logo
REVIEW>> BỊ BẠN TRAI CŨ BẮT NẾM TRẢI NỖI KHỔ KHI TIÊU TIỀN
bi-ban-trai-cu-bat-nem-trai-noi-kho-khi-tieu-tien
Tìm truyện

BỊ BẠN TRAI CŨ BẮT NẾM TRẢI NỖI KHỔ KHI TIÊU TIỀN

Độ dài: 53

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 48

Giới thiệu:

Tang Diệc nhận được điện thoại báo rằng một thành viên trong nhóm nhạc nam do anh quản lý bị đưa đến bữa tiệc rượu của Mục Văn Kiêu.

Giới kinh doanh ai cũng biết Mục Văn Kiêu nổi tiếng ăn chơi sa đọa, ngay cả những nhóm nhạc thần tượng hot nhất cũng từng vào phòng bao của hắn.

Khi Tang Diệc vội vàng chạy đến, các thành viên trong nhóm đang đứng thành hàng, còn Mục Văn Kiêu thì bịt mắt, lần lượt chạm vào mặt từng người.

Tang Diệc căng thẳng đến nghẹt thở, chưa kịp nghĩ xem nên đối phó thế nào thì bàn tay người đàn ông đã chạm đến mặt anh.

Những ngón tay mát lạnh lướt nhẹ trên khuôn mặt anh, chậm rãi vuốt ve suốt năm phút. Sau đó, Mục Văn Kiêu tháo bịt mắt ra, ánh mắt rơi trên gương mặt anh: “Làm tình nhân của tôi, mỗi tháng tôi cho anh 100 vạn. Nếu không tiêu hết, sẽ bị phạt.”

Tang Diệc lập tức quay người bỏ đi, nhưng eo anh bị ai đó giữ chặt từ phía sau. Hơi thở nóng rực phả lên gáy anh: “Lâu rồi không gặp, bạn trai cũ năm xưa từng đá tôi.”

Bao năm xa cách, tái ngộ lần nữa, Tang Diệc không ngờ rằng mắt Mục Văn Kiêu đã khỏi, nhưng đầu óc thì có vẻ có vấn đề.

*

Đã tìm kiếm bao năm mới tìm được người này, còn sẵn sàng đưa cho Tang Diệc 100 vạn mỗi tháng. Trợ lý cảm thán:

“Mục tổng, chắc chắn anh còn yêu anh ấy.”

“Không, đây là trừng phạt.”

“Tôi đã không còn yêu anh ấy nữa. Những năm qua, tôi luôn nghĩ làm thế nào để hành hạ anh ấy.”

“Trước đây anh ấy nghèo lại còn keo kiệt, mỗi lần tiêu tiền cứ như m ất m ạng. Nên bây giờ, tôi muốn bắt anh ấy nếm trải nỗi khổ khi tiêu tiền.”

Trợ lý: “Ơ… Hay là Mục tổng trừng phạt tôi một chút đi?”

*

Tang Diệc mỗi tháng phải tiêu hết 100 vạn, nếu không, hình phạt cực kỳ khủng khiếp— bị Mục Văn Kiêu vuốt ve mặt.

Tang Diệc cười gượng: “Thực ra, tôi cũng không trong sáng gì cho lắm. Hay là… chúng ta làm một lần rồi xóa nợ?”

Mục Văn Kiêu đứng bên mép giường, cúi mắt nhìn anh: “Xin lỗi, tôi không ngủ với bạn trai cũ. Tôi có cách phát tiết của riêng mình.”

Tang Diệc hỏi: “Cách gì?”

Mục Văn Kiêu vuốt ve khuôn mặt anh, giọng điệu nguy hiểm: “Mỗi tháng tiêu hết 1.000 vạn.”

Tang Diệc: “…”

***

Tình cũ không rủ cũng đến, đến phen của Tang Diệc thì thật sự là một phen gặp lại người yêu cũ chấn động.

Người cũ gặp nhau đỏ mắt, Mục Văn Khê vốn nghĩ Tang Diệc lừa tiền lừa tình rồi vứt bỏ mình, tìm được anh mừng như trúng số, cuối cùng cũng bắt được kẻ bạc tình để tính sổ trả thù.

Mục Văn Khê đơn phương tuyên bố sau này Tang Diệc sẽ là tình nhân của mình, “ép” anh tiêu xài hết 100 vạn mỗi tháng nếu không sẽ không yên thân đâu. Coi có ngộ nghĩnh ko?

“Tang Diệc: Tôi có nói đồng ý chưa?

Mục Văn Khê: Anh không đồng ý?

Tang Diệc: Cậu nghĩ tôi bị bệnh à?

Mục Văn Khê: Vậy năm đó anh rời đi, tôi có đồng ý chưa?”

“Không phải anh từng nói rằng nếu một ngày nào đó có tiền tiêu không hết thì tốt biết mấy sao? Giờ tôi đã giúp anh đạt được điều đó rồi, anh lại không vui?”

Sao mà nó vô tri thế không biết.

Tang Diệc thì nghĩ đời này mình sẽ không gặp lại Mục Văn Khê.

Mục Văn Khê ngày đó tên là Lục Văn, theo họ bố, khi Tang Diệc quen biết cậu, Tang Diệc 20 còn Mục Văn Khê 18 tuổi. Khi ấy Mục Văn Khê là một nhóc mù, bố mẹ ly hôn khi cậu mới 3 tuổi, mẹ bỏ đi làm xa, bố thì thất nghiệp r ượu chè.

Tang Diệc ngày xưa được gọi là Tang Tiểu Thụ, thất học, mù chữ, mồ côi đơn độc, làm việc trong một quán ăn nhỏ, cuộc sống bấp bênh chỉ đủ nuôi thân.

Duyên số khiến hai mảnh đời bé nhỏ này gặp gỡ nhau, Tang Diệc ki bo kẹt sỉ yêu tiền như mạng lại chịu cực khổ làm lụng vay mượn cho Lục Văn đi chữa mắt, Tang Diệc nói đó là đầu tư, Lục Văn giỏi như vậy, tất nhiên sau này sẽ báo hiếu cho mình.

Đến nỗi người ngoài nhìn vào cũng phải nói Tang Diệc là tuổi 20 là cái tuổi ngu xuẩn nhất đời người.

Lúc ấy Lục Văn không thấy đường nhưng dám hứa sẽ dẫn Tang Diệc đi về phía trước, cuộc đời còn rất dài, còn rất nhiều thứ phải học, anh sẽ không mãi mãi khổ cực như thế này, thế nên anh phải học chữ. Rất lì, rất bướng, Tang Diệc phải thuận theo.

Nhưng hai người chẳng ai ngờ đến khi tích góp đủ tiền lại bị bố Lục Văn trộm đi c ờ b ạc, đúng là số khổ, hai người lại phải vay mượn làm lụng lại từ đầu.

Có tiền rồi, Tang Diệc định đưa Lục Văn đi chữa mắt thì mẹ cậu quay về, Tang Diệc vui mừng vì bà lo chi phí và có người thân ký giấy phẫu thuật cho Lục Văn, cuộc phẫu thuật cũng rất thuận lợi, chẳng bao lâu nữa Lục Văn lại nhìn thấy ánh sáng.

Bà biết ơn Tang Diệc, cũng biết chuyện hai đứa ở bên nhau, bà hứa Mục Văn Khê đi đâu sẽ dẫn Tang Diệc đi cùng, cùng nhau ra nước ngoài du học.

Người ngoài nhìn vào tưởng Tang Diệc khổ tận cam lai, ở hiền gặp lành, trúng số độc đắc, nhưng chỉ có Tang Diệc biết chả ra làm sao, mù chữ thất học như anh ra nước ngoài thì làm được gì, có bán tất kiếm sống được ko? Một thằng nhóc từ miền núi đi ra, cả huyện thành cũng chưa quen thuộc thì ra nước ngoài xa vời biết mấy.

Lục Văn khi ấy vừa nghe mẹ nói sẽ dắt Tang Diệc ra nước ngoài đã phản đối, Tang Diệc không phải một món đồ mà phải đi theo chấp nhận cuộc sống của ai hết, anh không phù hợp, anh nên ở lại nơi anh quen thuộc và cậu sẽ ở lại với anh. Nhưng nghe qua tai tên ngốc Tang Diệc lại thành Lục Văn vì nghĩ cho anh mà bỏ qua một bước ngoặt lớn trong cuộc đời.

Hôm Tang Diệc rời đi cũng là ngày Lục Văn tháo băng mắt, anh hơi không nỡ, mấy tháng vừa qua hai người ở bên nhau rất vui vẻ, thậm chí Lục Văn còn chưa từng được nhìn thấy gương mặt anh. Thế nên sau này mới có chuyện boss lớn Mục che mắt thuê phòng sờ mặt tiểu thịt tươi cả showbiz, tiếng ác đồn xa hóa ra chỉ để sờ xem có tìm được tên ngốc ngày xưa hay không.

*

Quá khứ đã qua nên Tang Diệc ít khi nhớ lại chuyện cũ, anh đã thay đổi rất nhiều, nhưng Mục Văn Khê vẫn y như năm đó cố chấp đến kinh người.

Tám năm đủ để một người trưởng thành.

Tang Diệc năm đó chẳng hiểu chuyện, không hiểu thế nào là trân quý. Tang Diệc hiện tại sau khi lăn lộn thương trường đủ lâu để hiểu rằng, đồ tốt thì phải giữ chặt trong tay, Mục Văn Khê mà cứ “hận” kiểu kì cục này thì đừng trách sao anh không khách sáo.

Truyện kể đan xen giữa hiện tại và quá khứ, từng bước lý giải câu chuyện giữa hai người. Ai cũng có lỗi, trẻ người non dạ, nhưng may mắn số phận cho họ cơ hội gặp lại, may mắn Mục Văn Khê vẫn không từ bỏ tìm Tang Diệc suốt tám năm, may là cuối cùng họ cũng ở bên nhau.

Tám năm trước là một nốt trầm, cuộc sống khổ cực, thân thể bệnh tật, tâm hồn còn ngây dại chưa hiểu được lòng mình. Hiện tại lại là một câu chuyện hài hước vô tri của hai kẻ từng non dại kia, làm người đọc cạn lời vì không thể đoán được nước đi tiếp theo của hai người.

Mình đánh giá bộ truyện “Bị bạn trai cũ bắt nếm trải nỗi khổ khi tiêu tiền” là một truyện đáng đọc và nên đọc nếu muốn giải trí cuối tuần. Truyện ngắn, hài hước nhưng cũng cảm động, xây dựng nhân vật có chiều sâu, có logic, nhiệt liệt đề cử ạ.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: AnHii79

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN