Tác giả:
Củ Củ Miêu
Reviewer:
AI_Phong Lữ
Designer:
AI_Cẩn Du
Độ dài: 99
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 438
Giới thiệu:
“BB, em có chút nào động lòng với anh không?”
Ôn Tự vì một vấn đề nguyên tắc mà rời khỏi văn phòng luật, đến Hồng Kông để nghỉ ngơi.
Ở homestay có khung cảnh biển như Santorini đó, cô để ý đến ông chủ homestay.
Cô cố tình thả thính, cuối cùng lại bị người đàn ông này phản công trong đêm gió mạnh ở ban công. Kết quả, cô hoàn toàn bị cuốn vào.
Người đàn ông ép cô vào góc hành lang u ám, giữ chặt cằm cô, giọng khàn khàn đầy mê hoặc hỏi: “Em có biết nếu tiếp tục thì sẽ xảy ra chuyện gì không?”
*
Về sau, một ngày nọ, khi đi ngang qua một cửa tiệm chuyên đồ cưới cổ trên con phố Thiệp Mừng, Ôn Tự như bị máu nóng xông thẳng lên đầu. Cô bước vào, mặc một chiếc váy cưới cổ phục, ôm lấy eo Chu Liệt rồi chạy trốn bằng một chiếc mô tô.
Khoảnh khắc đó trở thành một kỷ niệm khắc cốt ghi tâm của Ôn Tự.
*
Họ gặp lại nhau vào một buổi tối tuyết lớn bay đầy trời.
Chu Liệt nhìn cô đầy nhàn nhã, mỉm cười hỏi: “Luật sư Ôn, em không định chịu trách nhiệm sao?”
Ôn Tự ngỡ như trong mơ: “Sao anh lại đến đây…”
Ngay khi cô sắp rơi nước mắt, anh kéo cô vào lòng, giọng nói khàn đầy nhớ nhung vang lên bên tai cô: “Bởi vì anh nhớ em.”
“Nếu em không đến, thì anh chỉ còn cách tìm đến em.”
“Có người ngắm biển đêm, có người trằn trọc lúc rạng sáng, ý của anh là, anh nhớ em.”
Chỉ có một lần để sống, dĩ nhiên phải yêu một cách mãnh liệt.
Khởi đầu của tình yêu, cũng có thể là một chuyến đi lưu trú.
***
Trong cuốn tiểu thuyết “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên”, tác giả Cố Mạn có viết: “Nếu như, anh biết rằng sẽ có ngày yêu em như thế. Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên.”
Vô tình gặp gỡ ở một nơi xa, tưởng như chỉ là cơn mưa thoáng qua nhưng lại khiến lòng người vấn vương.
Sợi dây kết nối đôi ta lại với nhau, anh tự hỏi đó có phải là duyên phận hay chỉ là trò đùa của vận mệnh?
Nhưng anh lại cam tâm tình nguyện đắm chìm trong trò chơi ấy không cách nào thoát ra được, mà còn tham lam muốn có em.
Nhưng em thì sao? Có nguyện “trầm luân” cùng anh trong thế giới tươi đẹp đó không?
***
Vì một số lý do trong công việc, Ôn Tự xịn nghỉ ở công ty luật đi du lịch Hồng Kông ba tháng. Tại đây cô gặp Chu Liệt - người tưởng như xa lạ không hề liên quan đến cuộc đời của cô.
Ôn Tự không rõ tình cảm mà mình dành cho Chu Liệt ở Hồng Kông ra sao. Chỉ vọn vẹn có hơn 2 tháng mà người đàn ông ấy đã đi vào sâu vào tim cô rồi ư?
Chu Liệt, người có quá nhiều điểm nổi bật trong ấn tượng của cô. Ban đầu cô tưởng anh chỉ là cậu nhân viên lễ tân của homestay cô thuê mà buông lời trêu chọc. Sau khi cô biết anh là chủ homestay mình đang ở, cô lại dành cho anh ánh mắt của sự “khiêu khích” cộng với sự “thú vị” đến tột cùng.
Là cô trêu chọc anh trước, ngày ngày bám đuôi anh. Anh dần dần quen với sự xuất hiện của cô và rồi tình không rủ cũng đến. Anh với cô phát sinh quan hệ chỉ trong thời gian ngắn.
Đối với Chu Liệt mà nói, tình cảm của anh dành cho Ôn Tự như thế nào ngay cả chính bản thân anh cũng cảm thấy băn khoăn. Ôn Tự rất tốt đẹp. Cô có nhiều thứ mà anh không có được: gia cảnh, học thức, xinh đẹp và ở cô tràn đầy những năng lượng tích cực. Nhưng anh thì sao đây?
Anh tự nhận rằng hoàn cảnh của mình kém cô. Một gia đình không mấy hạnh phúc, mà anh ở Hồng Kông xa xôi cách Bắc Thành của cô vạn dặm.
Nhưng nhìn thấy Ôn Tự quá đỗi đẹp đẽ ấy anh lại không cầm lòng được mà tiến gần lại. Anh đã quen với cảm giác có cô bên cạnh, cùng cô bầu bạn mỗi khi cả hai có tâm sự, cùng nhau đi ngắm những nơi đẹp nhất của mảnh đất Hồng Kông này.
Mỗi con người lại ôm một nỗi tương tư riêng. Là dằn vặt bước tiếp hay lùi lại để đối phương có cuộc sống mới? Nhưng lại có sự không cam lòng trong đó. Hẹn ước ba tháng của anh và cô không thể trở thành hiện thực vì Ôn Tự phải quay trở lại Bắc Thành có việc gấp.
Sau khi Ôn Tự rời khỏi Hồng Kông trở về quê nhà thì mọi thứ của cô vẫn vậy. Cô tự thành lập công ty luật của riêng mình, mọi bộn bề của cuộc sống ôm lấy cô làm cô không còn sức lực mà nhớ đến Chu Liệt quá nhiều như trước.
Chỉ khi Ôn Tự nhận được chiếc váy cưới mà Chu Liệt gửi, cô lại bất giác nhớ đến anh. Hóa ra từ rất lâu cô và anh chưa trò chuyện với nhau rồi. Cô lại nhắn tin cảm ơn anh vì chiếc váy và cũng từ đó cơ hội trò chuyện của cả hai lại bắt đầu tăng lên.
Ôn Tự biết cô đã yêu Chu Liệt thật rồi, nhưng cô lại không muốn yêu xa. Vì điều đó mà cô đã chùn bước trước anh. Và Chu Liệt cũng vậy, Ôn Tự đã từng nói với anh điều đó. Thế nên, anh đã không bước đến bên cô mặc dù anh cũng đã động lòng.
Cứ như vậy một người ở Hồng Kông một người ở Bắc Thành ngày ngày trò chuyện sớm tối cùng nhau nhưng chưa ai mở lời nói thật của mình cho đối phương. Họ vẫn thế, vẫn chỉ là duy trì mối quan hệ bạn bè thân thiết.
Nhưng dưới sự thúc ép kết hôn của mẹ, Ôn Tự bất đắc dĩ nói Chu Liệt là bạn trai của mình. Nhưng chỉ là cô không ngờ mẹ cô lại đòi gặp anh ngay lập tức.
“Chu Liệt… Chúng ta nghiêm túc yêu đương đi.”
Ôn Tự đã buông bỏ định kiến của bản thân mà chấp nhận Chu Liệt. Mà anh, từ khi cô trở về Bắc Thành, cuộc sống của anh chưa từng dễ dàng chút nào. Ngày ngày nhớ cô thêm một chút, mượn rượu để vơi đi tương tư, căn phòng mà cô từng ở anh cũng không cho thuê nữa.
Khi nhận lời tỏ tình của Ôn Tự, cả hai mới dần phơi bày ra tâm tư của chính mình. Nỗi nhớ nhung đối phương, hơi ấm vòng tay trao nhau và cả những nụ hôn triền miên cứ tràn về trong tâm trí.
Mặc dù yêu xa nhưng Chu Liệt chưng từng để Ôn Tự thiếu thốn gì. Đôi khi chỉ là những bó hoa gửi cô mỗi sáng thôi nhưng cũng đủ Ôn Tự vui cả ngày.
“Em cũng thật muốn cùng anh ngắm tuyết, cũng rất muốn gặp anh.”
Ngày Bắc Thành có tuyết cũng là lúc anh đến tìm em. Người con gái đã gieo vào lòng anh những vấn vương, lưu luyến không rời.
Sau khi gặp Ôn Tự, nỗi nhớ lâu ngày cũng được xóa nhòa bằng những nụ hôn ngọt ngào cùng với những cái ôm ấm áp.
Đến Bắc Thành, họ nắm tay cùng nhau đi dạo phố, cô đi làm anh sẽ ở nhà nấu cơm chờ cô về, cuộc sống cứ yên ả trôi qua như những cặp đôi bình thường.
Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của Ôn Tự, bên người mình yêu, không phải lo gì, mỗi ngày được anh ôm vào lòng mà an ủi, vỗ về, chiều chuộng. Hạnh phúc như vậy cô còn mong gì hơn nữa.
Nhưng đến rồi phải đi, Chu Liệt cũng phải trở về Hồng Kông - nơi có mẹ và công việc nữa. Dù lòng không muốn, nhưng cô vẫn phải nói lời tạm biệt với anh.
Sau khi giải quyết một số công việc, Ôn Tự đã tự mình đến gặp Chu Liệt. Cô không báo trước cho anh biết vì muốn anh được bất ngờ. Lần này cô không muốn xa anh nữa, chỉ muốn được ở bên cạnh anh lâu dài.
“Có người ngắm biển đêm, có người trằn trọc lúc rạng sáng, ý của anh là anh nhớ em.”
“Sau khi gặp em, anh muốn kết hôn, còn muốn cùng em sinh con nữa.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bông hồng có gai
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved