logo
REVIEW>> CỬU TRỌNG TỬ
c-u-trong-t
Tìm truyện
Donate

CỬU TRỌNG TỬ

Tác giả:

Chi Chi

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 523

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 997

Cổ nhân có câu “sinh dữ tử lành”.

Đối với Đậu Chiêu, kể từ ngày mẫu thân t ự v ẫn, cuộc đời nàng đã hóa thành những vở kịch khôi hài luân phiên nối tiếp nhau.

Là đích trưởng nữ của Bắc Lâu Đậu thị, Đậu Chiêu hoàn toàn có thể có một tuổi thơ vô lo vô nghĩ, an nhàn sống trong nhung lụa, sau khi đến tuổi thì gả cho một người môn đăng hộ đối, đổi lấy quyền lợi và danh vọng cho gia tộc là được.

Đó là theo lẽ thường.

Còn trong thực tế, sau khi phụ thân nạp Vương thị làm thiếp, mẫu thân của Đậu Chiêu đã không chịu nổi mà t reo c ổ, khiến cho Vương thị được phù chính trở thành kế mẫu của nàng. Kế mẫu cùng muội muội âm hiểm đơm đặt sau lưng, chia cắt tình phụ tử giữa nàng và phụ thân.

Họ hàng Đậu thị ngoài mặt quan tâm, sau lưng ngấm ngầm lăm le gia sản của phụ thân, bởi vì ông không có con trai thừa tự.

Đậu Chiêu theo hôn ước từ trước gả cho Tế Ninh Hầu gia Ngụy Đình Du, trở thành một phu nhân quyền quý cả đời nấp sau hậu trạch làm chỗ dựa cho phu quân, vì phu quân sinh con đẻ cái, quản lý sổ sách, chăm lo cho bậc trên cùng với hạ nhân trong phủ.

Đổi lấy một kết cục là thân mang trọng bệnh, Ngụy Đình Du cùng muội muội Đậu Minh dan díu với nhau, còn trù nàng c hết sớm.

Đậu Chiêu không ước ao gì nhiều, chỉ mong lúc c hết nàng có thể thanh thản một chút.

Nhưng đến cuối cùng, điều ước này vẫn không thể thành sự thật.

Khoảnh khắc cùng với Tống Mặc trúng tên rơi xuống, Đậu Chiêu không kìm được mà hồi tưởng lại cuộc đời thảm hại của mình, lại chợt nhận ra.

Làm phận nữ nhi, sướng khổ trăm năm bị kẻ khác nắm trong tay.

Phu thê ân ái, nghĩa tình lâu dần rồi cũng bạc màu.

Thế sự vô thường, lòng vua khó đoán, sớm ban ân, chiều ban c hết.

Cả đời này, chưa từng có lúc nào nàng được sống như ý mình.

“Lời hí kể rằng,

Hồng nhan vẫn luôn bạc mệnh

Thư sinh biết bao phen đa tình

Đế vương lại thân bất do kỷ

Lời mới thêm vào giai điệu cũ

Kịch cứ hạ màn rồi lại mở

Chỉ có người xem là hồi tỉnh.” *

***

Đậu Chiêu trùng sinh trở lại thành Đậu thị Tứ tiểu thư, nhũ danh Thọ Cô.

Nàng trở về thời thơ ấu của mình lúc mẫu thân còn sống, hạ quyết tâm thay đổi số phận, ngăn không cho bi kịch xảy ra lần nữa. Đồng thời cũng phải tránh xa Ngụy Đình Du, tránh xa những người làm hại nàng, vì mình mà sống.

Cùng đi với nàng còn có cuốn sách mà kiếp trước Viên Thông đại sư đã đưa, kể lại tường tận chi tiết những biến cố xảy ra đời trước, giúp Đậu Chiêu biết phương hướng để mà đi.

Sau khi Vương thị vào phủ, Đậu Chiêu theo sát mẫu thân, bày trò khiến cho bà vui. Nhìn bà tươi cười, nàng thở phào nhẹ nhõm, cho rằng mọi thứ sẽ không thể tái diễn. Nhưng Đậu Chiêu kiếp này dù sao cũng chỉ mới mười mấy tuổi, mặc dù có sự khôn khéo của kiếp trước nhưng vẫn lực bất tòng tâm.

Mẫu thân vẫn t reo c ổ t ự v ẫn. Bà dùng cái c hết của mình khiến cho phụ thân day dứt hối hận cả đời, đồng thời cũng khiến cho Vương thị phải c hết chìm trong miệng lưỡi thế gian.

Đậu Chiêu từ chối đến kinh thành cùng phụ thân, ở lại huyện Chân Định học tập, quản lý cửa hàng điền trang, giúp người dân cầy cấy hoa màu, sống một cuộc đời bình đạm cùng với các tỷ muội và Thôi thái thái.

Một lần nọ, trên đường trở về nhà, vì mưa lớn nên nàng phải tá túc lại trong điền trang. Đêm hôm đó, có một đoàn người đến gõ cửa xin nghỉ tạm, được Đậu Chiêu cho vào.

Người dẫn đầu là một vị công tử tuấn tú như ngọc, phong thái đĩnh đạc như tùng như bách, trong tay ôm một đứa bé.

Nàng vừa nhìn liền biết, người này tên là Tống Mặc.

Tống Mặc, tự Nghiên Đường, là Thế tử Anh Quốc công, cữu cữu là Định Quốc công Tưởng Mai Tôn.

Trong sách, Tống Mặc hoang dâm vô độ, g iết cha g iết em, thương thiên hại lý, là đại ma đầu ai ai cũng biết. Sau khi Định Quốc công bị khép tội mưu phản và xử trảm cả nhà, Tống Mặc g iết Thái tử, theo phe Liêu Vương bức vua thoái vị, tội danh sách trời kể không hết.

Đậu Chiêu từng gặp qua Tống Mặc trong kiếp trước. Trên đường trở về quê hương, xe ngựa của nàng đi trên nền tuyết trơn trượt suýt chút nữa tông phải một đứa bé.

Nàng được Tống Mặc nhanh tay lẹ mắt bắt được, cũng không đến nỗi ngã vào trong tuyết lạnh.

Trong làn tuyết trắng ngợp trời, ánh mắt của hắn tựa như vì sao cô độc duy nhất trong tứ hải bát hoang.

Đậu Chiêu biết đứa bé trong lòng Tống Mặc chính là con của Định Quốc công, nàng dùng mưu kế bảo toàn mạng, đưa hai người họ về Đàm gia, bảo vệ huyết mạch cuối cùng của Tưởng Mai Tôn.

Kể từ đây, vận mệnh của hai người gắn kết với nhau, dây dưa không dứt.

***

Tống Mặc có một bí mật.

Hắn luôn nhớ mãi không quên vị cô nương đeo mặt nạ hồ ly, sau tai có vết bớt đỏ đã đối thơ cùng hắn tại gánh hát đêm hôm nọ.

Sau khi được Đậu Chiêu cứu khỏi ngục giam, hắn lại có thêm một bí mật nữa.

Đó chính là đôi mắt tràn đầy anh khí, lung linh rực rỡ như bảo thạch được mài giũa bằng năm tháng của ai đó. Rõ ràng mới chỉ mười mấy tuổi, Đậu Chiêu lại trưởng thành chín chắn như thể đã sống được nửa đời người. Nàng nhìn thấu đen trắng thị phi, thông minh cơ trí, thấu tình đạt lý, bày mưu tính kế không thua gì nam tử.

Nhưng nàng đã có hôn ước với Tế Ninh Hầu phủ, bằng không cũng không thiếu người ngưỡng mộ, muốn lấy nàng làm vợ.

Đây xác thực cũng là một vấn đề khiến Đậu Chiêu đau đầu.

Khó khăn lắm mới không phải gả cho Ngụy Đình Du, thì Tống Mặc lại đến cửa cầu thân.

Hắn đưa cho nàng lệnh bài, cho nàng quyền quyết định tương lai của mình.

Đây là lần đầu tiên có người đặt sự lựa chọn trong tay nàng, nếu nàng không muốn thì hắn sẽ không cưỡng cầu, thành thân là chuyện trọng đại, chỉ mong nàng có thể sống theo ý muốn của mình một lần.

Đậu Chiêu vốn không muốn lấy chồng, nhưng phải chăng là sự nghiêm túc chân thành trong mắt hắn đã đả động đến nàng, khiến cho nàng lờ mờ cảm nhận được có thứ gì đó đã đâm chồi bén rễ sâu vào lòng đất, chỉ chờ đến độ xuân về sẽ đơm hoa kết trái.

Vì vậy, Đậu Chiêu gả cho Tống Mặc.

Trở thành Thế tử phu nhân Anh Quốc công, khác với Tế Ninh Hầu phủ, đây mới là trâm anh thật sự, nhận được hoàng ân, hưng thịnh không suy, hiển hách đời đời.

Rất lâu về sau, khi Đậu Chiêu đã con cháu đề huề, nàng vẫn luôn nhớ lại những ngày tháng đã qua của mình.

Trước đêm thành thân, hắn quỳ trước mặt hoàng thượng xin cho nàng được tự do lựa chọn phu quân của mình.

Ngày thành thân, hắn bỏ lỡ giờ lành, trang phục đầy bụi bẩn, tay phải bỏng rát luồn qua khe cửa đưa cho nàng chiếc vòng mẫu thân để lại.

Hắn vụng về trong chuyện cưới xin, đặt ra một chục câu hỏi chỉ để đảm bảo Đậu Chiêu sẽ không phải chịu thua thiệt.

Tống Mặc trong bộ hỉ phục đỏ rực đẹp đến lóa mắt, hay phải chăng là do nụ cười hạnh phúc của hắn mới khiến cho nàng ngây ngốc như vậy.

Đêm tân hôn giải quyết chuyện của biểu tỷ, chiều nàng ăn cá nướng, nụ hôn trên lưng ngựa trấn an tâm trạng rối bời, hay lời nói dối vụng về để khiến phụ thân nàng vui vẻ …

Còn rất nhiều, rất nhiều chuyện, nàng không thể nhớ hết.

Có thể thấy rằng Tống Mặc đã đối tốt với nàng như thế nào. Việc yêu thương và trân trọng nàng đã trở thành thói quen cố hữu, trải qua những tháng ngày son sắt thắm thiết như chu sa, nghĩa tình mặn nồng cùng theo nhau đến cuối cuộc đời.

Đậu Chiêu lại kìm lòng chẳng đặng mà nhớ tới Tống Mặc của kiếp trước.

Chàng thiếu niên cô độc bị phụ thân dồn ép vào đường cùng, người thân yêu nhất của hắn cũng bị định tội xử trảm, một đêm bạc trắng đầu, dẫn quân trảm sát Đông Cung.

Nàng từng nhìn thấy hắn đưa cho một đứa bé số thức ăn ít ỏi của mình, lại nghiêm túc nghe một đứa bé khác nói về cỏ đuôi chó, biểu cảm như thể đang nghe chuyện cực kỳ trọng đại.

Vậy mà sau này, lại bị gán cho cái danh g iết người như ngóe, trở thành nhân vật độc ác để hù dọa trẻ con.

Có thể Đậu Chiêu không biết, nhưng với Tống Mặc, nàng là ngọn nến le lói trong đêm, là pháo hoa sáng rực bầu trời, là giang sơn hắn nguyện bảo vệ, là năm tháng tươi đẹp, là trân bảo duy nhất, là đường về, là nhà của hắn.

Nàng ngăn cản Tống Mặc phạm sai lầm, ở bên cạnh hắn lúc số phận trở nên nghiệt ngã nhất, làm hậu thuẫn vững chắc, vừa là thê tử kết tóc vừa là người bạn đồng hành đi qua hết một kiếp người.

Có nàng, hắn không còn phải cất bước độc hành trong đêm tối vô vọng nữa.

Rồi Đậu Chiêu cũng nhận ra rằng, nàng không thể thay đổi được vận mệnh, giống như việc mẫu thân và Định Quốc công vẫn c hết.

Có vài thứ đã được định sẵn là sẽ xảy ra ngay từ đầu, nỗ lực của nàng giống như một hạt nước tan vào trong biển lớn, không thể xoay chuyển được thiên ý.

Nếu có thì cũng chỉ có một vài thay đổi nho nhỏ không đáng kể, ví dụ như việc nàng không gả cho Ngụy Đình Du, mà gả cho Tống Mặc.

Không đáng kể nhưng với nàng mà nói, đều đã đủ rồi.

Gieo gió thì gặt bão, ác giả ác báo, những người tạo nghiệt rồi cuối cùng cũng sẽ phải nhận lấy trái đắng, từ trước đến nay chưa từng thay đổi. Vậy thì nàng còn lắng lo điều gì nữa?

Sống một cuộc đời theo đúng ý mình, có người thương yêu ở bên cạnh, tin tưởng quý trọng lẫn nhau, thì còn sợ gì bão táp mưa gió, bởi vì sẽ có người vì che ô cho nàng mà ướt vai.

Thọ Cô, cầu chúc cho nàng một đời tự do như mây như gió, có thể vì mình mà sống. Kể từ lúc nàng choàng tấm áo lên vai ta, ta đã thề rằng sẽ che chở cho nàng suốt quãng đời còn lại.

Hãy sống theo ý mình, hậu quả đã có ta gánh vác.

Nghiên Đường, nguyện cho chàng một đời tung cánh bay cao như hùng ưng, một đời quang minh lỗi lạc, vạn sự như ý, tứ quý bình an.

“Một cặp bích ngọc, một đôi người

Xanh không tì vết, thật lòng yêu nhau.” *

Nếu như có kiếp sau, mong tình này vẫn đẹp vẹn nguyên như thuở ban đầu.

_____

*: Trích từ bài hát “Hí văn thuyết” do Khiếu Bảo Bảo và Tường Lặc Lặc thể hiện.

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN