
Tác giả:
Tổng Công Đại Nhân
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Song Thiện
Độ dài: 59
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 13
Giới thiệu:
Những năm 90 của thế kỷ 20, Trung Quốc bước vào kỷ nguyên tin học hóa.
Năm 1997, Hồng Kông chấm dứt 150 năm lịch sử bị thực dân thống trị, chính thức trở về với Tổ quốc.
Tháng 6 cùng năm, một cuộc khủng hoảng tài chính bùng nổ tại châu Á.
Tháng 10 cùng năm, An Tư Miểu nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, gả thấp cho một thương nhân đến từ Hồng Kông – Tang Hạc Hiên. Không lâu sau khi kết hôn, cô đã phát hiện ra bí mật mà anh luôn cố tình che giấu.
Ở nơi lạnh lẽo, sương mù che khuất mặt trời. Điều may mắn nhất trên đời là tình cờ gặp gỡ người, tựa như đắm mình trong dòng nước ấm.
Trở thành bến đỗ bình yên, che chở cho em suốt bốn mùa không giá lạnh.
***
Thân là tiểu thư lớn lên trong một gia đình giàu có, An Tư Miểu cũng không có lý tưởng gì quá to lớn. Theo học ở trường nữ sinh, sau khi tốt nghiệp rồi thì tìm một công việc ổn định, nếu không có đối tượng yêu đương thì cứ chờ cha mẹ tìm cho một mối tốt là được.
Quả thật, An Tư Miểu chưa từng yêu đương bao giờ. Cô hiếm khi nảy sinh hứng thú với bất cứ thứ gì, ngay cả quan hệ với các bạn cũ cũng chẳng mấy mặn mà. Đến khi họp lớp thì đi cho có, miễn cưỡng lắm mới lên hát được một bài.
Có đánh c hết cô cũng không ngờ được rằng, mình và chồng tương lai sẽ gặp nhau lần đầu tiên ngay bên ngoài KTV.
Lúc ấy, cô đang bị một người khác quấy rầy, sự xuất hiện tình cờ của anh đã gián tiếp giải vây cho cô. Kể từ đó, An Tư Miểu có ấn tượng rất sâu sắc đối với người đàn ông tên là Tang Hạc Hiên này. Không chỉ có ngoại hình xuất sắc, cái khí thế toát lên từ người anh khiến người ta không thể xem thường, ngay cả một An Tư Miểu vốn hờ hững với mọi thứ cũng không kìm được mà dõi theo anh.
Lần gặp thứ hai, cô xuất hiện với tư cách là đối tượng xem mắt của anh, nhưng vì giữa đường gặp mưa nên cũng chật vật không thể tả. An Tư Miểu cứ nghĩ thế là đi tong rồi, nào ngờ anh lại dịu dàng nói rằng hẹn gặp cô lần sau.
Lần thứ ba gặp mặt, trong quán lẩu đầy mùi khói và gia vị cay, Tang Hạc Hiên đã ngỏ lời muốn kết hôn với cô.
Người khác thì làm quen, có tình cảm, hẹn hò vài ba năm rồi mới tiến tới hôn nhân, còn An Tư Miểu và Tang Hạc Hiên vừa gặp mặt được ba lần đã đi lĩnh chứng. Có lẽ cũng vì như thế nên cuộc sống sau hôn nhân của hai người có hơi gượng gạo.
Tang Hạc Hiên là một đối tượng thích hợp để kết hôn. Anh biết kiếm tiền, biết làm việc nhà, để tâm đến vợ, dù bận rộn đến đâu thì những dịp quan trọng cũng chưa bao giờ vắng mặt, tối nào cũng về nhà, có về muộn cũng chủ động báo cáo, quả là một người chồng mà bao nhiêu cô gái hằng mơ ước.
Nhưng với An Tư Miểu, như thế là vẫn chưa đủ.
Ngay từ trước khi kết hôn, cô biết mình đã thích anh, còn là theo kiểu chân thành trong sáng không chút vụ lợi như một thiếu nữ ngoài đôi mươi, vì dù sao cô cũng chưa từng thích ai bao giờ. Cô muốn cùng anh làm một cặp vợ chồng thực thụ, mặn nồng sâu sắc y hệt như ông bà ngoại của mình.
Chính vì thế, sau khi vừa kết hôn, An Tư Miểu luôn là người chủ động trong mọi chuyện, nỗ lực hoàn thành nghĩa vụ của một người vợ.
Nhưng cố gắng lâu như thế, vậy mà Tang Hạc Hiên cứ mãi giữ một khoảng cách không gần không xa như vậy. Anh đối xử với cô rất tốt, nhưng cô không nhìn thấy tình ý trong mắt anh, cứ như thể không phải không có cô là không được.
Chính những lúc như thế này, trong lòng An Tư Miểu lại bắt đầu thấy kỳ lạ.
Cô đồng ý kết hôn là vì cô thích anh, còn anh thì sao? Bề ngoài trông có vẻ như là anh không mấy để tâm đến việc hôn nhân, lấy ai cũng như nhau, chi bằng lấy người được giới thiệu, vừa hay cô cũng rất thích hợp để lấy làm vợ.
Nhưng mà, có thực sự là như vậy không?
***
Trước khi định mệnh gõ cửa, Tang Hạc Hiên cũng giống như bao cậu bé khác đồng trang lứa – sống trên bán đảo Hồng Kông cùng bố mẹ, có bạn thân, được học hành đầy đủ, sau khi tốt nghiệp rồi thì dấn thân vào con đường kinh doanh.
Đến một năm nọ, bố mẹ của anh bị người ta hại c hết, h ung t hủ chính là một trong số những người gần gũi với họ nhất. Kể từ đó, Tang Hạc Hiên đã không còn tin vào cái gọi là tình thân giữa người với người.
Năm 1997, Hồng Kông được trao trả lại cho Trung Quốc, chính thức đánh dấu bước chuyển mình của nền kinh tế nơi đây. Tang Hạc Hiên quyết định mang sản nghiệp mà mình gây dựng được đến lục địa và ở một nơi mà việc hòa nhập trở thành một thách thức lớn như thế này, anh không thể không tìm cho mình một đồng minh đáng tin cậy.
Nhà họ An, với một nhân vật tai to mặt lớn trong giới làm ăn Uông Vĩnh Niên, chính là sự lựa chọn tốt nhất mà Tang Hạc Hiên có thể có được.
Uông Vĩnh Niên chính là ông ngoại của An Tư Miểu và cứ như thế, anh ngỏ lời kết hôn với cô.
Ấn tượng đầu tiên của Tang Hạc Hiên về vợ của mình là cô có giọng hát rất hay, sau đó là cô cực kỳ xinh đẹp, tính cách dịu dàng mềm mỏng, thích chăm chút từng ly từng tí cho cuộc sống thường ngày của hai người.
Cũng đúng thôi, một tiểu thư lớn lên trong nhung lụa như An Tư Miểu, trước giờ chưa từng nếm trải sự tàn nhẫn của cuộc sống, cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy sự bạc bẽo của tình người. Cha mẹ và ông ngoại bảo bọc cô quá tốt và giờ đến lượt anh, làm sao anh có thể lôi kéo cô vào cái vòng tròn hỗn độn chẳng khác nào vũng nước đục trong giới kinh doanh này được?
Chính vì thế, Tang Hạc Hiên chưa bao giờ tiết lộ cho cô quá nhiều, lúc cô hỏi thì khéo léo lảng tránh, cứ nghĩ chỉ cần như thế thì cô mới có thể được an toàn.
Nhưng anh chưa bao giờ hỏi rằng, liệu An Tư Miểu có cần anh bảo vệ che chở như thế hay không.
Có thể lý tưởng của cô không được cao vời như anh, có thể ước mơ của cô chỉ dừng lại ở việc gia đình hạnh phúc, cha mẹ khỏe mạnh, nhưng điều đó không có nghĩa là cô yếu đuối nhu nhược.
An Tư Miểu có thể làm một hậu phương vững chãi, cũng có thể trở thành người bạn đồng hành sánh vai bước đi bên cạnh anh. Cô dám thích, cũng dám bỏ, có thể kết hôn vì thích anh, nhưng cũng có thể dứt khoát dừng lại khi phát hiện ra điều mà anh vẫn luôn che giấu bấy lâu nay. Bề ngoài thì là một chú mèo con vô hại, ai nhìn vào cũng trách anh đ ộc á c, nhưng chỉ riêng mình Tang Hạc Hiên mới biết, mỗi khi ở riêng, cô mới là người chủ động.
Giống như một ngọn lửa cháy hừng hực, khơi dậy dục vọng sâu không thấy đáy trong lòng anh, vừa làm tan chảy vẻ ngoài lạnh giá như băng ngàn năm không tan, vừa thiêu đốt tim anh không còn sót lại gì.
Vào một lúc nào đó, Tang Hạc Hiên đã thực sự nghĩ đến việc sẽ cùng cô sống một cuộc sống như vậy. Không có sinh ly tử biệt, không có phản bội, cũng chẳng có dối gạt. Một thế giới chỉ có riêng hai người họ, xem phim vào mỗi tối cuối tuần, cùng nhau đón những đợt tuyết đầu mùa, anh xong việc sớm thì đón cô tan làm, cô rảnh rỗi ở nhà thì nấu cơm chờ anh về.
Có lẽ đây chính là hôn nhân, cũng chính là tình yêu của người trưởng thành. Chầm chậm sâu lắng như rượu ủ lâu năm, tuy không mãnh liệt rực cháy nhưng lại làm say đắm lòng người.
An An, thế giới của anh chỉ nhỏ bé như thế thôi. Anh muốn ở bên cạnh em, cùng em trải qua những tháng ngày bình lặng của đời người, xây dựng một mái nhà thuộc về riêng mình, chào đón một thiên niên kỷ mới, rồi dành từng ngày để viết nên câu chuyện chỉ thuộc về hai chúng ta.
Cứ từng ngày, từng tháng, từng năm, cho đến hết một kiếp người.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dã Quỳ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved