bén của mình. Còn Trần Hoài Sinh là người vốn không thích bị ràng buộc lại chấp nhận bước vào kế hoạch của cô, thậm chí dần trở thành một phần trong đó.
Đó không phải là sự hy sinh vì tình yêu mà là sự công nhận.
Công nhận rằng:
“Người này đủ thông minh để đứng cạnh mình.”
“Người này đủ mạnh để không trở thành gánh nặng.”
Và có lẽ, trong thế giới của Sơn Liễu Lan nơi mà cô đã quen với việc phải đề phòng tất cả mọi người thì việc có một người không cần đề phòng đã là một điều rất hiếm hoi.
Càng về sau, cảm xúc giữa họ không phát triển theo kiểu rõ ràng, mà giống như một sợi dây kéo rất căng, rất mỏng.
Họ không nói lời yêu, càng chẳng có thứ được gọi là “hứa hẹn”, không ai trong hai người chủ động tiến thêm một bước, nhưng mọi hành động thì ngập tràn sự quan tâm nhau. Từng động tác nhỏ giữa những khung cảnh mập mở chỉ càng khiến người ta cảm thấy nhiều tiếc nuối.
Tiếc vì nếu họ gặp nhau trong một hoàn cảnh khác, có lẽ câu chuyện đã không lạnh như vậy.
Tiếc vì giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách không phải vì không thể, mà vì không cho phép.
Tiếc vì cả hai đều quá tỉnh táo, đến mức không ai dám là người bước lệch khỏi quỹ đạo đã định.
Sơn Liễu Lan chọn con đường quyền lực còn Trần Hoài Sinh chọn con đường của riêng mình. Tình cảm không khác gì mầm nhỏ mong manh bị đè ép và giấu nhẹm phía sau.
“Cô ấy với núi xa” vì thế không phải là câu chuyện tình yêu khiến người ta rung động theo kiểu ngọt ngào. Nó giống như một bản nhạc trầm, nơi cảm xúc không bùng nổ, mà lặng lẽ thấm dần.
Họ không ở bên nhau theo cách thông thường, không bước qua ranh giới cuối cùng để gọi tên mối quan hệ ấy là tình yêu. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc họ quay trở lại làm hai người xa lạ. Bởi có những người, một khi đã bước vào cuộc đời nhau, thì dù không nắm tay đi đến cuối cùng, cũng không thể hoàn toàn rời khỏi.
Sơn Liễu Lan vẫn sẽ đi trên con đường quyền lực của mình, tiếp tục tính toán, tiếp tục kiểm soát mọi thứ như cách cô luôn làm. Còn Trần Hoài Sinh vẫn sẽ là chính anh, độc lập, sắc bén, không vì bất kỳ ai mà thay đổi quỹ đạo cuộc đời.
Chỉ là, từ một thời điểm nào đó, trong những quyết định quan trọng nhất, họ sẽ vô thức nghĩ đến đối phương. Không phải vì phụ thuộc mà là vì đã quen với sự tồn tại của người kia. Có thể họ sẽ không nói lời yêu, nhưng nếu một ngày nào đó, khi đứng giữa vô số lựa chọn, họ vẫn chọn đi về phía nhau thì đó đã là một cái kết đủ trọn vẹn theo cách của riêng họ.
Bởi với những người như Sơn Liễu Lan và Trần Hoài Sinh, tình yêu chưa bao giờ là thứ cần được chứng minh bằng lời nói, đó là thứ tồn tại trong việc dù có thể rời đi, nhưng vẫn không rời đi.
Và có lẽ, đó mới chính là cách họ ở bên nhau…
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved