logo
REVIEW>> BẤT ĐỘ
bat-do
Tìm truyện

BẤT ĐỘ

Tác giả:

Phù Tang Tri Ngã

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Độ dài: 66

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 6

Giới thiệu:

Khi còn sống, Tạ Huyên là một kẻ xấu xa, c hết đi cũng hóa thành á c q uỷ, nàng không có tư cách bước vào luân hồi, bị đày xuống biển m áu của Minh Giới.

Ngay khoảnh khắc trước khi linh hồn của nàng sắp tan biến, nàng được Q uỷ vương Phong Đô Phượng Tuân cứu lên.

Phượng Tuân là một vị thần tiên đến từ Thượng Giới, sinh ra cao quý, nhưng hắn lại tình nguyện đến nơi dơ bẩn như U Minh, nguyện ý siêu độ hết ngàn vạn á c q uỷ chốn địa ngục.

Hắn mặc cho Tạ Huyên bộ xiêm y nhân gian đầu tiên, dạy cho nàng biết luân thường đạo lý.

Hắn dạy Tạ Huyên biết chữ, từ đầu tiên nàng học được chính là “Phượng Tuân”.

Hắn ngây thơ và lương thiện, luôn cảm thấy bản thân có thể cảm hóa Tạ Huyên.

Nhưng Phượng Tuân cùng nàng đọc bao nhiêu cuốn sách, giảng dạy cho nàng bao nhiêu đạo lý, nhưng nàng lại chỉ học được cách ngụy trang.

Tạ Huyên tinh nghịch, ở trước mặt Phượng Tuân thì nàng giả làm cô nương bình thường ngoan ngoãn nghe lời, nhưng chẳng biết nàng học được chút trò quyến rũ người từ nơi nào mà lại muốn dùng với Phượng Tuân.

Ngày đó, trên mặt nàng dặm phấn không đều, trên đầu cắm trâm ngọc xiêu xiêu vẹo vẹo đi gặp Phượng Tuân.

Tạ Huyên vốn muốn dùng chiêu trò này, hy vọng có thể lừa được Phượng Tuân thả mình ra.

Không ngờ hắn chăm chú nhìn nàng một lúc lâu, cố gắng hiểu ý tứ của nàng đằng sau vẻ mặt gượng gạo cố ra vẻ hấp dẫn đó.

“Chỉ như vậy thôi sao?” Hắn hỏi rồi bước lại gần. Tạ Huyên nhíu mày, cho rằng kế hoạch của mình đã bại lộ.

Nhưng lại có một nụ hôn ấm áp rơi xuống giữa hàng lông mày đang nhíu lại của nàng “Ta mắc câu rồi.” Hắn nói.

Tạ Huyên không hiểu mắc câu là cái gì, sau đó nàng tìm được cơ hội quay về nhân gian b áo t hù.

Nàng chặt đứt hoàng mạch ở nhân gian, châm ngòi chiến tranh tại Kinh Thành, tự tay đâm một nhát dao vào ngực Thái Tử điện hạ.

Nhưng không nghĩ tới, khuôn mặt của vị Thái Tử điện hạ vừa ngã xuống lại từ từ hóa thành khuôn mặt của Phượng Tuân.

Tạ Huyên ôm lấy trái tim mất đi sức sống của hắn, liếm vệt m áu tươi bên môi, chợt giật mình nhớ lại những tin đồn vô căn cứ kia.

Các vị thần chỉ có thể c hết bởi những người mà ngài yêu thương.

Dựa theo câu chuyện phong lưu của nhân gian, lẽ ra nàng phải tóc bạc mắt đỏ, móc tim mình, hiến dâng sinh mệnh, tàn sát nhân gian, đạp phá Cửu U chỉ để tìm Phượng Tuân về, nhưng nàng không làm vậy.

Vài năm sau, bỗng nhiên nàng dẫn đầu U Minh tiến đánh Thượng Giới, bắt vị Thần Vương Thượng Giới mà nàng nghe đồn rất giống Phượng Tuân trở về.

— Làm thế thân của Phượng Tuân.

***

“Bất độ” là một câu chuyện bắt đầu từ một linh hồn không được phép cứu rỗi, một linh hồn đứng ở ranh giới vô cùng mỏng manh giữa người và q uỷ.

Ngay từ đầu Tạ Huyên đã không giống những nữ chính quen thuộc trong các câu chuyện huyền huyễn mà được xây dựng như một á c q uỷ thật sự, không phải vì nàng sinh ra đã tà ác mà vì nàng đã lựa chọn con đường ấy một cách rất tỉnh táo.

Nàng lạnh lùng, tàn nhẫn và có thể đưa ra những quyết định khiến vô số người phải trả giá bằng mạng sống. Nhưng sự thật là cái ác của Tạ Huyên không phải là thứ bẩm sinh. Nó được hình thành dần dần, giống như một người từng bước đi sâu vào bóng tối mà không còn tìm thấy đường quay lại.

Tạ Huyên vốn là người không có mệnh cách.

Trong thế giới của “Bất độ”, mệnh cách giống như một sợi dây ràng buộc giữa linh hồn và thiên đạo. Người có mệnh cách sẽ có vận mệnh, có nhân quả, có con đường để đi. Nhưng Tạ Huyên lại khác. Nàng giống như một linh hồn bị bỏ sót khỏi trật tự của trời đất, không có vận mệnh để dựa vào, cũng không có con đường được định sẵn.

Ngay từ khi còn sống, điều đó đã khiến cuộc đời nàng trở nên lệch khỏi quỹ đạo bình thường. Những người có mệnh cách có thể tin vào số phận, vào nhân quả báo ứng, vào việc làm điều thiện rồi sẽ được thiện báo luân hồi. Nhưng một người không có mệnh cách như Tạ Huyên lại sống trong một thế giới hoàn toàn khác. Đối với nàng, mọi thứ dường như luôn hỗn loạn và vô nghĩa.

Chính sự trống rỗng ấy đã nuôi lớn bóng tối trong nàng.

Khi Tạ Huyên c hết, sự phán xét của Minh Giới gần như không có chút do dự nào.

Một linh hồn đã gây ra quá nhiều tội lỗi, lại còn là người không có mệnh cách, thì càng không thể được bước vào luân hồi. Nàng không thuộc về trật tự của thiên đạo, vì vậy cũng không có nơi nào thật sự chờ đợi nàng ở vòng luân hồi.

Hình phạt dành cho nàng vì thế trở nên tàn khốc hơn rất nhiều.

Trước khi bị ném xuống biển m áu, Tạ Huyên phải chịu l ăng t rì. Đó không phải là một cái c hết nhanh chóng, mà là một hình phạt kéo dài. Linh hồn và cả thể xác bị x é nhỏ từng chút một, giống như bị c ắt ra từng lớp, từng phần, để cảm nhận rõ ràng sự đau đớn của từng vết thương. Đối với những linh hồn khác, đó thường là khoảnh khắc khiến họ hoàn toàn sụp đổ.

Nhưng Tạ Huyên vẫn không khóc.

Ngay cả khi linh hồn bị x é n át, nàng vẫn giữ một sự bình tĩnh gần như đáng sợ, như thể nàng đã sớm biết rằng kết cục của mình sẽ là như vậy.

Sau khi chịu l ăng t rì, linh hồn nàng bị ném xuống biển m áu của Minh Giới.

Biển m áu không phải là nơi để g iết c hết linh hồn ngay lập tức. Nó giống như một nhà t ù vĩnh viễn, nơi những linh hồn tội lỗi bị nhấn chìm trong dòng m áu đặc quánh, bị ăn mòn từng chút một theo thời gian. Ở đó không có ngày và đêm, không có ánh sáng, không có bất kỳ dấu hiệu nào của thế giới bên trên.

Những linh hồn bị giam trong biển m áu không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời nữa, điều mà cả khi còn sống Tạ Huyên cũng quá quen thuộc.

Thời gian ở đó dường như không tồn tại. Có những linh hồn sẽ dần tan biến trong đau đớn, có những linh hồn sẽ phát điên vì tuyệt vọng. Nhưng cũng có những linh hồn, giống như Tạ Huyên, chỉ lặng lẽ tồn tại trong bóng tối.

Một người đã từng bị l ăng t rì, từng chìm trong biển m áu và từng sống trong bóng tối không ánh mặt trời, thì rất khó để còn sợ bất cứ điều gì nữa, kể cả cái c hết.

Nàng không gào khóc. Không cầu xin được tha thứ.

Nàng chỉ lặng lẽ chìm xuống.

Có lẽ chính vì vậy mà khoảnh khắc Phượng Tuân kéo nàng lên khỏi biển m áu lại trở nên kỳ lạ đến vậy. Một linh hồn không có mệnh cách, đã chịu l ăng t rì và bị đày vào biển m áu, đáng lẽ ra phải là kẻ không còn bất kỳ cơ hội nào. Nhưng Phượng Tuân vẫn cứu nàng.

Sau này, Tạ Huyên nhiều lần nghĩ về chuyện đó. Không phải vì nàng biết ơn mà vì nàng không hiểu.

Trong Minh Giới có vô số linh hồn đáng được cứu hơn nàng. Có những người chỉ phạm phải những sai lầm nhỏ, có những người chết trong oan khuất. Nhưng Phượng Tuân lại chọn kéo nàng lên, một linh hồn gần như đã bị cả thiên đạo vứt bỏ.

Phượng Tuân là Q uỷ vương Phong Đô, nhưng trước khi trở thành kẻ cai quản Minh Giới, hắn từng là một vị thần của Thượng giới. Hắn tự nguyện rời bỏ vị trí cao quý của mình để đến nơi tăm tối nhất của U Minh với một niềm tin rất cố chấp rằng mọi linh hồn đều có thể được độ hóa.

Khi cứu Tạ Huyên, hắn không giết nàng, cũng không giam cầm nàng như những linh hồn khác. Hắn giữ nàng lại bên cạnh, cho nàng mặc xiêm y nhân gian, dạy nàng học chữ, dạy nàng đọc sách, dạy nàng hiểu thế nào là thiện ác.

Trong mắt Phượng Tuân, Tạ Huyên dường như luôn là một linh hồn đang rơi xuống vực sâu. Hắn nhìn nàng với một ánh mắt rất đặc biệt, trong đó ẩn chứa một sự kiên nhẫn gần như vô hạn. Hắn không yêu cầu nàng phải thay đổi, cũng không ép nàng phải trở thành một người tốt. Hắn chỉ nói rằng nàng không cần phải che giấu bản thân, cũng không cần phải giấu đi nỗi đau của mình. Nếu nàng rơi xuống vực sâu, hắn sẽ kéo nàng lên.

Nhưng Tạ Huyên lại không muốn nắm lấy bàn tay đó.

Chấp niệm của Tạ Huyên với Hoàng tộc không phải là một cơn giận dữ bộc phát mà đã trở thành một thứ được nuôi lớn theo năm tháng, lặng lẽ, bền bỉ, đến mức ăn sâu vào tận xương tủy.

Chấp niệm ấy không còn đơn thuần là muốn trả thù cho một người hay cho một chuyện cụ thể. Nó dần biến thành một suy nghĩ cực đoan hơn, nếu gốc rễ của mọi bất công nằm ở hoàng tộc, thì chỉ cần phá hủy mọi thành viên mang dòng m áu ấy, mọi thứ sẽ được trả lại đúng vị trí.

Đó là cách nàng tự thuyết phục bản thân. Cũng là cách nàng bước từng bước sâu hơn vào con đường không thể quay đầu.

Nó không còn là một cảm xúc, mà trở thành một lý do để tồn tại.

Ngay cả sau khi c hết, khi linh hồn bị ném xuống biển m áu, khi đã chịu l ăng t rì, khi tất cả mọi thứ đều đáng lẽ phải kết thúc, chấp niệm ấy vẫn không biến mất. Nó giống như một sợi dây kéo nàng quay trở lại nhân gian, khiến nàng không thể buông bỏ.

Vì vậy khi có cơ hội, Tạ Huyên không do dự quay lại.

Không phải để sống lại một cuộc đời mới, mà để tiếp tục điều mà nàng chưa làm xong.

Nàng phá hoại hoàng mạch, gây ra chiến tranh, từng bước tiến gần hơn đến trung tâm quyền lực. Và khi nàng tự tay đ âm vào tim người quan tâm đến nàng nhất, đó không chỉ là hành động trả thù, mà là khoảnh khắc chấp niệm của nàng đạt đến đỉnh điểm.

Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như vỡ ra.

Chấp niệm mà nàng theo đuổi suốt bao năm, thứ từng giúp nàng sống sót qua biển m áu, qua l ăng t rì, qua những năm tháng tối tăm nhất… lại không mang đến cảm giác mà nàng nghĩ nó sẽ mang lại.

Không có giải thoát.

Không có nhẹ nhõm.

Chỉ có một khoảng trống.

Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, Tạ Huyên mới thật sự hiểu ra một điều mà trước đây nàng chưa từng nghĩ đến.

Người mà nàng vừa đ âm, không phải là một kẻ đứng ở phía đối lập với nàng mà là người duy nhất từ đầu đến cuối chưa từng rời bỏ nàng.

Phượng Tuân vẫn luôn đứng ở đó.

Dù nàng phản bội, dù nàng lợi dụng, dù nàng hết lần này đến lần khác lựa chọn quay lưng, hắn vẫn không buông tay. Hắn biết rõ nàng là á c q uỷ, biết rõ nàng có thể làm tổn thương mình, thậm chí có thể g iết mình… nhưng hắn vẫn lựa chọn ở lại.

Không phải vì hắn không biết sợ. Mà bởi vì hắn hiểu rằng nếu ngay cả hắn cũng rời đi, thì Tạ Huyên sẽ thật sự không còn gì nữa.

Nhưng truyện không dừng lại ở bi kịch giữa hai người.

Nhát d.ao ấy chỉ là một bước ngoặt, là khoảnh khắc đẩy toàn bộ mối quan hệ giữa Tạ Huyên và Phượng Tuân đến giới hạn, đồng thời cũng mở ra phần sau dữ dội hơn của câu chuyện, khi mọi bí mật, mọi sắp đặt và những tầng vận hành thật sự của thế giới này dần bị lật lên trên Thiên giới.

Chính đoạn sau đó mới là lúc truyện cho thấy nó không chỉ mạnh ở chuyện tình cảm giữa nam nữ chính, mà còn chắc ở cách xây dựng thế giới, ở mạch cài cắm và ở việc mọi chi tiết từ đầu đều không hề thừa.

Càng về sau mới càng thấy “Bất độ” viết rất logic. Từ mệnh cách, huyết mạch, “hệ thống”, Minh giới, Thiên đạo cho đến thân phận của từng nhân vật, tất cả đều liên kết với nhau khá chặt.

Những gì tưởng như chỉ là chấp niệm cá nhân của Tạ Huyên, cuối cùng lại kéo ra cả một tầng chân tướng lớn hơn. Những gì tưởng chỉ là lựa chọn của riêng Phượng Tuân, cuối cùng cũng liên quan đến vị trí của hắn trong toàn bộ cục diện ba giới.

Truyện không bẻ lái vô lý, mà mở rộng dần từng lớp, để đến lúc chân tướng thực sự lộ ra, người đọc có cảm giác bất ngờ nhưng vẫn thấy hợp lý.

***

Đó cũng là điểm mình thích nhất ở truyện. Truyện không chỉ có một nữ chính rất lạ, không chỉ có một mối quan hệ vừa cứu rỗi vừa giằng co, mà còn có một thế giới quan được dựng khá vững. Cảm giác khi đọc không phải là tác giả cố nhồi thật nhiều thiết lập cho hoành tráng, mà là từng thiết lập đều có tác dụng, đều quay lại ảnh hưởng đến số phận nhân vật và đẩy câu chuyện đi tiếp.

Nên nếu phải nói điều làm “Bất độ” nổi bật, thì không chỉ là vì Tạ Huyên đủ ám ảnh, hay vì Phượng Tuân đủ sâu. Mà là vì truyện giữ được sự nhất quán từ đầu đến cuối: nhân vật hành động đúng với tính cách, thế giới vận hành theo logic riêng của nó, còn những cú twist về sau lại đủ sức nâng toàn bộ câu chuyện lên thêm một tầng nữa.

Đây là kiểu truyện càng đọc về sau càng thấy chắc tay. Ban đầu bị hút bởi Tạ Huyên, sau đó bị giữ lại bởi mối quan hệ giữa nàng và Phượng Tuân, nhưng đến cuối cùng nhớ nhất vẫn là cảm giác cả câu chuyện được khép lại bằng một cấu trúc khá trọn, khá logic, và đủ nặng để phần tình cảm không bị lấn át, còn phần thế giới quan cũng không bị rơi thành nền mờ.

Nếu bạn thích kiểu truyện càng đọc càng dần hé mở nhưng không hề dễ đoán, thì “Bất độ” là một lựa chọn rất đáng thử.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Quéo - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN