logo
REVIEW>> CHĂM SÓC EM, NUÔNG CHIỀU EM
cham-soc-em-nuong-chieu-em
Tìm truyện

CHĂM SÓC EM, NUÔNG CHIỀU EM

Độ dài: 53

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 105

Có những câu chuyện tình không bắt đầu từ một lần gặp gỡ. Chúng bắt đầu từ một nỗi nhớ không có điểm xuất phát, từ một sự chờ đợi không biết mình đang chờ ai, từ một cảm giác thân thuộc đến mức vô lý khi đứng trước một người vốn chưa từng quen biết.

Không phải tiếng sét ái tình, không có khoảnh khắc “định mệnh”, không có cảnh hai ánh mắt chạm nhau giữa biển người rồi tim bỗng chao đảo. Sợi dây liên kết hai con người nọ lặng lẽ hơn rất nhiều, giống như một con đường đã tồn tại sẵn trong ký ức, chỉ đợi hai người bước vào.

Ngay từ đầu, câu chuyện này đã không mang hình dạng của một cuộc gặp gỡ. Nó mang hình dạng của một cuộc trùng phùng. Một cuộc trùng phùng mà chỉ một người trong hai người nhớ. Một người bước vào thế giới này như lần đầu tiên. Một người bước vào thế giới này như trở về.

“Ngón tay vẽ hoa lan hồng trần như nước
Ba bước hồng đài
Mọi sự viết vào bài ca
Hát biệt cửu bi nhưng không thấy bi thương
Mười phần rực rỡ nhưng cũng thành tro
Ai nguyện nhớ tới ai
Năm tháng đẹp đẽ nhất…” *

Và trong thế giới ấy nơi có yêu quái, có luân hồi, có ký ức không thuộc về đời này tình yêu không còn là cảm xúc, mà trở thành một lựa chọn lặp đi lặp lại.

Một lựa chọn giữ.

Một lựa chọn chờ.

Một lựa chọn không buông, dù biết rằng càng giữ càng đau.

Và người đã chọn như vậy… là Thẩm Uyên.

Anh là kẻ đã chờ cô qua nhiều đời. Chính vì thế, tình yêu của anh không có dáng dấp của một cuộc gặp gỡ, mà mang hình dạng của một cuộc trùng phùng.

Ngay từ đầu, anh đã không nhìn cô như một người xa lạ. Anh nhìn cô như một người đã từng thuộc về mình nhưng đã đánh mất. Sự dịu dàng của anh không phải nảy sinh từ rung động, mà là từ ký ức. Ký ức về một Khương Trà khác.

Một Khương Trà đã từng tồn tại trước khi thế giới này bắt đầu, trước khi anh học cách làm người, trước khi anh quyết định rời khỏi thế giới yêu quái để bước vào thế giới nhân gian.

Một Khương Trà mà anh đã không giữ được.

Có lẽ vì thế mà lần này, anh giữ đến mức không dám buông.

Giữ bằng cách giấu thân phận, giấu sự thật, giấu số mệnh, giấu cả bản thân mình. Giữ bằng cách đứng lùi lại phía sau ánh sáng, để cô có thể sống trọn vẹn trong ánh sáng ấy.

Khương Trà hiện tại không biết mình là ai trong quá khứ.

Cô chỉ biết rằng người này đối với mình quá tốt, tốt đến mức không giống như tình yêu vừa mới bắt đầu, mà giống như sự bù đắp kéo dài rất lâu. Cô không hiểu vì sao mình được yêu như vậy. Chỉ cảm thấy mình được chọn.

Và được chọn một cách tuyệt đối.

Khi người khác nói cô là thay thế, là chuyển thế, là bản sao của một Khương Trà khác, đó không chỉ là đả kích tình cảm, đó là tước đi ý nghĩa tồn tại của cô. Nó biến tình yêu thành hoài niệm, biến bản thân cô thành cái bóng.

Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại.

Nếu không phải vì cô là cô, thì luân hồi cũng không có ý nghĩa.

Nếu không phải vì cô vẫn là chính mình, thì chờ đợi cũng không còn giá trị.

Điều Thẩm Uyên yêu không phải là hình dạng của một người trong quá khứ, mà là sự trở lại của một linh hồn quen thuộc trong một thân thể khác, một đời sống khác, một hoàn cảnh khác.

Anh không yêu quá khứ thay cho hiện tại. Anh yêu hiện tại bởi vì nó mang theo quá khứ.

Khương Trà không phải là thay thế. Cô là tiếp nối. Là sự trở về của một câu chuyện chưa từng kết thúc.

Và chính vì thế, tình yêu của Thẩm Uyên luôn mang theo một nỗi sợ rất sâu: anh sợ lần này cũng không giữ được. Sợ lần này cũng lại nhìn thấy cô rời đi. Sợ phải chờ thêm một đời nữa. Sợ không còn đủ thời gian, đủ vận may, đủ khả năng để gặp lại.

Cho nên anh mới giữ chặt. Giữ đến mức thế giới khác không thể chạm tới cô. Giữ đến mức biến tình yêu thành lồng kính.

Thẩm Uyên không thể nói thật, không thể chia sẻ, không thể được thấu hiểu hoàn toàn, không thể để lộ cảm xúc thật, thậm chí không thể yêu theo cách bình thường. Anh yêu trong im lặng, trong kiềm chế, trong cảnh giác, trong luôn luôn chuẩn bị tinh thần cho việc mất đi.

Bởi vì nếu một ngày Khương Trà biết toàn bộ sự thật quá sớm, thế giới mà cô đang sống sẽ lập tức sụp đổ.

Khương Trà được yêu trong một chiếc kén.

Một chiếc kén rất ấm, rất mềm, rất an toàn nhưng cũng cách biệt với thế giới. Cô không thấy nguy hiểm, bởi vì nguy hiểm chưa từng chạm được tới cô. Cô không thấy bóng tối, bởi vì bóng tối đã bị Thẩm Uyên giữ lại phía sau lưng.

Khương Trà lớn lên trong ánh sáng mà Thẩm Uyên tạo ra. Vì thế tình cảm của cô dành cho anh ban đầu mang hình dáng của biết ơn, của dựa dẫm, của ngưỡng mộ. Đó là một loại tình cảm rất dễ bị xem thường như thể nó không đủ “thuần”, không đủ “ngang hàng”.

Nhưng chính từ nền tảng ấy, tình yêu của Khương Trà mới hình thành.

Một tình yêu không sinh ra từ đam mê nhất thời, mà từ thói quen, từ sự an tâm, từ cảm giác được chọn mỗi ngày. Từ một người luôn đứng đó, không rời đi, không dao động, không phản bội, không rời mắt. Rồi một ngày, Khương Trà không chỉ muốn được bảo vệ, mà muốn đứng cạnh.

Khương Trà không còn muốn mình chỉ là đứa trẻ được nuông chiều, mà là người được lựa chọn. Cô không biết phía sau Thẩm Uyên là bao nhiêu máu, bao nhiêu bóng tối, bao nhiêu cuộc mặc cả với thế giới yêu quái. Cô chỉ biết rằng người này chưa từng buông tay cô, dù chỉ một lần. Chính vì không biết hết, nên cô dám yêu trọn vẹn.

Còn Thẩm Uyên, chính vì anh biết quá nhiều, nên trong tình yêu của anh luôn mang theo sợ hãi. Anh sợ cô không chịu nổi sự thật. Sợ cô không còn an toàn. Sợ cô nhìn thấy bản thân anh mà lùi bước. Thẩm Uyên sợ mất, và vì sợ mất, nên anh chọn giữ.

Giữ bằng che giấu, bằng gánh chịu, bằng việc để người khác hiểu lầm, bằng việc để bản thân bị tổn thương thay.

“Quá khứ, hiện tại, qua rồi chẳng trở lại

Đỏ au sắc lá bị cát bụi vùi chôn

Khởi đầu, kết thúc, chẳng thể nào thay đổi

Nơi góc trời, người trôi dạt ngàn mây

Bể khổ cuộn dâng những yêu-hận

Thế gian này sao chống lại số phận

Thương đến vậy, sao chẳng gần bên…” **

Cho đến khi mọi bí mật buộc phải lộ ra, thân phận yêu quái, thân phận đặc biệt của Khương Trà, quá khứ, thay thế, luân hồi,  tình yêu ấy đứng trước một khả năng tan vỡ thật sự.

Nếu Khương Trà lùi bước, Thẩm Uyên sẽ không níu.

Nếu Khương Trà sợ hãi, Thẩm Uyên sẽ buông. Đó là lần đầu tiên anh đặt lựa chọn vào tay cô, không phải để bảo vệ, mà để tôn trọng.

Và Khương Trà đã chọn ở lại. Không phải vì không còn đường lui, mà vì nhìn thấy toàn bộ bóng tối rồi vẫn muốn bước vào. Khoảnh khắc ấy, tình yêu không còn là che chở một chiều. Nó trở thành sự đồng hành và là khung cảnh khi hai người cùng đứng trước thế giới.

“Chăm sóc em, nuông chiều em” không kể về một tình yêu không tì vết, đây là một tình yêu đi qua rất nhiều tầng che giấu, tổn thương và im lặng, rồi cuối cùng vẫn chọn ở lại bên nhau. Không phải vì thế giới cho phép mà vì hai người đã chọn như vậy.

Và có lẽ, trong một thế giới có yêu quái, có số mệnh, có luân hồi, có những thứ không thuộc về con người, thì việc có hai người lựa chọn nhau đến cuối cùng… đã là phép màu rồi.

Cho đến khi Khương Trà biết hết sự thật không chỉ biết anh là yêu quái, mà còn biết mình là ai trong chuỗi luân hồi đó tình yêu mới thực sự đứng trước thử thách.

Bởi vì lúc này, câu hỏi không còn là “có yêu hay không”, mà là: Có chấp nhận gánh cùng nhau không? Có dám sống tiếp một câu chuyện đã từng tan vỡ không? Có đủ can đảm để không lặp lại kết cục cũ không?

Và Khương Trà đã chọn.

Và chính khoảnh khắc ấy mới thực sự cắt đứt vòng lặp của quá khứ. Luân hồi không còn là lời nguyền. Nó trở thành cơ hội, một cơ hội để làm lại tốt hơn. Để hai người họ yêu tỉnh táo hơn, không còn yêu bằng sợ hãi mà yêu bằng lựa chọn.

Tình yêu thật sự không phải là giữ một người qua nhiều đời. Mà là mỗi đời đều chọn lại người ấy.

Người phụ nữ kia không phải là tình địch. Nàng là bản thể tiền kiếp của Khương Trà. Không phải thay thế. Không phải bản sao. Không phải người khác. Chỉ là cùng một linh hồn ở một đời khác…

Một câu chuyện không kể về việc yêu như thế nào, mà kể về việc chờ đợi đã lâu đến mức nào. Nó không đặt trọng tâm vào rung động, mà đặt trọng tâm vào thời gian. Không hỏi “vì sao yêu”, mà hỏi “vì sao vẫn chưa từng buông bỏ”.

“Một bình rượu trong, một thân bụi trần

Một nỗi nhớ miên man, quãng đời còn lại không hối tiếc

Một trận xuân thu, sinh sinh diệt diệt, phù hoa cùng thị phi

Đợi lúc hoa nở sẽ là lúc ta say mê lần nữa…” ***

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Khiên Ti Hí do Ngân Lâm và A Kiệt thể hiện

**: Trích bản dịch lời bài hát Yêu Thương Một Đời do Lư Quán Đình và Mạc Văn Úy thể hiện

***: Trích bản dịch lời bài hát Bất nhiễm do Mao Bất Dịch thể hiện, Ost Hương mật tựa khói sương

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN