logo
REVIEW>> BẮT ĐƯỢC RỒI
bat-duoc-roi
Tìm truyện

BẮT ĐƯỢC RỒI

Tác giả:

Hồ Linh

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 104

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 195

“Có những khoảnh khắc ngắn đến mức có thể đặt vừa trong một hộp diêm – nhưng lại cháy đủ lâu để thiêu rụi cả một đời người.”

—Ray Bradbury.

***

Câu chuyện của Triệu Huyền bắt đầu vào một buổi chiều nọ.

Khi ấy cô còn chưa tròn hai mươi, sống cùng bà nội trong một hiệu thuốc Đông y ở dưới trấn. Ngày hôm đó, cô cùng với chú chó Đại Bảo lên núi hái thuốc, định bụng là nhanh chóng hái cho xong rồi về.

Nhưng Đại Bảo lại đào được một cái sọ người, còn Triệu Huyền lại nhặt được một cây búa có vẻ như là h ung k hí. Vì vậy, cô lại trở thành nhân chứng duy nhất trong vụ án đã xảy ra cách đây hơn một năm về trước.

Đại diện bên phía cảnh sát huyện làm việc với cô là Văn Văn. Khác với những cảnh sát bụng phệ mà Triệu Huyền từng hay thấy, anh có vẻ ngoài xuất chúng bất ngờ, thái độ làm việc cũng không lạnh lùng hay truy hỏi vô cớ như cô nghĩ, mà lại vừa kiên nhẫn vừa tinh tế, đối xử với Đại Bảo như thể nó cũng là một nhân chứng vô cùng quan trọng vậy. Việc này đã khiến cho Triệu Huyền có ấn tượng đầu tiên rất tốt về anh.

Còn trong mắt Văn Văn, cô là một người xinh đẹp nhưng lại lạnh lùng quá thể, dường như việc nhặt được hộp sọ với cô chỉ như nhặt được một mớ cỏ dại vậy. Khi được hỏi về t hi t hể, cô còn dựa trên những thứ còn sót lại của bộ xương mà đoán ra được những đặc điểm về ngoại hình và gia cảnh của người này khi còn sống, trong một chốc liền biến tất cả mọi cảnh sát có mặt ở đó thành một trò cười.

Triệu Huyền có trí nhớ phi thường, cô đọc nhiều sách đa dạng thể loại từ luật pháp đến y học, mà một khi đã đọc qua cô sẽ không quên, còn có khả năng tự tổng hợp và vận hành thông tin trơn tru một cách đáng nể.

Trong vụ án trên núi kia, Văn Văn nhiều lần đến tìm gặp để hỏi xin ý kiến của cô, và những manh mối mà cô có thể đoán ra được đều là hướng đi quan trọng đối với cảnh sát.

Đội phó Lý Giai Trinh là khách hàng quen của bà nội Triệu, cô ấy quen biết Triệu Huyền từ nhỏ. Lý Giai Trinh thấy tiếc cho một cô gái chưa tròn hai mươi vừa xinh đẹp vừa giỏi giang như vậy lại cam nguyện dành cả đời ở đằng sau quầy thuốc cũ kỹ ở một thị trấn nhỏ, lại vừa thán phục trước khả năng trời cho của cô. Vì vậy, cô ấy đã lên tiếng ngỏ lời muốn mời Triệu Huyền đến làm công việc sắp xếp hồ sơ dữ liệu ở cục cảnh sát.

Ngay khi Triệu Huyền đồng ý bước vào một thế giới hoàn toàn mới lạ đối với mình, thì trục quay của cuộc đời cô đã nhanh chóng đổi chiều.

***

Từ lúc Triệu Huyền còn rất nhỏ, cô đã biết mình khác biệt so với các bạn.

Khi vào cấp ba, Triệu Huyền mới biết mình mắc phải hội chứng Asperger – cũng là một dạng tự kỷ nhẹ, những người bị Asperger vẫn có khả năng nói chuyện và sinh hoạt bình thường, chỉ là họ gặp phải trở ngại khi giao tiếp, không thể diễn tả từng bước mà trực tiếp nhảy vọt từ lý luận này sang lý luận khác, vô hình trung cũng khiến họ trở nên thật khác người. Bù lại, những người này sẽ có một bộ óc phi thường, vì vậy Asperger còn có tên khác là “hội chứng thiên tài”.

Đi cùng với thiên tài là b ạo l ực học đường, những ngày tháng bị đám tiểu thư nhà giàu kiếm chuyện cũng chẳng mấy xa lạ gì đối với Triệu Huyền nữa. Cô luôn giữ thái độ bàng quan thờ ơ với mọi thứ, kể cả việc bị nhấn đầu xuống bồn cầu cũng chẳng thể làm cô hoảng loạn, nhưng sau đó cô lại quyết định không thi đại học nữa, không ai biết được cô có thực sự hoảng loạn hay không.

Trong cách cô giao tiếp hay xử lý những tình tiết liên quan đến vụ án cũng vậy, Triệu Huyền chỉ quan tâm kết quả, còn về việc đồng cảm với các nạn nhân và con tin thì cô không làm được. Cô còn có bệnh sạch sẽ cầu toàn nghiêm trọng, đôi khi khiến người khác thấy khó chịu, nhưng sau này chính những chi tiết lặt vặt không ai thèm ngó ngàng đó lại chính là đầu mối mới của vụ án.

Văn Văn rất ngưỡng mộ cô, anh cho rằng một người như vậy mới xứng đáng là người trong ngành, so với cô, anh chẳng khác nào một tên hề cả, ngoài nhiệt tình và xông xáo ra thì hình như cũng chẳng làm được gì nên hồn. Ban đầu vì vụ án trên núi kia nên Văn Văn hay đến nhà họ Triệu tìm cô, dần dần làm thân được với bà nội Triệu, còn hay được bà mời ăn cơm.

Qua lời của bà, anh đã được nghe về quá khứ của Triệu Huyền và biết được cả mong muốn cho cô tiếp tục đi học của bà. Cô quá tài giỏi, nhưng đứng giữa một xã hội như vậy sẽ rất lạc lõng, thậm chí là bị người ta gắn cho cái mác đi cửa sau. Cô còn trẻ như thế, nên bước ra ngoài để kết bạn và học hỏi nhiều hơn, chứ không phải cả ngày chỉ làm bạn với một bà già và khoảng sân đầy mùi thảo dược như vậy.

Như một lẽ bình thường, trải qua biết bao nhiêu ngày tháng làm việc cùng nhau, Văn Văn thích cô. Tất nhiên là bất cứ ai khi đã tiếp xúc đủ nhiều với Triệu Huyền đều sẽ thấy yêu mến cô, đều xem cô giống như em út trong nhà, nhưng chỉ riêng Văn Văn là có suy nghĩ khác biệt, tình cảm của anh viết hết lên mặt, mọi người đều biết, chỉ có Triệu Huyền là không.

Sau đó, cục Cảnh sát trung ương tổ chức một khóa huấn luyện đào tạo ngắn hạn và Triệu Huyền được cấp trên ở Trần Châu đặc cách cho đi tham gia. Đó là lần đầu tiên cô được tiếp xúc với thế giới bên ngoài huyện, được đến trường đại học chứng kiến những gì một người nên trải qua khi bước vào tuổi đôi mươi, được các bạn cùng phòng huấn luyện tiến đến trò chuyện kết bạn, rồi lại trải qua những khóa học kỹ năng cơ bản của cảnh sát, nói chung là làm những việc trước đây cô chưa từng làm bao giờ.

Cũng chính tại đây, Văn Văn ở trong mắt cô đã hoàn toàn biến thành một con người khác. Triệu Huyền thấy anh được mọi người vây quanh, là trung tâm của mọi đám đông, là người mà các cô gái cùng phòng của cô khen không dứt lời. Hơn nữa, nhà của anh lại đứng trong hàng ngũ thượng lưu có máu mặt ở thành phố lớn, đôi lúc Văn Văn còn giúp gia đình đi đàm phán với các ông lớn khác.

Điều này đã khiến Triệu Huyền nảy sinh một chút tự ti, cũng khiến cho cô ngưỡng mộ anh sâu sắc. Cô cũng muốn được yêu thương, được hòa đồng như vậy, chỉ tiếc là không có khả năng làm điều đó. Văn Văn luôn ưu tiên cô, luôn đặt cô lên hàng đầu, điều này lại khiến Triệu Huyền có những suy nghĩ ngược lại đối với anh, những điều hai người họ giấu kín chẳng nói ra trông giống như một phương trình ngược chiều chứa nhiều biến chưa có ai giải đáp vậy.

Có lẽ câu chuyện của Văn Văn và Triệu Huyền cũng sẽ rất lãng mạn như bao cặp gà bông khác trong trường cảnh sát, nếu như cô không bị trực tiếp cuốn vào vụ án g iết người, bị h ung t hủ kề d ao đe dọa tính mạng, còn nghe hắn nói rằng, cô và hắn là cùng một loại người.

Nếu như không phải là cùng một loại người, thì tại sao Triệu Huyền lại có thể nghĩ ra những điều giống với họ, lại có thể miêu tả được trình tự gây án một cách lưu loát như vậy. Ngoài việc cô có tâm lý của một t ội p hạm ra, thì quả thực không còn lời giải thích nào khác nữa.

Khi vụ án dần đến hồi kết, những manh mối từ hiện trường đều đồng loạt chỉ về phía Triệu Huyền, nhiều đến mức khiến cô cũng phải nghi ngờ bản thân, phải loay hoay trong mớ hỗn độn thật giả lẫn lộn này.

Liệu cô cũng là một kẻ g iết người hay sao?

Văn Văn là người đầu tiên đến tìm cô. Trong đôi mắt của anh, cô nhìn thấy niềm tin vào công lý chưa bao giờ lụi tàn, cũng thấy được cả những tình cảm cháy bỏng như lửa suốt bấy lâu nay vẫn chưa từng hạ nhiệt.

Anh nói: “Tiên Nhi, em hãy đi tìm chân tướng đi, giống như cái cách mà em vẫn thường hay làm ấy.”

Đúng vậy, cô không g iết người, không p hạm t ội, càng chẳng giống những tên t ội p hạm kia. Cô có bà nội dạy bảo, được mọi người xung quanh yêu thương giúp đỡ, ngay cả những người trong đội cảnh sát cũng nỗ lực để xây dựng cho cô một môi trường được phát triển bình thường như những người khác.

Cô đang yêu và được yêu, đang cố gắng từng ngày và được cấp trên công nhận, không có lý do gì phải tự tay dập tắt đi một tương lai tươi sáng như thế.

Đúng vậy, cô không làm, nhưng nhất định sẽ tìm kiếm chân tướng đến cùng, sẽ vạch trần mọi t ội á c và cho những nạn nhân ở thế giới bên kia một câu trả lời công bằng – một điều mà Triệu Huyền trước kia sẽ chẳng thể nào ngờ tới.

Cô chỉ là một con người nhỏ bé thuộc tầng lớp phía dưới trong xã hội loài người, việc thay mặt cho công lý mà lên tiếng trông có vẻ quá đỗi lớn lao.

Nhưng cô tin chắc mình có thể làm được, dù sao thì cô vẫn còn bà nội, vẫn còn Văn Văn kia mà.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Hồng – Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN