logo
REVIEW>> CHA DƯỢNG NHÀ GIÀU BUÔNG BỎ Ở SHOW CHĂM TRẺ
cha-duong-nha-giau-buong-b-o-show-cham-tre
Tìm truyện

CHA DƯỢNG NHÀ GIÀU BUÔNG BỎ Ở SHOW CHĂM TRẺ

Tác giả:

Kim Cổ

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 203

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 14

Giới thiệu:

Giản Ngôn Thu xuyên thành bia đỡ đạn á c đ ộc trong sách.

Cậu dốc hết lòng ép buộc gả vào nhà giàu, nhưng lại gặp phải một đứa trẻ siêu nghịch ngợm hành hạ đủ đường. Sau đó mất hết mặt mũi rút lui khỏi show Chăm Trẻ.

Giản Ngôn Thu: “Phiền quá... Thật ra tôi có thể trực tiếp rút khỏi giới giải trí.”

Dù sao thì chồng không về nhà, chỉ gửi tiền! Ai cần cố gắng đâu chứ!

Theo cốt truyện ban đầu, Giản Ngôn Thu sẽ tham gia show chăm trẻ với con riêng của chồng, bị dư luận chế giễu thậm tệ, ai cũng muốn thấy cậu mất mặt.

Đứa trẻ nghịch ngợm không làm mọi người thất vọng, trong chương trình cứ leo trèo chạy nhảy, khóc lóc làm loạn. Giản Ngôn Thu chỉ đứng nhìn: "Nhóc à, mấy trò này cha chơi từ lâu rồi."

Không những không tức giận, cậu còn mua một que kem, vừa ăn vừa chụp ảnh, để lại "lịch sử đen tối" cho đứa trẻ, sau đó quay người rời đi.

Đứa trẻ lần đầu tiên tự bò dậy, chạy lon ton đuổi theo cha dượng, từ đó không dám nghịch nữa.

Tối đến, đứa trẻ không chịu ngủ, làm loạn đòi xem phim hoạt hình. Giản Ngôn Thu hào phóng đồng ý cho xem cả đêm. Đứa trẻ sung sướng xem mãi, nhưng xem đến nửa chừng thì buồn ngủ. Giản Ngôn Thu lập tức kéo nó dậy: “Không được, đã nói là xem cả đêm thì phải xem cho đủ cả đêm, thiếu một giây cũng không tính!”

Sau vài lần, đứa trẻ bật khóc không thành tiếng: “Sau này con sẽ nghe lời cha, không dám nữa đâu.”

Phần thưởng nhiệm vụ là một chú gấu nhỏ, nhưng nhiệm vụ khó quá. Đứa trẻ vừa định cầu xin cha dượng từ bỏ, thì thấy Giản Ngôn Thu lắc đầu: “Cha nhất định phải có chú gấu đó!”

… Vì chú gấu nhỏ của cha, đứa trẻ nỗ lực hết sức, thở hổn hển hoàn thành nhiệm vụ. Trong tiếng hò reo của khán giả, cậu bé nhét chú gấu nhỏ vào tay cha: “Cho cha nè!”

Cặp cha con đi ngược mọi lẽ thường này nổi tiếng khắp mạng xã hội.

"Chỉ cần ngồi xem anh ấy diễn thôi cũng đủ buồn cười rồi hahahaha."

"Lần đầu làm cha, dựa vào đâu mà phải chiều chuộng trẻ con chứ."

"Giản Ngôn Thu đáng yêu quá hahaha."

Cậu nhóc ba tuổi Cảnh Tranh Tranh cảm thấy cha dượng đúng là trẻ con, cái gì cũng phải nhờ mình lo, thật phiền phức. Nhưng cậu bé là một em bé trưởng thành, không thể chấp nhặt với cha dượng được.

Cảnh Minh Diệp gặp lại con trai, phát hiện cậu bé rất hiểu chuyện và có trách nhiệm.

Trước bầu không khí lạnh lẽo, căng thẳng giữa hai ông cha, thậm chí Tranh Tranh còn dạy dỗ Cảnh Minh Diệp: “Bố không thể nhường một chút sao? Thật khiến con phải bận tâm.”

Cho đến một lần livestream, khán giả tận mắt chứng kiến Cảnh Minh Diệp luôn lạnh lùng ôm lấy Giản Ngôn Thu từ đằng sau, nhẹ giọng dỗ dành: “Anh sai rồi, sau này em kêu dừng thì anh sẽ dừng, được không?”

Khán giả lập tức nổ tung…

"Dừng cái gì? Dừng kiểu gì?"

"Phải lâu tới mức cần kêu dừng sao?"

"Mấy chuyện đó nói dừng là dừng được sao?"

***

Giọng nói bực bội của người quản lý vang lên trong điện thoại, lớn đến mức muốn thủng cả màng nhĩ. Giản Ngôn Thu giật mình, choàng tỉnh từ cơn mơ. Cậu hổn hển thở từng hơi, trên trán lấm tấm mồ hôi. Mọi chuyện như một giấc mộng hoang đường mà cậu chưa dám nghĩ đến.

Ở thế giới thực, Giản Ngôn Thu vốn là người làm ăn, xoay xở giữa các vùng chiến tranh buôn bán vật tư. Cậu đã sống cuộc đời mà mỗi bước đi như lướt trên lưỡi dao, sơ sẩy một chút bản thân liền tàn hồn. Mà quả thật, cậu đã bị người c hếm c hết ngay trên phố, m áu tươi lênh láng khắp nơi.

Chung quy, cho đến tận giây phút cuối cùng của Giản Ngôn Thu cũng là những tháng ngày chới với tìm kiếm hy vọng, rồi bị vùi dập giẫm đạp không thương tiếc. Nỗi sợ hãi bất an và đau đớn thấu xương tuỷ vẫn chưa tan biến hết. Thế nhưng, cậu đang ở đâu đây?

Xung quanh Giản Ngôn Thu là một căn phòng xa hoa đến khó tin, quần áo trên người cậu mặc cũng là vải lụa tơ tằm mềm mịn. Dường như, mọi thứ đã vượt quá giới hạn mà cậu có thể biết mất rồi. Hết thảy đều lạ xạ và hào nhoáng vô cùng.

Đúng lúc đó, Giản Ngôn Thu đột nhiên choáng váng, những ký ức mông lung không thuộc về cậu cũng bất ngờ tràn vào.

Hoá ra, sau khi c hết linh hồn của Giản Ngôn Thu đã xuyên vào một cuốn sách với nội dung về giới giải trí đầy thị phi, mà cậu chính là người công cụ làm nền ở trong đó.

Nguyên chủ là một chàng trai quá mức xinh đẹp, nét mềm mại lả lơi dễ rung động lòng người. Thế nhưng, thay vì sử dụng những ưu ái mà ông trời ban cho một cách đúng đắn thì cậu ta lại tham vọng quá mức, luôn muốn chiếm lấy những thứ vốn dĩ không thuộc về mình.

Vì đạt được mục đích, nguyên chủ thường xuyên nịnh nọt kẻ mạnh và khinh thường chèn ép kẻ yếu. Thế nên, khi bước vào giới giải trí hỗn tạp nhiều màu, cậu ta luôn bị người khác chê cười ghét bỏ vì tính cách cay nghiệt của mình. Thậm chí, ai cũng cho rằng cậu ta là kẻ mang đến nhiều vận xui.

Quá khao khát được nổi tiếng, khoác lên mình sự lấp lánh vượt bậc mà nguyên chủ đã bất chấp tất cả để được gả vào gia tộc giàu có, lấy đó chỗ dựa để từng bước thăng tiến trong sự nghiệp. Vì vậy, cậu ta đã sử dụng mánh khoé rồi nhanh chóng kết hôn với Cảnh Minh Diệp, người thừa kế của tập đoàn Cảnh Thị hùng mạnh, có cậu con trai Cảnh Tranh Tranh ba tuổi.

Sau khi tìm thấy được người chống lưng, nguyên chủ càng ngày càng lộng hành không kiềm chế. Cậu ta ỷ vào chồng mình mà gây ra náo loạn khắp chốn, còn dẫn theo con riêng lên show chăm trẻ nhằm tạo độ hot cho bản thân. Nhưng vì nghi ngờ bạo lực trẻ em, cậu ta bị cả mạng truy đuổi, xã hội thì mắng nhiếc chửi rủa, buộc phải rời khỏi giới.

Nguyên chủ cứ thế bị ép ra khỏi ngành, kết hôn cũng bị huỷ bỏ. Danh tiếng của cậu ta hoàn toàn huỷ hoại, sau cùng c hết trong mơ màng đau khổ.

Giản Ngôn Thu thầm thở dài cho số phận của nguyên chủ, vừa đáng ghét lại vừa đáng thương. Rõ ràng, cậu ta đã cầm trên tay được ván bài tốt nhưng lại phá hỏng cả tương lai và sinh mệnh của mình chỉ bằng những thứ không đáng.

“Ngốc thật chứ.”

Còn Giản Ngôn Thu, cậu sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo, cuộc sống vất vả lăn lộn kiếm từng đồng nơi mưa b om bão đ ạn để tồn tại. Thế nên, cậu hiểu rất rõ điều gì là quan trọng và giới hạn của nó. Cậu sẽ không ngốc nghếch như nguyên chủ, bỏ hết những quân bài tốt, cố chấp giữ lại quân bài xấu, để kết cục chỉ có thể được viết bằng hai chữ thê lương.

Nhặt được mạng nhỏ trở về, Giản Ngôn Thu sẽ trân trọng mọi thứ mình có. Còn gì tuyệt hơn khi được hưởng cuộc sống giàu sang, người chồng là chiếc máy ATM không bao giờ cạn kiệt, không xuất hiện chỉ xuất tiền. Cậu cần gì phải tranh giành lao vào giới giải trí mua vui cho người ta kia chứ?

Giản Ngôn Thu quyết định bỏ mặc hết thảy, sống an nhàn thảnh thơi và tận hưởng biệt thự lớn, đồ ăn ngon, có người hầu hạ cẩn thận, trêu ghẹo nhóc con hay hờn dỗi đáng yêu. Cậu nhất định sẽ trở thành một “kẻ lười biếng” chính hiệu.

Thời gian mà nguyên chủ c hết cũng còn vài năm nữa, Giản Ngôn Thu quyết đổi thay vận mệnh, viết lại cái kết cho chính mình.

Thật ra, cuộc sống hiện tại của Giản Ngôn Thu cũng khá đơn giản, mỗi ngày ở nhà ăn uống, chăm sóc cho cậu con trai riêng, tối thì báo cáo kết quả cho Cảnh Minh Diệp, đến tháng nhận tiền, tiêu xài thoả thích. Thế nhưng, rắc rối bắt đầu xảy ra rồi.

Cảnh Tranh Tranh quá mức hiếu động và nghịch ngợm. Nhóc là đứa con trai duy nhất của người thừa kế Cảnh Thị quyền lực bậc nhất thế nên ai nấy đều dung túng chiều chuộng hết mực. Không dám đánh, không dám mắng, không dám làm khóc. Thành ra, nhóc bướng bỉnh và kiêu căng không đặt ai vào mắt, kể cả cha dượng của mình.

Giản Ngôn Thu cũng khổ lắm chứ, cậu đã từng có con hay chăm sóc đứa trẻ nào đâu, kinh nghiệm dường như bằng không. Thế nhưng, đối phó với Cảnh Tranh Tranh mè nheo kiêu ngạo thì cậu vẫn đủ sức. Mà buồn cười là cách thức của cậu xem ra rất hợp với nhóc con. Chẳng những đưa vào khuôn khổ mà còn gắn kết cả hai lại với nhau nhiều hơn.

Bây giờ, Giản Ngôn Thu tự xem Cảnh Minh Diệp là sếp lớn trong lòng, người về sau sẽ quyết định cậu nhận được bao nhiêu tiền và như thế nào. Thế nên, cậu phải thể hiện rõ thái độ hoà thuận vui vẻ, chăm chỉ làm việc, tận tâm tận lực cho anh thấy.

Thế là, từ nơi xa xôi bên kia đại dương, Cảnh Minh Diệp bất ngờ với cuộc điện thoại không đúng giờ của Giản Ngôn Thu đang ở nhà. Anh cảm thấy cậu có chút khác lạ, ngay đến giọng nói cũng quyến luyến mềm mại dễ nghe. Chỉ vài lời ngắn ngủi trao đổi nhưng để lại trong lòng anh những xao xuyến mơ hồ khó quên.

Khi Giản Ngôn Thu và Cảnh Tranh Tranh tham gia vào show chăm trẻ, Cảnh Minh Diệp rảnh rỗi cũng sẽ lướt xem. Anh nhận thấy Ngôn Thu lúc này khác hẳn với Ngôn Thu anh từng gặp lúc trước. Không còn là chàng trai mảnh mai gầy yếu nữa mà thay vào đó là một người rạng rỡ căng tràn sức sống, đi đến đâu cũng thu hút toàn bộ ánh nhìn về phía mình.

Tình cảm đan xen giăng giăng như sợi tơ, dệt mãi thành hàng, lưu luyến khó đứt. Cảnh Minh Diệp biết rằng, anh đã phải lòng Giản Ngôn Thu mất rồi. Ban đầu là để ý, rồi biến thành quan tâm nhung nhớ lúc nào chẳng hay. Giọng nói của cậu, ánh mắt và nụ cười của cậu, khảm vào tim anh mất rồi.

Thế nên, Cảnh Minh Diệp không dám đặt cược. Nếu anh không trở về, anh có thể đánh mất Giản Ngôn Thu mãi mãi. Bởi vì, chàng trai xuất sắc như vậy nào dễ có được.

Căn biệt thự rộng lớn, dưới khu vườn đầy hoa và ánh trăng, Cảnh Minh Diệp đặt lên đôi môi ướt át của Giản Ngôn Thu một nụ hôn triền miên say đắm.

Bọn họ, từng bắt đầu bằng toan tính lợi ích, nay kết thúc bằng yêu thương trân trọng.

Một nhà ba người, ấm áp dài lâu.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ánh Trăng

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN