logo
REVIEW>> BẾN TRĂNG
ben-trang
Tìm truyện

BẾN TRĂNG

Tác giả:

Hỷ Phúc

Reviewer:

AI_Anh Đào

Designer:

AI_Cẩn Du

Độ dài: 116

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 428

Đây là câu chuyện về một cô tiểu thư, người không cam lòng để cuộc đời mình trôi đi trong vòng kìm kẹp của một cuộc hôn nhân sắp đặt. Cô kéo vali rời khỏi căn nhà xa hoa, chọn Paris làm bến đỗ, để bắt đầu một cuộc sống “lên voi xuống chó” mà chẳng ai trong gia đình nghĩ cô sẽ chịu nổi.

Đường Nguyệt Thư - cô gái cành vàng lá ngọc đã từng quen với cuộc sống đầy đủ, chưa từng phải lo lắng cơm áo gạo tiền. Nhưng một khi đã quyết định, cô thà chấp nhận bị ba ruột cắt đứt mọi nguồn tiếp tế, thà tự mình chật vật bươn chải nơi đất khách quê người cũng không chịu cúi đầu trước sự sắp đặt của tiền tài quyền lực.

Bông hoa được nâng niu từ bé trong lồng kính chưa từng cân nhắc đến chuyện ăn mặc ở, giờ đây phải học cách hạ thấp tiêu chuẩn, học cách tự lực cánh sinh.

Vì mục tiêu dù không có hậu thuẫn vẫn có thể tự mình đứng vững trên đôi chân, có thể gây dựng sự nghiệp tại một đất nước xa lạ, mà Đường Nguyệt Thư không từ chối bất kỳ một công việc nào có thể tận dụng được những lợi thế sẵn có của bản thân: làm gia sư tiếng Pháp, thử livestream, hay làm biên phiên dịch cho bất cứ ai cần.

Trong chuỗi ngày bôn ba học tập làm việc nơi đất khách quê người, có lẽ món hời nhất mà cô nhận được, chính là một người bạn trai hoàng kim vung tiền như nước để ủng hộ mình, lịch thiệp, điềm đạm, nhưng lại hết mực dịu dàng khi đứng cạnh cô: Lâm Xuyên.

Cách họ gặp nhau cũng tình cờ như thể được định sẵn. Ban đầu là một lần cà phê bị đổ lên áo khoác, sau đó anh ra tay giải vây cho cô tại nhà hàng nơi cô làm thêm, rồi bất ngờ xuất hiện tại nhà học sinh mà cô dạy kèm.

Chỉ trong vòng một tháng, họ đã gặp nhau ba lần. Paris vốn không lớn cũng chẳng nhỏ, nhưng những va chạm ấy dường như đã dệt nên một sợi chỉ mảnh mai vô hình.

Nếu là người khác, có lẽ đã cảm thán rằng đây là duyên phận rồi tìm cách giao thiệp để tiến thêm một bước, song Đường Nguyệt Thư cũng không thật sự quá để tâm. Dường như cả hai đều có một sự ăn ý ngầm, chẳng ai thật sự muốn tiến xa hơn.

Lần gặp thứ tư của hai người đơn thuần chỉ là cô muốn trả lại anh chiếc khăn tay, cũng không hy vọng rằng sau này sẽ có ngày gặp lại. Thế nhưng hôm giáng sinh ấy, Lâm Xuyên đã mời cô cùng ăn bữa tối với anh - một lời mời vô cùng lịch sự và khuôn phép.

Sau khi chúc mừng Giáng sinh, hai người cũng tạm biệt ai về nhà nấy. Điểm khác biệt là giờ đây họ đã có cách liên lạc với nhau, chứ không còn là tình trạng chỉ có mỗi Đường Nguyệt Thư giữ danh thiếp của đối phương nữa. Nhưng dù vậy, cô vẫn không nghĩ rằng vị Thần Tài họ Lâm này sẽ đóng một vai trò đậm nét trong cuộc sống của mình.

Một ngày đẹp trời nọ, anh ngỏ ý muốn mời cô làm nhân viên phiên dịch tạm thời của anh.

Thực sự cô rất cảm kích người đàn ông vừa đẹp trai tài năng lại lịch thiệp này, nhờ có anh mà cô có thêm rất nhiều cơ hội, ở bên một ông chủ như thế này cũng rất thoải mái. Thế nhưng, hoài bão không cho phép cô dừng lại. Cô như con quay không ngừng xoay, ăn ngủ thất thường và rồi cơ thể báo động.

Mà trùng hợp thay, những lúc cô chật vật nhất thì quý ngài Thần Tài kia lại xuất hiện, đưa cho cô một cánh tay.

Điều đó khiến cho cô chủ nhà họ Đường trước giờ chưa từng quan tâm đến người đàn ông nào, bỗng dưng có chút hứng thú muốn tìm hiểu về người khác giới. Cô biết rõ họ sắp trở thành người xa lạ, nhưng không ngăn được việc cô cảm thấy đoạn thời gian quen biết này đúng là một hồi ức tốt đẹp.

Rồi chuyến công tác của Lâm Xuyên kết thúc, anh trở về Hong Kong. Cô hiểu, chút rung động thoáng qua cũng sẽ như tuyết Paris: rơi rồi tan, chẳng còn vết tích.

Nhưng cô đâu ngờ rằng, chính đêm tuyết rơi ấy, Lâm Xuyên đã để trái tim mình ở lại nơi này.

Trước kia anh nghĩ mình chỉ đơn thuần là tán thưởng cô, một cô gái xinh đẹp, độc lập, liều mạng kiếm tiền khiến anh muốn giúp đỡ, nhưng hai tháng ở Paris đã để lại trong Lâm Xuyên một dấu vết nặng hơn so với anh tưởng tượng. Khi trở về anh gần như ngày nào cũng xem livestream của cô, thậm chí còn trở thành “Quý ngài Chữ Rối” top 1 donate.

Anh không thể không thừa nhận rằng mình đang tương tư.

Xưa nay Lâm Xuyên vốn dĩ là người bình tĩnh, quen cân nhắc lợi hại trong kinh doanh, nhưng lần này lại nghe theo con tim đang mách bảo của mình, trở lại Paris hoa lệ nhặt lại trái tim mình đã đánh mất.

Mà trùng hợp thay, đó là lúc cô lại đang yếu đuối nhất.

Anh vượt qua nhiều múi giờ, vượt qua ngàn cây số để có mặt bên cô. Và sự mập mờ vốn dĩ không nên tồn tại, từng chút từng chút một len lỏi vào trái tim Đường Nguyệt Thư.

Cách Lâm Xuyên theo đuổi cũng rất tinh tế. Anh không vồ vập bày tỏ với cô, chỉ hành động quan tâm từ tốn, dần dần len lỏi vào cuộc sống của cô. Đến mức khiến cho Đường Nguyệt Thư trước giờ không hề đặt chuyện tình cảm vào trong kế hoạch, lại dần bị anh thu phục.

Để rồi cuối cùng, vận mệnh của họ cũng cuốn vào nhau.

“Lâm Xuyên, anh có muốn hẹn hò với em không?”

Tình yêu của họ rất gần nhưng cũng rất xa. Xa là bởi khoảng cách địa lý, bởi không thể thường xuyên bên nhau, nhưng gần là vì trái tim cả hai luôn cùng chung một nhịp.

Mỗi lần gặp nhau, họ đều trân trọng từng giây phút. Chưa từng cãi vã, chưa từng xa mặt cách lòng, bởi tình yêu ấy không được đo bằng số lần gặp gỡ mà bằng sự chắc chắn trong lòng.

Đường Nguyệt Thư luôn cảm nhận rõ tình yêu của anh. Anh không hoa mỹ, không lời ngọt ngào, nhưng từng hành động đều là minh chứng. Một tình yêu cụ thể rõ ràng, mà cô biết mình khó có thể đáp lại theo cùng một cách.

Thế nhưng, tình yêu của con nhà hào môn đâu phải lúc nào cũng đơn giản. Môn đăng hộ đối, sự nghiệp, gia đình… tất cả là những rào cản vô hình.

Đã có lúc họ chia tay, vì cô chưa muốn ảnh hưởng đến con đường của anh, vì cô vẫn còn đang dang dở với gia đình. Nhưng sự chia ly ấy chỉ khiến họ nhận ra rằng đối phương là một phần không thể thiếu. Xa để hiểu rằng mình cần nhau, rồi lại tìm về để thêm thấu hiểu.

Ngày trước, Đường Nguyệt Thư từng không tin vào chuyện đặt tình yêu làm điều kiện tiên quyết trong hôn nhân, với cô “yêu” là thứ quá mơ hồ. Nhưng sau tất cả, cô nhận ra rằng trên đời này, sẽ chẳng có ai khiến cô rung động giống như Lâm Xuyên.

Rời xa nhau để biết rằng đối phương là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.

Và rồi, chuyện tình của hai người đã có một cái kết rất đẹp.

“Lâm Xuyên, thật ra em rất cảm ơn anh bởi vì cả hai lần anh đều chịu quay lại bên em.”

“Anh đồng ý kết hôn với em chứ?”

“Anh đồng ý.”

“Bến Trăng” như một bản tình ca dịu dàng trầm bổng, có giây phút ngọt ngào, có nốt lặng lúc chia xa rồi lại nhẹ nhàng tái ngộ. Là câu chuyện tình giữa một cô gái dám từ bỏ nhung lụa để tìm lấy chính mình, và một chàng trai dám vượt qua mọi lý trí để nghe theo tiếng gọi trái tim. Và Paris đã trở thành chứng nhân cho câu chuyện tình ngọt ngào pha chút đắng cay của họ.

Vậy giữa Đường Nguyệt Thư và Lâm Xuyên đã có những chông gai gì? Quá trình cô hoàn thiện bản thân, và anh biết thân phận của cô ra sao? Cô và anh đã làm hòa như thế nào, các bạn hãy đọc truyện để biết thêm chi tiết nhé!!!

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Góc truyện nhà Miu

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN