logo
REVIEW>> CÁ MẶN NGHĨ THÔNG SUỐT RỒI
ca-man-nghi-thong-suot-roi
Tìm truyện
Donate

CÁ MẶN NGHĨ THÔNG SUỐT RỒI

Tác giả:

Trì Vãn

Designer:

AI_Cẩn Du

Độ dài: 120

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 497

Giới thiệu:

Giang Quyện xuyên sách, xuyên thành một pháo hôi giả bộ bệnh nhiều năm, bị ép gả cho Ly vương Tiết Phóng Ly.

Nhưng mà không có ai biết, Tiết Phóng Ly sống không quá ba chương, Giang Quyện chỉ cần chờ hắn c hết, sẽ thu hoạch được một cuộc sống cá (thủ) mặn (tiết) vui sướng.

Ngày thành hôn.

Tiết Phóng Ly: “Bản vương không còn nhiều thời gian, thiệt thòi cho ngươi.”

Giang Quyện: “Không thiệt thòi, Vương gia là trăng sáng trên cao, là ta trèo cao.”

Tiết Phóng Ly: “Cho ngươi đi, ý của ngươi thế nào?”

Giang Quyện: “Ta nguyện bầu bạn lâu dài với Vương gia.”

Trầm mặc chốc lát, Tiết Phóng Ly cúi đầu ho nhẹ, giữa ngón tay có máu chảy ra: “Nếu đã như vậy, mấy ngày nữa bản vương lại hỏi ngươi một lần.”

Giang Quyện sắc mặt trắng bệch mà lắc đầu, trong lòng lại đắc ý.

Qua mấy ngày nữa hỏi lại? Không có đâu, trong vòng ba chương ngươi phải c hết.

Tiết Phóng Ly không tiếng động mà cười.

Bầu bạn lâu dài? Ốm yếu như vậy, ngươi có thể chống đỡ được mấy ngày?

*

Sau đó, ba chương trôi qua, Tiết Phóng Ly nhiều lần ho ra máu nhưng người vẫn khỏe mạnh.

Mấy tháng trôi qua, bệnh tim của Giang Quyện thường xuyên phát tác nhưng người vẫn không sao.

Tiết Phóng Ly: ?

Giang Quyện: ?

Lại sau đó, cốt truyện thay đổi, Tiết Phóng Ly trở thành Hoàng đế, hai người cũng đều đổi ý.

Tiết Phóng Ly không thể c hết được.

Ngày đó, danh y Giang Nam vào kinh, Giang Quyện lập tức xuất cung tìm người, y tung một cước đạp mở cửa phòng: “Đại phu, phu quân của ta thường ho ra máu, thể hư vô lực, bây giờ ta không muốn thủ tiết, có thể…”

Bên trong Tiết Phóng Ly đang nắm cổ danh y nhấc lên, mặt hắn đầy nham hiểm nói: “Hoàng hậu của Cô hở một tí là phát tác bệnh tim, yếu ớt không thể tự gánh vác, ngươi trị, nếu không…”

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

“?”

Xảy ra vấn đề lớn.

***

Câu chuyện dựa trên thiết lập niềm tin bất diệt  “Hắn có như người ta đồn đoán đâu” của Giang Quyện. Bởi nếu Giang Quyện không tin tưởng Tiết Phóng Ly 100% (tin thật) thì mộ y xanh cỏ rồi.

“Vương gia là người tốt. Mà mỗi khi hắn biểu hiện không giống người tốt, mỗi khi hắn trở nên tồi tệ thảm hại, như vậy nhất định là đối phương có vấn đề.

Giang Quyện lại bổ sung: "Ta tin Vương gia, chỉ tin Vương gia."”

*

Giang Quyện vốn là thanh niên hiện đại được nuôi dưỡng sống trong nhung lụa, gia đình giàu có gia giáo. Nhưng căn bệnh tim bẩm sinh làm Giang Quyện yếu ớt nhiều bệnh, tính tình cũng ngoan ngoãn hiền lành.

Căn bệnh hiểm nghèo lấy đi sinh mạng Giang Quyện, rồi đưa y vào quyển tiểu thuyết đoàn sủng y vừa đọc trước khi phẫu thuật tim. Giang Quyện xuyên thành tam công tử của tướng phủ, mẹ mất sớm cha hắt hủi, bị ép gả cho Ly vương Tiết Phóng Ly nổi danh hung tàn.

Giang Quyện trong nguyên tác nhút nhát âm u, mê đắm vị hôn phu An Bình hầu mà đeo bám vứt bỏ tôn nghiêm, trở thành trò cười cho cả kinh thành.

An Bình hầu là công chính trong nguyên tác, hắn cũng chán ghét Giang Quyện xấu xa thấp hèn, từ hôn với y, rồi xin cưới Giang Niệm, đệ nhất mỹ nhân kinh thành cũng là Nhị ca của Giang Quyện, thụ chính trong truyện gốc.

Giang Quyện trong nguyên tác sau khi biết chuyện thì đẩy Giang Niệm xuống hồ, để lại tiếng xấu và một mớ hỗn độn rối rắm lại cho Giang Quyện vừa xuyên sách gánh hết, gánh luôn cả hôn sự với Ly vương - người sẽ ngủm chỉ sau ba ngày thành hôn.

Giang Quyện vừa xuyên vào đã lớ ngớ bị ép lên kiệu hoa thành hôn, cá mặn mừng thầm tự dặn lòng mấy hôm nữa Ly vương đi rồi, cố gắng vài hôm rồi y sẽ được làm một con cá mặn tự do nằm ngang trong vương phủ. Ý là đợi chồng c hết rồi sống sung sướng một mình đó.

Tính tình Giang Quyện tốt, tốt bụng lại còn vô tri, cho nên khi đối mặt với Tiết Phóng Ly, y cảm thấy người này không giống lời đồn, sao người ta nói hắn hung tàn, rõ ràng là người tốt.

Giang Quyện vốn sống trong nhung lụa, không có tật xấu gì chỉ là rất sợ đau, không chịu khổ được. Thử nghĩ bé ngoan mềm mềm như thế hết mực tin tưởng một con ác thú là ‘người tốt’ thì ai mà cầm lòng không yêu thương. Tiết Phóng Ly chiều Giang Quyện hết mình.

Tiết Phóng Ly cũng đùa ác, khi biết Giang Quyện dễ tin người lại còn lương thiện nữa, hắn lừa Giang Quyện mình bị ho ra máu, sống không được bao lâu. Thật ra Tiết Phóng Ly chẳng bị bệnh gì nặng ngoài bệnh đ iên cả.

Người ở kinh thành không đồn bậy, Tiết Phóng Ly đ iên cuồng và hung bạo thật, nhưng đến khi gặp được Giang Quyện, hắn thấy Giang Quyện tin tưởng mình vô điều kiện nên cố gắng bày ra sự tốt tính hiền lành của mình, ừm thì kiểu “chiều ý em” đó. Làm người xung quanh được bao phen trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc với một Tiết Phóng Ly nhân từ.

Dùng cụm từ “ngoan xinh yêu” để hình dung Giang Quyện là cực kỳ chính xác, tốt tính, nghe lời, đẹp đẽ mà còn dễ thương nữa. Bảo sao làm Ly vương phải đổi tính cơ chứ.

*

Giang Quyện ở trong sách tuy thân thể yếu ớt nhưng không bị bệnh tim, nhưng y giả bệnh hay ngất xỉu để lười biếng, Tiết Phóng Ly thì giả vờ hộc máu sắp đi tới nơi.

Sau mấy ngày thành hôn, không thấy người kia có dấu hiệu chầu trời nên Giang Quyện bắt đầu nghi ngờ thiết lập của truyện, cũng vì nghi ngờ tác giả nên Giang Quyện nghi ngờ nốt tác giả loan tin đồn bôi đen Tiết Phóng Ly, hắn ‘tốt’ vậy mà.

Suốt truyện chắc hẳn Giang Quyện phát cho Tiết Phóng Ly khoảng mấy chục tấm thẻ người tốt. Rồi y thấy người tốt không nên c hết sớm, thế là cứ nơm nớp lo sợ bảo vệ thăm nom Tiết Phóng Ly. Tụ mình rơi vào lưới lúc nào không hay.

Ngày nào Tiết Phóng Ly cũng đứng trên ranh giới phát đ iên, muốn chọc Giang Quyện khóc, muốn Giang Quyện nhẹ dạ đau lòng cho mình, nhưng Giang Quyện khóc thì lại khó dỗ, cũng không muốn Giang Quyện đau lòng, cứ vậy hoài luôn đó. Đọc cứ thấy Tiết Phóng Ly đ iên kiểu gì ngộ nghĩnh lắm.

Tiết Phóng Ly không thể ngủ được nếu không có hương liệu an thần, dùng ít khó ngủ mà đốt nhiều thì ngủ mê man cả ngày hôm sau. Người trong trạng thái mất ngủ, thần kinh căng thẳng như Tiết Phóng Ly thì không đ iên mới lạ, huống chi còn có nhiều chuyện xưa ám ảnh giày vò hắn mỗi đêm.

May mắn nhất đời hắn là gặp được Giang Quyện, khi Tiết Phóng Ly ở bên cạnh Giang Quyện, hắn cảm thấy rất thoải mái, mùi thuốc trên người y thơm ngát dễ chịu, người thì mềm mại nhỏ bé, Tiết Phóng Ly ôm thích không muốn buông tay.

Giang Quyện tốt với hắn thế này thì sao hắn nỡ buông tay được chứ.

*

Cá mặn Giang Quyện nghĩ thông suốt nhiều việc lắm, ban đầu thông suốt việc gả vào vương phủ, an phận chờ hưởng phúc sau khi Tiết Phóng Ly qua đời. Sau đó lại nghĩ vương gia tốt vậy, thân thế cũng bất hạnh đáng thương, mình phải cố gắng tốt với hắn một chút, cẩn thận đưa hắn đoạn đường cuối cùng. Dần dần Giang Quyện mới thông suốt, thì ra là y động lòng với vương gia.

Giang Quyện biết được cốt truyện nên cố ý giảm độ tồn tại của mình trước mặt công thụ chính, An Bình hầu và Giang Niệm. Mỗi lần nghe tên thấy mặt là nấp như chim cút. Nhưng càng tránh thì càng gặp, càng vô tình làm hai người kia ghi thù hận, không làm mất mặt công chính thì cũng dẫm lên mặt thụ chính. Giang Quyện khổ mà không dám nói, y chỉ muốn cẩn thận làm người thôi.

Kiếp này mọi chuyện đã thay đổi, Giang Quyện không còn là vật hy sinh nữa, Tiết Phóng Ly không những không c hết sớm mà còn lên ngôi vua. Cũng vì Giang Quyện cả, em thích thì ta chiều.

“Giang Quyện do dự một chút, hỏi: "Bệ hạ, Vương gia có biết người muốn huynh ấy làm Thái tử không?"

Hoằng Hưng Đế cười cười: "Sai rồi, con phải hỏi nó có biết con muốn làm Thái tử phi không."

Thế mới thấy gặp đúng người sẽ thay đổi cuộc đời như thế nào. Tiết Phóng Ly từ một kẻ chán sống bất cần, thích gì làm nấy trở nên có tính người hơn. Giang Quyện cá mặn lười biếng cũng tìm được đúng nơi có thể thoải mái nằm ngang nằm dài, được yêu thương nuông chiều.

Truyện theo hướng nhẹ nhàng tình cảm, quyền lực tuyệt đối của vị vương gia máu liều nhiều hơn máu não, còn được vua cha bênh vực đọc rất đã, không sợ ai mạnh hơn, mà chỉ sợ ai điên hơn thôi.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ngáo

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN