
Tác giả:
Tuế Thính
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Cung đấu,
Tranh quyền đoạt vị,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Boss - nhân viên,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 49
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 21
Giới thiệu:
Đại Nghiệp năm thứ hai mươi lăm, Lục Dung Dư được ban cho thân phận quận chúa, bị đưa đến Bắc Nghiệp quốc làm con tin. Từ đó về sau, nàng vạn sự phải thật cẩn trọng, từng bước dè dặt, chỉ mong được an ổn sống hết quãng đời còn lại trong cung. Nào ngờ đâu, nàng lại bị Thất hoàng tử – người vốn nổi tiếng không gần nữ sắc – để mắt tới.
Đó không phải là kiểu nhìn chằm chằm vì tâm đầu ý hợp, mà là kiểu nhìn chằm chằm đầy cảnh giác và đề phòng.
Vòng đi vòng lại, không ngờ cuối cùng lại thành thân.
Lục Dung Dư: Làm sao bây giờ, luôn có cảm giác như phu quân muốn g iết mình thì phải?
Trình Hoài Khải: Làm sao bây giờ, luôn có cảm giác như kiều thê muốn g iết phụ hoàng mình thì phải?
Kiều thê: Meo meo meo?
*
Ba năm trước, ngoài điện Du Tiên.
Lục Dung Dư tim đập như sấm dồn, run rẩy nói: “Điện hạ, thần nữ tuyệt đối không có dã tâm mưu phản.”
Trình Hoài Khải nâng cằm nàng lên, giọng nói trầm thấp đầy lạnh lẽo: “Tốt nhất là cô nên như vậy.”
Ba năm sau, bên trong Đông Cung.
Trình Hoài Khải ngậm lấy đôi môi anh đào non mềm của thiếu nữ, giọng nói khàn đặc như bị lửa đốt: “Đêm nay vi phu nhất định sẽ khắc chế.”
Lục Dung Dư cam chịu nhắm mắt lại: “Tốt nhất là chàng nên như vậy!”
***
Đại Nghiệp năm thứ hai mươi lăm, đích nữ duy nhất của Giang Viễn hầu được phong hiệu Gia Hòa Quận chúa, lên đường đến Bắc Nghiệp quốc để làm con tin. Ngay trước khi lên đường, có đến ba người nói với nàng rằng, nhất định phải biết giữ lấy mình, tránh xa thị phi, bởi vì tính mạng của nàng có ảnh hưởng trực tiếp đến mối quan hệ giữa hai nước.
Trước khi được phong tước Quận chúa, Lục Dung Dư nào từng đi xa nhà như vậy. Nàng là con gái duy nhất trong nhà, lớn lên trong cẩm y ngọc thực, nay lại phải chịu đường sá xa xôi xóc nảy để giao phó vận mệnh vào tay kẻ khác. Nói không sợ là giả, lại rất rất sợ là đằng khác.
Nhưng số kiếp đã định như thế, Lục Dung Dư chỉ đành cắn răng bước tiếp.
Vốn dĩ lúc đầu nàng sẽ được Hoàng đế giữ lại trong cung làm phi tần, nhưng Nghiệp Cẩn đế và Hoàng hậu ân ái có tiếng, trong hậu cung đã lâu rồi không còn nạp thêm ai, vì thế nên Lục Dung Dư được ban cho một góc trong hoàng cung, sống với danh nghĩa Quận chúa con tin.
Những ngày đầu của nàng ở đây gian nan vô cùng.
Nơi được ban cho để ở đó có vị thế đặc biệt, ánh nắng ban ngày khó chiếu vào, rõ ràng biết nàng đang mang bệnh trong người nhưng vẫn cố tình ban như vậy.
Trong yến tiệc, nàng lại bị Tam công chúa làm khó, phải tự nhận mình không biết cầm kỳ thi họa gì, chỉ có thể đề hai câu thơ tầm thường cho qua chuyện.
Cuối cùng, nàng còn bị Thất hoàng tử chặn lại ngay bên ngoài yến tiệc, bị hắn thẳng thừng vạch trần hết thảy những màn kịch mà nàng tốn biết bao nhiêu công sức để xây dựng, từ việc giả bệnh cho đến việc giả vờ rằng mình không tài hoa như người ta vẫn hay đồn.
Lúc ấy, Lục Dung Dư sợ hắn vô cùng.
Đương nhiên rồi, Trình Hoài Khải này là con trai do Hoàng hậu sinh ra, là huynh trưởng ruột thịt của Tam công chúa được Hoàng đế yêu thương nhất. Từ năm mười lăm tuổi, hắn đã lãnh binh đánh Nam dẹp Bắc, công danh chức tước vô số, một con tin đến từ một đất nước nhỏ bé như nàng có mười cái đầu cũng không đủ để đắc tội hắn.
Trình Hoài Khải nghi ngờ nàng, nhưng Lục Dung Dư có thể thề rằng, nàng chỉ muốn yên ổn sống qua ngày, bị chèn ép cũng được, sống ở nơi ngóc ngách cũng được, bị làm khó cũng được, miễn là sau này nàng có thể trở về nhà.
Muốn là một chuyện, thực tế là một chuyện khác.
Trong hậu cung, cuộc tranh đấu giành ngôi vị trữ quân giữa các phi tần và hoàng tử chưa bao giờ ngừng lại. Một người có thân phận như Lục Dung Dư, bị cuốn vào chỉ là chuyện sớm muộn.
Nàng năm lần bảy lượt bị người ta bày mưu á m s át, nha hoàn bên cạnh người thì phản bội, người thì bị vu oan đánh chết, ngay cả chính bản thân nàng khi đứng trước những mưu hèn kế bẩn của các phi tần cũng không biết nên xử lý thế nào, nói gì đến bảo vệ những người khác.
Ngũ hoàng tử mua chuộc người của nàng, Cửu hoàng tử vì ngại sóng gió chưa đủ to nên tâu với Hoàng đế muốn cưới nàng làm vợ, duy chỉ có vị Thất hoàng tử mà nàng sợ nhất kia là có thể đứng ra đòi lại công đạo cho nàng.
Người ta nói hắn không gần nữ sắc, trước giờ chỉ biết vâng lời mẫu hậu và dạy bảo muội muội, chứ nào có đối xử với nữ tử khác bao giờ. Lần đầu gặp mặt, chỉ cần một cái liếc mắt, Trình Hoài Khải đã nhìn thấu vở kịch vụng về của Lục Dung Dư, cho nên mới nảy sinh nghi kỵ. Lần thứ hai gặp mặt, hắn dùng thái độ tra hỏi phạm nhân để nói chuyện với nàng, vậy cho nên mới khiến nàng sợ tái mặt.
Trình Hoài Khải tự nhủ, nhất định phải để mắt đến Lục Dung Dư, bởi vì nhất định là nàng đang ủ mưu làm gì đó, ám sát phụ hoàng của hắn chẳng hạn. Hắn phái người giám sát nhất cử nhất động của nàng, thi thoảng lại đến thăm dò mấy bận.
Nhưng rồi, chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt mà hắn dành cho Lục Dung Dư không còn mang nặng nghi kỵ lẫn hoài nghi, cũng không còn đường hoàng nhìn thẳng như trước, mà dần dần trở nên chột dạ, xen lẫn một chút dịu dàng, rồi từ từ biến thành quyến luyến không rời.
Lục Dung Dư rất rất xinh đẹp, tựa như một đóa hoa đào tháng ba, khiến người ta chỉ muốn nâng niu cất đi, nhưng cũng chẳng nỡ hái xuống. Nàng yếu ớt là thế, vậy mà vẫn kiên cường như muốn nhành cỏ, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, lúc nào cũng giữ cho mình một tâm thế vững vàng, cùng với sự lương thiện chưa bao giờ bị vấy bẩn.
Thất điện hạ không biết cách đối đãi nữ nhân, lại càng không biết cách che giấu tình cảm của mình. Trước khi Trình Hoài Khải kịp nhận ra, những tùy tùng thân cận của hắn cùng các nha hoàn bên cạnh người Lục Dung Dư đã nhận ra trước.
Làm gì có ai để ý hành tung của con tin mà cứ năm lần bảy lượt mượn danh nghĩa của nữ nhân để đem đồ qua như vậy? Làm gì có ai nghi kỵ mà khi nàng bị phạt lại sốt sắng đến gặp mặt Hoàng đế, vì sắp đến giờ hẹn với nàng mà bồn chồn không yên, lại vì được nắm tay nàng mà ngồi cười ngây ngô như một tên ngốc như thế.
Thật may mắn làm sao, vì trong lòng nàng cũng có hắn.
***
Lục Dung Dư sợ Trình Hoài Khải là thật, nhưng sau này, nàng động lòng với hắn cũng là thật.
Ở một nơi xa xứ như thế này, nguy hiểm trùng trùng ẩn giấu tứ phía, giống như một chiếc lồng giam vây lấy nàng. Lúc đầu nàng cứ nghĩ, Trình Hoài Khải bảo vệ mình là vì lo sợ ảnh hưởng đến đại cục, chứ chẳng hề dám vọng tưởng đến nguyên do gì khác.
Nhưng mà, dù có ngốc đến đâu, thì tâm ý của hắn cũng đã lồ lộ ra đó cả rồi.
Từ sợ hãi ban đầu dần biến thành tin tưởng, vì được yêu thương chiều chuộng nên sinh ra tâm lý ỷ sủng mà kiêu ngạo với hắn, nhưng cũng thật may mắn làm sao, vì hắn hoàn toàn cho phép nàng được kiêu ngạo.
Từ cái kiểu chỉ biết trốn tránh ban đầu, Lục Dung Dư sau khi được Trình Hoài Khải che chở và bảo vệ đã biến thành một cô nương tràn đầy sức sống như ánh mặt trời, biết dũng cảm vì bản thân mà lên tiếng, cũng đã có thể thẳng thắn vì hắn mà bộc bạch tâm sự.
Thánh chỉ tứ hôn là chuyện nhỏ, để nàng đồng ý gả cho hắn mới là chuyện lớn, nhưng mà Trình Hoài Khải có đủ kiên nhẫn để chờ đợi.
Hắn muốn cưới nàng làm thê tử, dùng mười dặm hồng trang và kiệu tám người khiêng để rước nàng vào Đông Cung, trở thành Thái tử phi, sau này sẽ là Hoàng hậu của Đại Nghiệp, trở thành mẫu nghi của cả ngũ quốc trong thiên hạ.
Cả đời này hắn sẽ chỉ có mình nàng, họ sẽ sinh thật nhiều Trình Tiểu Thất và Gia Tiểu Hòa, sẽ còn có rất nhiều rất nhiều năm để ở bên cạnh nhau.
Đời này, và cả đời sau, hắn nhất định sẽ không bao giờ buông tay.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dã Quỳ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved