logo
REVIEW>> CHÓ ĐIÊN
cho-dien
Tìm truyện

CHÓ ĐIÊN

Tác giả:

Thẩm Úc Bạch

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 140

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 31

Giới thiệu:

Giang Sơ Thất t ự s át, Chúc Yểu ngăn cản anh hai lần.

Ngày đó, anh kéo quần áo cô ra: "Thích anh như vậy à, chôn cùng anh đi, để anh nghĩ xem, anh nên c ưỡng h iếp trước rồi g iết hay g iết trước rồi c ưỡng h iếp đây?"

Chúc Yểu sợ c hết khiếp.

Chúc Yểu mới không thích tên đ iên này nhưng cô bắt buộc phải đối xử tốt với anh, nếu không cô sẽ biến mất khỏi thế giới này.

Năm nay, Giang Sơ Thất 17 tuổi tồi tệ đến cực điểm.

Còn Chúc Yểu luôn nói, Giang Sơ Thất à, anh đừng c hết, anh phải sống cho thật tốt.

Về sau, trong khoảnh khắc tinh thần gần như suy sụp, anh quỳ trên mặt đất ôm chặt cô: "Cầu xin em, đừng rời xa anh."

Chúc Yểu giơ tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho Giang Sơ Thất, ngồi xổm xuống hôn anh.

***

Chúc Yểu thức dậy vào một ngày đẹp trời của năm mười sáu tuổi, bên tai cô là một giọng nói kỳ lạ cứ lặp đi lặp lại mãi một chuyện: Hãy cứu rỗi Giang Sơ Thất, hãy ngăn cản anh ta t ự s át, có thế thì cô mới có thể sống được.

Giang Sơ Thất là ai? Là con chó đ iên nổi tiếng cả trấn Du. Bố g iết người, mẹ là gái đ iếm, khi còn nhỏ không ai dám cho con chơi cùng anh, lớn lên anh giao du với đám giang hồ ngoài đường, hút thuốc, bỏ học, đánh nhau như cơm bữa.

Hễ nghe đến tên đứa con trai nhà họ Giang, mọi người sẽ không tiếc lời phỉ báng nguyền rủa anh, nhưng cũng né như né tà, chỉ sợ sơ sểnh một chút là bị chó đ iên cắn cho một phát.

Không ai có thể tưởng tượng được, một cô bé xinh đẹp, ngoan ngoãn lại còn có gia thế tốt như Chúc Yểu, lại chủ động dây dưa với thằng nhóc hư hỏng khét tiếng cả trấn như Giang Sơ Thất. Ngay cả bản thân Chúc Yểu, mỗi khi đến gần anh, anh đều dùng ánh mắt lạnh lẽo bức người để đẩy cô ra xa. Cô không biết nếu như mình còn tiếp tục tìm anh, liệu anh sẽ trực tiếp g iết c hết cô luôn hay không.

Cô không thích anh, một chút cũng không, nếu không phải giọng nói kia cứ thúc giục cô, còn lâu cô mới đi tìm phiền phức thế này.

Giọng nói kia nói, kiếp trước Giang Sơ Thất và Chúc Yểu từng là người yêu của nhau. Giang Sơ Thất yêu cô đến c hết đi sống lại, nhưng cuối cùng vẫn tự tay kết liễu cuộc đời mình. Kiếp này, anh mà c hết thì cô cũng không thể sống được, cho nên bằng mọi giá, cô phải đến cứu rỗi cuộc đời anh.

Quả thật, mỗi khi Giang Sơ Thất đánh nhau, trên người Chúc Yểu lại xuất hiện từng vết bầm tím rất đáng sợ. Đôi lúc cô đang say giấc, giọng nói kia lại cho cô biết rằng anh đang cố nhảy sông t ự v ẫn. Chúc Yểu chạy ra, quả nhiên là anh đã gieo mình xuống lòng sông lạnh lẽo giá buốt kia. Trải qua nhiều lần như vậy, cô không thể không tin, và cũng không thể không cắn răng mặt dày đi tìm anh.

Giang Sơ Thất ấy, là một kẻ xấu xa đến cùng cực.

Ngoài giang hồ ra, anh còn là một tên lưu manh đáng khinh, lúc thì lạnh lùng như tảng băng, lúc thì hung dữ đuổi cô cút, lúc thì bỡn cợt cô, khiến cô xấu hổ đến mức không biết nên trốn đi đâu, và đặc biệt là cứ thích gạt cô.

Rõ ràng là con mèo cô nhặt được đã được anh nuôi cho béo tốt, thế mà anh lại thản nhiên bảo đã mang đi vứt.

Rõ ràng là đang thương tích đầy mình, vậy mà cứ cứng miệng bảo cô mau cuốn xéo, đừng dính líu gì đến anh nữa.

Rõ ràng là có một tấm lòng thiện lương, nhưng cứ cố chấp xù lớp gai nhọn bên ngoài để đuổi mọi người tránh ra xa.

Thử nghĩ mà xem, nếu như anh không tự bảo vệ mình, nếu như anh không tự khoác lên mình lớp vỏ bọc của một tên côn đồ, thì một đứa trẻ bơ vơ không nơi nương tựa như anh sẽ sống sót thế nào trước miệng lưỡi khắc nghiệt của người đời?

Sinh ra trong một gia đình như thế đâu phải lỗi của Giang Sơ Thất. Anh chỉ muốn bảo vệ mẹ mình, nhưng chung quy thì cuộc sống này chính là như vậy. Nếu như không tự đứng lên, thì sẽ bị người đời giẫm đạp. Nếu như không tự mình quẫy đạp, thì cuộc đời sẽ nhấn chìm anh.

Anh chưa bao giờ thực sự gây tổn thương cho những người vô tội, anh cũng yêu thương động vật, dù rằng rất cứng miệng, nhưng nếu như đủ kiên nhẫn, thì sẽ có thể xuyên qua tầng tầng lớp lớp những gai nhọn ấy mà nhìn thấu vào trong nội tâm của anh.

Tình yêu của Giang Sơ Thất hừng hực như lửa, thiêu đốt đến mức Chúc Yểu chẳng còn manh giáp che thân. Một người kiêu ngạo, lạnh lùng, dữ dằn như anh, lại cứ năm lần bảy lượt dỗ dành cô, che chở, chống lưng cho cô, rồi lại năm lần bảy lượt tỏ tình, bị cô chọc tức, sau đó lại mặt dày quay lại tìm cô.

Có lẽ thứ tình cảm hèn mọn của một kẻ cao ngạo mới chính là thứ khiến người ta si mê không lối thoát. Dù nói là Chúc Yểu đến cứu rỗi anh, nhưng kẻ cho cô niềm tin, cho cô chỗ dựa, kéo cô ra khỏi vũng bùn, rồi nói rằng cứ yên tâm ôn thi cho tốt, lại chính là một tên cù bất cù bơ bị mọi người chửi rủa như anh.

Vào một ngày đẹp trời nào đó, Chúc Yểu bỗng nhận ra những dao động lẫn hoảng hốt mà cô dành cho Giang Sơ Thất, đã sớm không còn chỉ đơn giản là vì cứu rỗi nữa. Cô muốn học tập cho thật tốt, muốn cho bà nội một cuộc sống thật tốt, đồng thời cũng muốn cho mình một tương lai xán lạn.

Một tương lai có Giang Sơ Thất ở bên cạnh.

*

“Nếu là trước kia, thứ tôi mưu cầu chỉ là cuộc sống tạm bợ.

Nhưng đã từng được nhìn thấy pháo hoa, cho nên mới không ngừng mong mỏi một phép màu xảy đến.

Dù chỉ là một tàn lửa nhỏ nhoi, tôi cũng muốn giữ lại cho riêng mình.”

Giang Sơ Thất cảm thấy, trần đời này không có ai ngốc được như Chúc Yểu. Hoặc là tai cô có vấn đề, hoặc là đầu óc cô có vấn đề, chứ không ai bình thường mà lại chủ động dính dáng tới anh cả.

Chúc Yểu nói cô thích anh, tất cả mọi người đều tin là thật, chỉ có mình anh là không tìm thấy được bất kỳ sự chân thành nào trong mắt cô, chỉ có lảng tránh, sợ hãi, thậm chí là cả một chút chán ghét.

Ai mà biết được cô ấp ủ âm mưu gì chứ, nhưng dù sao cũng tránh xa anh ra thì mới tốt. Hai người không giống nhau, cuộc sống của cô là những ngày tháng vui vẻ bên người thân và bạn bè, là những bộ quần áo xinh đẹp, là sách vở, là một tương lai rực rỡ. Còn cuộc sống của anh tăm tối không thấy ngày mai, chỉ toàn đầy rẫy những vết thương, tàn thuốc, những đêm dài vật lộn với cái c hết, và một tương lai đã định sẵn là sẽ không thể thoát khỏi vũng bùn nhơ nhuốc này.

Nhưng xem kìa, dù biết là như vậy, Chúc Yểu vẫn cứng đầu không chịu bỏ cuộc.

Bằng một cách thần kỳ nào đó, cô luôn có mặt ở những lúc anh đang cận kề bên bờ vực sinh tử, lúc thì nhảy sông, lúc thì bị người ta đánh cho trọng thương. Anh hung dữ đuổi cô đi, nhưng cứ hai ba ngày, cô lại rón rén mở cửa nhà anh. Lúc rời đi, lại để lại nào là cơm hộp, thuốc trị thương, bông băng, có khi là cả một con mèo hoang nhặt được ở một cái xó xỉnh nào đó ngoài đường.

Kể từ khi ấy, cuộc sống của Giang Sơ Thất dần dần xuất hiện dấu vết của một cô gái, xua không đi, chấp nhận cũng không được, cứ thế dằn vặt tới nỗi anh chẳng biết phải làm sao.

Khác với anh, Chúc Yểu không phải là kiểu trong ngoài bất nhất, hoặc là vốn dĩ cô chưa bao giờ qua mắt được anh. Cô yêu hay ghét, thích hay hận, tất cả đều sẽ bộc lộ rõ mồn một qua từng ánh mắt hoặc cử chỉ. Cô ép mình phải lại gần anh, anh biết. Cô thấy chán ghét mỗi khi anh giở trò với cô, anh cũng biết.

Nhưng cho dù là vậy, anh lại không biết vì sao cô cứ cố chấp quay lại, cưỡng ép mở toang cánh cửa dẫn vào thế giới bí mật mà Giang Sơ Thất vẫn luôn giấu giếm, rồi khiến cho anh si mê đến mức không thể cứu vãn.

Anh biết nỗi đau của Chúc Yểu, cũng biết cả những ước mơ và bí mật và cô luôn mang trong mình bấy lâu nay. Bên ngoài là một nàng công chúa xinh đẹp, nhưng bên trong là một gia đình đã sớm tan vỡ. Ước mơ của cô là bước ra khỏi trấn Du, ngắm nhìn biển cả, được tận mắt trông thấy tuyết rơi, được chiêm ngưỡng ánh cực quang, và được rong ruổi đến khắp mọi vùng đất chỉ từng nhìn thấy trong sách.

Gặp gỡ Giang Sơ Thất vốn là một biến số, và cũng là một biến số không tốt đã xảy ra trong cuộc đời của Chúc Yểu. Nhưng dù là vậy, sau tất cả, cô vẫn lựa chọn cứu lấy anh, dịu dàng chìa tay ra với anh, khiến cho lại lần nữa cảm nhận được hơi ấm và thiện ý của thế giới này.

Có lẽ đây chính là thứ mà trời cao đã sắp đặt từ trước, khi đóa hồng đầu tiên bắt đầu hé nở, định mệnh của hai người đã gắn liền với nhau, như một cơn mưa đã tưới ướt vùng đất cằn cỗi, khiến cây cối trở nên xanh um tươi tốt.

Nhưng nếu không còn Chúc Yểu, thì những ước ao cùng khao khát của Giang Sơ Thất cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Giang Sơ Thất, đừng sợ.

Giang Sơ Thất, em đến đón anh về nhà.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hạ Vũ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN