
Tác giả:
Công Tử Tinh Dục
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Nha Thanh
Thể loại:
Hiện đại,
Trùng sinh,
Hào môn thế gia,
Thanh mai trúc mã,
Thanh xuân vườn trường,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Đoàn sủng,
Nhẹ nhàng,
Hệ thống,
Kiếp trước kiếp này,
Chữa lành,
Hài hước,
Ấm áp,
HE
Độ dài: 70
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 72
Đứa trẻ ngoan không khóc lóc sẽ không có kẹo ăn.
Từ khi sinh ra, cả Giang Lệ và Bối Dao Dao đều đã là những đứa trẻ không có kẹo ăn. Dù chúng ngoan ngoãn như những thiên thần nhỏ hay khóc lóc, ăn vạ đến khàn cả cổ, cũng chẳng có ai chịu nhìn hai đứa trẻ này lấy một lần nào.
Từ rất nhỏ, chúng đã phải học cách làm một đứa trẻ ngoan, học cách giấu nước mắt vào trong, học cách nhìn sắc mặt đoán tâm tư người khác. Nhưng rồi, chẳng cần nói đến có kẹo để ăn hay không, vì cuối cùng chúng cũng chẳng hề có được kết cục tốt.
Chỉ vì là một đứa trẻ mờ nhạt, không được bố mẹ hay người thân yêu thương, cô bé Bối Dao Dao đã ra đi khi tuổi còn rất nhỏ. Sự ra đi của cô bé lặng lẽ, không dấy lên được chút bọt sóng nào trong cuộc đời của bất kỳ ai.
Chỉ vì cha mình đem lòng si mê, dành hết mọi sự dịu dàng cho mẹ Thẩm Lệ, cậu bé Giang Lệ đã phải chấp nhận làm cái bóng cho con trai cưng của nhà họ Thẩm. Mẹ cậu yêu chồng đến đ iên cuồng, không có ông thì không sống nổi, nhưng rồi chỉ nhận lại được sự lạnh nhạt, nhận lại lời chỉ trích, những lần bỏ ra ngoài biền biệt không về nhà của ông. Để giữ lấy trái tim chồng, mẹ Giang Lệ bắt cậu phải tranh cao thấp, ganh đua với Thẩm Lệ bằng mọi giá.
Cậu bé Giang Lệ thuở ấy ngoan ngoan trong sáng, chỉ biết nếu mình làm theo lời mẹ, cha sẽ chịu nhìn mình một lần, mà một khi cha nhìn cậu, mẹ cậu sẽ vui, sẽ ôm chặt cậu vào lòng. Cậu bé Giang Lệ khi ấy có phần “trưởng thành” hơn những đứa bé trạc tuổi, vì khi những đứa trẻ tầm tuổi cậu đang khóc lóc đến chảy nước dãi chỉ vì một chiếc kẹo, cậu đã biết mình không thể khóc lóc như thế được.
Vì mẹ cậu sẽ cảm thấy cậu thật phiền phức, không phải một đứa trẻ ngoan. Vì cha cậu sẽ cảm thấy cậu là một đứa trẻ kém cỏi, lúc nào cũng thua kém Thẩm Lệ.
Có thể nói, Giang Lệ đã dùng cả cuộc đời mình để tranh đua với “đứa con của vận mệnh” là Thẩm Lệ. Cậu tranh đua không vì lý do gì khác, mà chỉ đơn giản là muốn giành lấy tình yêu thương của mẹ và sự quan tâm của cha, muốn thắp lên ánh đèn sưởi ấm gia đình nhỏ ấm cúng của mình. Nhưng rồi, càng tranh đua với Thẩm Lệ, Giang Lệ càng mất đi nhiều thứ, ngôi nhà ba người càng tan nát.
Đó là phải làm nền cho Thẩm Lệ suốt cả cuộc đời, phải chấp nhận số phận bị người ta phớt lờ, không được bất kỳ ai quan tâm. Đó là bị kẻ khác nhắm đến rồi bị b ắt c óc, sau đó còn mất đi đôi chân thay cho Thẩm Lệ. Cuối cùng, cậu còn ra đi không nhắm mắt thay cho Thẩm Lệ, chỉ vì ở giây phút sinh tử kia, cha của cậu đã chọn cứu lấy Thẩm Lệ thay vì cậu – đứa con trai máu mủ ruột thịt của ông.
Cậu hận cái thế giới suốt đời bắt cậu làm nền cho kẻ khác, hận cái thế giới chỉ suốt ngày xoay quanh nhà họ Thẩm kia mà đẩy những kẻ khác vào đường cùng. Khoảnh khắc nhắm mắt lại, thế giới xung quanh trở nên tối đen và tĩnh lặng, cậu chỉ cảm thấy nhẹ nhõm vì đã được giải thoát khỏi cái cuộc đời tăm tối, luôn phải chạy theo kẻ khác kia của mình.
Cậu để lại tất cả những đau khổ, ra đi khi chỉ mới mười lăm tuổi.
Giang Lệ cứ ngỡ rằng cuộc đời của mình đã chấm dứt ở cái tuổi mười lăm non nớt kia, nào ngờ, cậu lại được người ta trao cho “cơ hội” sống lại. Lần này, Giang Lệ sống trong hình hài năm tuổi nhưng lại có ký ức và năng lực của kiếp trước, không chỉ có thế, cậu còn có một người “bạn đồng hành” khác là chiếc hệ thống “vạn năng” mang số hiệu 009.
Vậy mà… cậu vẫn chỉ muốn c hết.
Không chỉ muốn c hết vì cậu đã quá tuyệt vọng với thế giới này, mà còn là vì cậu đã chứng thực được suy đoán mơ hồ từng có ở kiếp trước: Đó là thế giới này chỉ là một cuốn tiểu thuyết, mà nam nữ chính là bố mẹ của Thẩm Lệ, còn cậu ta – đứa con trai duy nhất của nam nữ chính nghiễm nhiên trở thành đứa con cưng của trời, luôn luôn được sống dưới ánh hào quang và được vận mệnh đỡ nâng hết mức.
Cái gọi là “nâng đỡ” kia… cũng bao gồm cả việc đạp kẻ khác xuống vực thẳm, dìm kẻ khác xuống bùn lầy để làm bệ đỡ cho cậu ta.
Giang Lệ chẳng có chút hy vọng nào về thế giới bất công này nữa, giờ đây cậu chỉ muốn c hết đi, nếu không c hết được thì cậu sẽ làm cho thế giới này phải huỷ diệt cùng mình.
Mãi cho đến khi Giang Lệ gặp được cô bé Bối Dao Dao, định mệnh hai đứa trẻ vô tình bị cột chặt vào nhau, cậu mới dần thôi ý định huỷ diệt thế giới này rồi c hết đi.
Vì từ nay, cuộc sống của cậu đã có thêm một người cần cậu bảo vệ, cậu không thể c hết dễ dàng như thế được.
…
Ai cũng nói rằng Bối Dao Dao đáng thương. Cô đáng thương vì bố mẹ cô ly hôn từ khi cô còn rất nhỏ, chẳng có ai thèm quan tâm cô. Cô đáng thương vì phải sống nhờ người này, sống gửi người kia, chẳng có một mái nhà thật sự thuộc về mình. Cô đáng thường vì khi gặp lại cô, bố và mẹ cô đều chỉ muốn lợi dụng cô.
Nhưng Bối Dao Dao lại cảm thấy, cô chỉ đáng thương cho đến ngày cô gặp Giang Lệ, vì kể từ sau khi gặp anh, cô đã chẳng còn đáng thương nữa.
Cô không đáng thương, vì cô đã có Giang Lệ tuyệt vời nhất trên thế giới này.
Giang Lệ cũng là một người đáng thương, không chỉ đáng thương ở kiếp này, mà sự đáng thương của anh đã kéo dài qua tận hai kiếp, bào mòn hết mọi hy vọng của anh vào gia đình.
Thế nên, ở kiếp này, anh đã tận dụng chút ký ức còn sót lại ở kiếp trước để tách hoàn toàn khỏi sự kiểm soát của bố mẹ, đầu tiên là không sống cùng họ, sau đó dần độc lập, không phải dùng đến tiền của họ nữa.
Bối Dao Dao như là một phiên bản khác của anh vậy. Cũng có bố có mẹ, nhưng lại không nhận được tình yêu thương từ họ, sống chẳng khác nào trẻ mồ côi. Thế nên, anh đã kéo cô vào thế giới của mình mà chăm sóc cô, bảo vệ cô.
Bối Dao Dao là cô gái duy nhất mà anh chăm sóc và bảo vệ trong suốt nhiều năm qua, từ khi cô chỉ là một cô bé con năm tuổi hay tự gặm tay khóc lóc, cho đến khi cô dần trưởng thành, trở thành thiếu nữ xinh đẹp nổi bật.
Dù rằng giờ đây cô đã chẳng còn là cô bé con ngốc nghếch, nhìn anh bằng đôi mắt long lanh tội nghiệp, chạy theo anh chỉ để xin kẹo của năm đó nữa, nhưng sự trong trẻo tươi sáng trong cô vẫn luôn như thế, vẫn luôn đủ sức xua đi hết mọi u ám giá lạnh trong tâm hồn Giang Lệ.
Dù có cố tách nhau ra thế nào Giang Lệ vẫn sẽ luôn vô thức quay lại tìm cô, cô cũng sẽ đứng yên tại chỗ chờ Giang Lệ đến đón mình. Bởi vì họ đã khắc vào xương tủy của nhau từ lâu, bởi vì sinh mệnh của hai người đã bị “cột lại” từ nhiều năm trước.
Nhìn bề ngoài thì Bối Dao Dao như dây leo bám vào Giang Lệ để sinh trưởng, nhìn như anh đã nuôi dưỡng cô, nhưng thật ra là Dao Dao đã đến bên Tiểu Giang Lệ, ở bên Tiểu Giang Lệ và cùng anh vượt qua những ngày tăm tối nhất… Nếu ngày ấy Dao Dao không đến, liệu rằng Tiểu Giang Lệ có tiếp tục sống, trưởng thành và trở thành Giang Lệ mạnh mẽ cứng cỏi như ngày hôm nay không?
Sau khi sống lại, mỗi ngày mở mắt ra, Tiểu Giang Lệ luôn cảm thấy mình như đang lặp lại ác mộng của kiếp trước, khiến anh chưa từng ngừng căm ghét thế giới này. Nhưng vì gặp được Dao Dao, cô bé kết bạn với Tiểu Giang Lệ, làm gì cũng nhớ đến anh, dẫn anh đi chơi, đi ăn vặt khắp nơi, thậm chí còn đưa những con thú bông mình yêu thích cho anh ôm… tuổi thơ của anh mới được lấp đầy, những tiếc nuối từng có trong thời thơ ấu cũng được xoa dịu phần nào.
Thế nên Giang Lệ luôn vô thức xem Dao Dao như là trách nhiệm của mình, tự xem mình như là một “ông bố già”, lúc nào cũng phải nhọc lòng lo nghĩ cho tương lai của cô, lúc nào cũng chỉ mong sao tương lai của cô sẽ thật rực rỡ, ngập trong hoa tươi và những tiếng nói cười.
Giang Lệ luôn cảm thấy Bối Dao Dao vẫn còn quá nhỏ.
Nhưng rồi, khi cô thiếu nữ Dao Dao lần đầu không nhìn về phía mình, lần đầu không còn cần mình đưa đi đón về, không còn cần mình hết lòng bảo vệ… Giang Lệ lại cảm thấy khó mà chịu nổi, ngỡ như mình đã phát đ iên.
Phải đến tận lúc này Giang Lệ mới hiểu, hoá ra trong suốt quãng thời gian ở bên nhau dài đằng đẵng kia, anh đã không chỉ xem Bối Dao Dao như là một “trách nhiệm” mình cần phải gánh vác nữa, mà cô đã len lỏi vào tim anh, trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh.
Tiếng khóc của Bối Dao Dao từng là nỗi ám ảnh với anh, từng là thứ âm thanh khiến anh sợ hãi đến mất ăn mất ngủ. Bởi vậy mà chỉ cần cô cất tiếng khóc, dù chỉ là rấm rứt một mình hay lặng lẽ rơi nước mắt trong góc phòng, anh sẽ luôn cảm nhận được, sẽ luôn xuất hiện trước mặt cô nhanh nhất có thể và sẽ tìm đủ mọi cách chỉ để cô thôi không khóc nữa.
Từng giọt nước mắt cô tuôn rơi như dòng nước lạnh buốt chảy qua tim anh, khiến tim anh co thắt lại vì đau. Chẳng biết từ khi nào, Giang Lệ không còn cảm thấy nước mắt của cô thật ồn ào và phiền phức nữa. Thậm chí, chỉ cần nghĩ đến cảnh cô rơi một giọt nước mắt thôi, anh đã khó chịu như thể tìm mình bị dao cứa vào.
Mãi đến tận lúc này, Giang Lệ mới hiểu: Hoá ra những lần Bối Dao Dao khóc đau lòng đến xé ruột gan mà anh cảm nhận được, đó không hoàn toàn là cảm xúc của cô, mà còn chất chứa cả cảm xúc của chính anh ở trong đó nữa. Hoá ra nỗi đau mà anh cảm nhận được từ những lần cô khóc là… trái tim anh đang đau cho cô.
Người ta nói, đứa trẻ hạnh phúc ôm ấp cuộc đời bằng chính tuổi thơ của mình, còn đứa trẻ bất hạnh phải dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ.
Bối Dao Dao cảm thấy tuổi thơ của mình hạnh phúc vì có Giang Lệ. Còn Giang Lệ, tuy không may phải trải qua một tuổi thơ bất hạnh, thậm chí còn phải sống lại cùng những ký ức ấy, nhưng anh lại may mắn gặp được Bối Dao Dao, được cô bé tươi sáng đáng yêu ấy chữa lành.
Mọi người đều nói Giang Lệ là người bất cần, lạnh lùng.
Bối Dao Dao lại nghĩ, bọn họ chẳng biết gì về Giang Lệ của cô cả. Giang Lệ của cô là Giang Lệ tuyệt vời nhất trên đời này, anh rất dịu dàng và đặc biệt là khi cười lên, trông anh rất đẹp.
Chỉ là, giống như loài hoa kiến nguyệt chỉ nở rộ dưới ánh trăng trong đêm tối, không để ai nhìn thấy,
Nụ cười của anh và sự dịu dàng ngọt ngào của anh cũng vậy, chỉ dành riêng cho một mình Bối Dao Dao mà thôi.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Mơ - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved