logo
REVIEW>> BIỂU HUYNH MƯU CƯỚI
bieu-huynh-muu-cuoi
Tìm truyện

BIỂU HUYNH MƯU CƯỚI

Tác giả:

Lộc Minh Châu

Độ dài: 255

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 29

Giới thiệu:

Sau khi Yến gia sa sút, Yến Uyển Nhi mang theo hôn thư đến Tạ gia. Nàng tự biết bản thân đã không thể với cao, liền âm thầm cùng trưởng tử Tạ gia từ hôn, lùi một bước cầu xin sự che chở tạm thời. Trưởng tử Tạ gia thở phào nhẹ nhõm, đuổi nàng đến viện tử hẻo lánh.

Lại chẳng ngờ, một hồi ngoài ý muốn, Yến Uyển Nhi cùng Nhị công tử Tạ gia Tạ Chi Tế trải qua một đêm hoang đường. Sau khi tỉnh lại nhìn y phục xốc xếch, trong đầu Uyển Nhi ầm vang một tiếng.

Tạ Chi Tế phong quang tễ nguyệt, rụt rè vô song, càng là Trạng nguyên lang được Thánh thượng khâm điểm, đâu phải người nàng có thể trêu chọc?

Thừa dịp người còn chưa tỉnh, Uyển Nhi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng ngày hôm sau Tạ Chi Tế đã tìm tới tận cửa: “Biểu muội muốn thủy loạn chung khí (có mới nới cũ, bội tình bạc nghĩa)?”

Uyển Nhi né tránh: “Không hiểu Nhị công tử đang nói gì.”

Tạ Chi Tế chậm rãi lấy ra chiếc yếm nhỏ trong ngực, rõ ràng là đồ nàng đánh rơi đêm đó.

Uyển Nhi: ⊙_⊙

***

Nhiều năm trước, khi hai nhà Yến - Tạ vẫn còn qua lại, trưởng bối hai bên đã định ra một mối hôn sự cho trưởng nữ trưởng tử hai bên. Trên tờ hôn thư viết rõ, đây là mối nhân duyên giữa đích trưởng tử Hầu phủ và đích trưởng nữ Yến thị.

Khi ấy, hết thảy mọi sự vẫn còn tốt đẹp biết bao. Hai nhân vật chính trong hôn ước vẫn còn là hai đứa trẻ ngây thơ, non nớt.

Nhưng rồi, sau mười mấy năm kể từ ngày đính ước, cũng là khi hai đứa trẻ năm nào đã trưởng thành, nay đã đến lúc nên thực hiện hôn ước ấy… thì thế sự lại xoay vần, mọi chuyện chẳng còn tốt đẹp như xưa kia nữa.

Gia tộc vốn vinh hoa phú quý chẳng ai sánh bằng nay đã lụn bại, cả tộc mang danh tội thần, bị đày đến một phủ huyện xa xôi tự sinh tự diệt. Nhưng trong đôi mắt trong veo ngời sáng của trẻ thơ, có lẽ, những tháng năm khốn khó ấy chỉ đơn giản là đổi nơi sống mới, chuyển sang một tòa phủ đệ mới tuy không nguy nga tráng lệ nhưng lại đầm ấm không gì sánh bằng.

Yến Uyển Nhi lớn lên với thân phận nữ nhi nhà Huyện lệnh. Nàng lớn lên trong vòng tay yêu thương, là hòn ngọc quý trong tay cha mẹ.

Những tưởng sau đại án oan sai năm nào, gia đình nàng chỉ cần lặng lẽ sống tốt phần mình thì từ đây cho đến mãi về sau, họ sẽ chẳng bao giờ dính líu đến thị phi chốn quyền quý nữa. Vậy mà, dường như ông trời chẳng muốn buông tha cho họ, hoặc cuộc sống êm đềm mấy năm qua chính là cơn sóng ngầm khơi dậy sóng gió.

Năm ấy, trong chuyến cứu trợ thiên tai, cha của Yến Uyển Nhi bị ngã xuống vách núi. Khi nàng hay tin chạy đến thì cha đã thoi thóp, chẳng kịp để lại một lời trăn trối trước lúc ra đi. Còn mẹ nàng, sau biến cố ấy thì đau buồn đến nỗi đổ bệnh triền miên không dứt, ngày ngày chỉ có thể lấy nước mắt rửa mặt.

Không còn tấm lưng vững chãi của cha chống đỡ, Yến gia nhanh chóng sa sút. Yến Uyển Nhi bị dồn vào đường cùng, chẳng thể làm gì khác ngoài việc cầm theo hôn thư đến Thượng Kinh nương nhờ Tạ gia phủ Hầu.

Chỉ là, nàng lại không biết, “trưởng tử Hầu phủ” trong tờ hôn thư và “Đại thiếu gia Tạ gia” không phải là cùng một người. Thế nên mới dẫn đến cớ sự nhận nhầm hôn phu, nương nhờ sai người.

Người có hôn ước với nàng chính là người mà nàng chẳng ngờ đến nhất…

Tạ Chi Tế.

Trái ngược với Yến Uyển Nhi được lớn lên trong tình yêu thương, từ thuở lọt lòng, Tạ Chi Tế đã phải học quen với sự lạnh nhạt, xa cách, thậm chí là khinh thường từ phụ thân thân sinh của mình.

Ngày bé, hắn từng ngốc nghếch nghĩ, phụ thân không thích hắn là vì hắn chưa đủ nỗ lực, chưa đủ xuất chúng, chưa thể khiến phụ thân hài lòng về hắn. Thế nên, hắn hiểu chuyện từ rất sớm, cũng siêng năng đọc sách, thuộc kinh thư vô cùng. Đến nỗi, khi ấy cả kinh thành đều nghe danh vị trưởng tử tài hoa sáng dạ của Trung Dũng Hầu phủ.

Hắn nỗ lực nhiều đến vậy, nhưng đổi lại được gì?

Cuối cùng, cha hắn vẫn chẳng nhìn hắn lấy một cái. Ông ta vẫn coi thường hắn, chửi mắng hắn, tàn nhẫn đẩy Tiểu Chi Tế xuống vực thẳm tăm tối vô số lần.

Lòng hắn cứ nguội lạnh dần sau mỗi một lần bị tổn thương. Sau cùng, sau bao lần bị coi khinh và giẫm đạp, chút tình phụ tử cuối cùng bị phụ thân hắn lãng phí.

Sau đó, Tạ Chi Tế có được vinh dự vào cung làm thư đồng của Thái tử. Sau khi tham dự khoa cử và xuất sắc được Hoàng thượng khâm điểm vào vị trí Trạng Nguyên, hắn bắt đầu bước chân vào sĩ đồ. Từ đó, hắn thăng tiến thần tốc trên quan trường, cho đến nay đã hoàn toàn vượt xa người cha chẳng có gì ngoài tước vị Hầu gia kia.

Có lẽ cũng chính từ đó, hắn chẳng còn bất kỳ khao khát nào trong tình cảm, cũng chẳng dám mong cầu sẽ có ai đó đến và trao cho hắn thứ gọi là “tình thân”. Những năm tháng chìm nổi trong quan trường đã dạy hắn cách che giấu đi cảm xúc thật sự đằng sau vẻ ngoài hờ hững, lạnh nhạt. Rồi hắn cũng rũ bỏ đi sự non nớt thuở đầu, bắt đầu quen dùng mưu lược và sự sắc sảo vốn có để đứng vững giữa bao cơn sóng ngầm của quyền thế.

Người ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy một Tạ đại nhân trẻ tuổi quyền cao chức trọng, phong quang vô hạn. Tuy nhiên, chẳng ai biết, ở tận nơi sâu thẳm trong lòng hắn… chỉ là một khoảng trống vô tận chưa từng được lấp đầy.

Và cũng chẳng ai biết, Tạ Chi Tế nhớ thương Yến Uyển Nhi đã lâu.

Chính hắn cũng chẳng hay, rằng từ khi nào tình cảm “huynh muội” năm xưa đã thay đổi, hoá thành một sự rung động nồng nhiệt tuổi thiếu niên và lắng lại thành khát khao độc chiếm nàng… như bây giờ.

Hắn chỉ nhớ, khi cô bé Uyển Nhi nhỏ xinh với hai búi tóc tròn vo lạch bạch chạy đến trước mặt hắn, ngước nhìn hắn với đôi mắt to ngập vẻ ngây thơ và hỏi hắn chuyện hôn ước giữa bọn họ… Đó là lần đầu tiên Tạ Chi Tế ý thức được rằng, cô bé ấy sẽ là thê tử của hắn trong tương lai, nàng sẽ ở bên hắn, đi cùng hắn cho đến hết quãng đời còn lại.

Tuy Tạ Chi Tế trưởng thành sớm hơn so với những vị thiếu gia, tiểu thư trạc tuổi, nhưng khi ấy hắn vẫn chưa đủ nhận thức để hiểu “phu thê” đến cùng là quan hệ thế nào. Khoảnh khắc Yến Uyển Nhi chạy đến bên hắn, lòng hắn đã chọn nàng, đời này của hắn chỉ có nàng.

Thế nên, từ đó, hắn mới ra sức học hành với ước nguyện sẽ sớm ngày thành tài, đứng trên đỉnh cao khó ai chạm đến.

Để rồi, khi cô bé có đôi mắt sáng ngời kia trưởng thành, hắn có thể khoác trên mình bộ hỷ phục đỏ rực, cưỡi chú ngựa oai phong qua từng con phố, đường đường chính chính rước nàng về làm thê tử. Để rồi, hắn sẽ cùng nàng xây dựng tổ ấm chỉ thuộc về bọn họ, sẽ dành hết thảy mọi điều tốt đẹp cho nàng, sẽ không để nàng phải uất ức dù chỉ một chút.

Trong suốt những năm tháng tối tăm gian nan, tưởng như đã bị bóng tối đánh gục, chính ý niệm đó đã cố chấp giữ lấy hắn, hết lần này đến lần khác kéo hắn về khỏi bờ vực sụp đổ.

Tạ Chi Tế muốn gặp lại Yến Uyển Nhi, muốn nàng trở thành thê tử của mình đến phát đ iên.

Không một ngày nào hắn không nhớ về nàng, không khao khát nàng gả cho hắn.

Nàng không biết hắn đã vui mừng biết bao khi hay tin nàng đang trên đường đến kinh thành. Trái tim hắn đã đập rộn ràng không kiểm soát, chỉ vì hắn đang không ngừng tưởng tượng đến khoảnh khắc gặp lại nàng sau ngần ấy năm xa cách, và vì thâm tâm hắn đã lờ mờ nhận ra nàng đến kinh thành vì lý do gì…

Quả nhiên, nàng đến cùng với tờ hôn thư cũ đã ngả màu theo năm tháng.

Nàng… đã đến Thượng Kinh thật rồi.

“Chỉ là, không phải đến tìm hắn…”

Khoảnh khắc hay tin nàng lặn lội đường xa đến vì người khác, lòng hắn c hết lặng, như hàng ngàn hàng vạn mảnh sứ vụn vỡ trơ trọi nằm dưới mặt đất.

Hắn ghen đến phát đ iên, cũng uất ức đến phát đ iên.

Nàng đã quên hắn. Nàng không còn nhớ vị “ca ca” thuở bé nàng từng quấn quýt. Giờ đây, nàng không chỉ nhận nhầm hắn thành người khác, mà nàng còn tránh xa hắn, sợ hãi hắn, xem hắn như hồng thuỷ mãnh thú.

Tạ Chi Tế từng đánh giá rất cao bản thân, cho rằng mình có thể bình thản nhìn nàng nói cười vui vẻ bên kẻ khác, chỉ cần nàng bình an hạnh phúc là đủ.

Thế nhưng, con người ta vốn tham lam hơn nhiều so với những gì bản thân từng nghĩ. Bởi lẽ, càng ở gần Yến Uyển Chi, hắn càng không thể kiềm chế khát khao được sánh bước bên nàng, càng không thể dằn lòng lặng lẽ dõi theo “hạnh phúc” của nàng.

Mỗi ánh mắt nàng dành cho người khác, mỗi nụ cười vô tình nở trên môi nàng… đều như một mồi lửa âm ỉ thả vào lòng hắn, cứ thế thiêu đốt vẻ ngoài bình tĩnh giả tạo mà hắn đã dày công vun đắp suốt bao năm. Hắn khát khao giữ nàng bên mình, khát khao khiến cho đôi mắt nàng từ nay về sau chỉ còn duy nhất hình bóng của mỗi mình hắn.

Cho đến khi hai chữ “Đừng đi” đầy quyến luyến được thốt lên từ đôi môi kia, hắn mới chợt nhận ra, người vẫn luôn ghi nhớ, chưa từng quên đi… đâu chỉ có một mình hắn.

Hoá ra, suốt ngần ấy năm, Uyển Nhi của hắn vẫn luôn nhớ đến hắn và tìm kiếm hắn. Giống như hắn cố chấp muốn gặp lại nàng, vĩnh viễn giữ nàng lại bên hắn vậy.

Hoá ra, nhớ mãi không quên thật sự có hồi đáp.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhím Lười Biếng

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN