
Tác giả:
Ma Huyễn Lão Đầu
Reviewer:
AI_Lưu Ly
Designer:
AI_Trường Xuân
Độ dài: 60
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 10
Giới thiệu:
Erim địa linh nhân kiệt, Erim anh hùng nối tiếp anh hùng.
6 câu chuyện nhỏ, fantasy phương Tây, nhân vật không phải người.
“Người cá và mặt trăng”, “Sâu trong hầm mỏ”, “Nụ hôn của thiên sứ”, “Lồng giam của bướm”, “Thần Pan và Heidi (*)”, “Người tí hon và công chúa ngoại quốc”.
(*) Thần Pan là một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp, thường được liên kết với thiên nhiên, âm nhạc và sự hoang dã. Heidi là tên của một nhân vật trong tiểu thuyết nổi tiếng của tác giả Johanna Spyri, kể về cuộc sống của một cô bé sống trên núi ở Thụy Sĩ.
Quyển 1: Thiếu nữ cô độc vs Người cá thợ săn.
Mặt trăng xuyên qua bóng tối của mây đen, rải ánh sáng trắng tinh khôi xuống mặt đất, soi chiếu hình bóng trong hồ nửa sáng nửa tối.
Đó là một yêu tinh tóc bạc mắt bạc, làn da trắng ngần, những chiếc vảy bạc ở ngực lóe lên ánh sáng chói mắt, đôi mắt màu lưu ly khép hờ đầy ma mị. Nó bơi về phía Luna trên bờ, chiếc đuôi cá lộng lẫy thấp thoáng dưới ánh trăng trong trẻo.
Đôi môi tím nhạt hé mở, một chuỗi âm thanh như tiếng chim du dương vang vọng bên tai Luna.
Quyển 2: Doanh nhân yêu nhan sắc vs Quái vật mỏ đá.
Wells phát hiện, vì không muốn có con nhưng Debbie cảm thấy bao cao su không an toàn, rồi lại sợ thuốc tránh thai có hại cho cơ thể nên Debbie đã để anh ta dùng thuốc tránh thai dành cho nam.
Về chuyện này, Debbie còn hùng hồn tuyên bố: “Đùa à, ai biết thứ đó gây hại cho cơ thể thế nào chứ? Dĩ nhiên là để anh dùng rồi!”
Có được một người vợ như vậy, anh ta đã định trước sẽ chẳng còn chút tôn nghiêm nào rồi.
Khuôn mặt Wells méo mó, nhìn Debbie bước đi phía trước với khí thế như người mẫu Victoria’s Secret trong khi chiếc lan can bên cạnh thì trông không chắc chắn lắm.
Wells nổi giận, cơn tức trào dâng.
Anh ta vươn tay, đẩy mạnh một cái.
Quyển 3: Bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối vs Thiên sứ tử thần.
Ánh sáng đột nhiên lệch đi, hoàng hôn tụ lại trên khoảng đất trống phía trước cách cô không xa.
Ánh sáng chói lóa khiến cô choáng váng, khi mở mắt ra, cô thấy có một người chim đang đứng trên khoảng đất trống đó
… Chính xác hơn, là một thiên sứ.
Chỉ có điều, so với hình ảnh thiên sứ của phương Tây thường thấy với đôi cánh và cơ thể trần trụi, từ ngực trở xuống của thiên sứ này lại phủ đầy lông vũ, chân là hai cái móng vuốt đại bàng mạnh mẽ.
Ngài đứng đó, đôi cánh lớn che kín vai, toàn thân tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ như có bộ lọc.
Khuôn mặt tựa đá tạc hơi xoay lại, khoảnh khắc nhìn thấy cô, đầu Ngài chợt nghiêng nhẹ.
Dương Liễu nhận ra đối phương không có đồng tử.
“Hả?”
“Nhưng… tôi không tin thần của phương Tây mà?”
… Chắc chắn có gì đó nhầm lẫn rồi.
Dương Liễu tự nhủ phải bình tĩnh.
Quyển 4: Nhân viên chăm sóc “mặt trời nhỏ” vs Chủ trang trại ngoài lạnh trong nóng.
Vòng qua đám đông, đi qua hành lang u tối, Mia gặp Halm Odes trong một căn phòng kín mít.
Kéo áo ngủ lên, những mảng da thịt gồ ghề như bị rễ cây quấn quanh chân trái khiến Mia thầm hít một hơi lạnh. Cô chưa từng thấy căn bệnh nào quái lạ thế này, trông như nửa thân người bị rễ cây xâm chiếm vậy.
Trong căn phòng mờ tối, vị chủ trang trại lặng lẽ ngồi đó, trên đầu phủ một tấm voan đen dài che kín cổ, chỉ lờ mờ thấy được đôi mắt nhắm chặt của đối phương cùng vài lọn tóc đen rủ xuống vai.
Cảm nhận được ánh mắt của Mia, chủ trang trại cười: “Sợ à?”
Giọng nói trong trẻo như suối nguồn mang theo ý cười, khiến tai người nghe ngưa ngứa.
Mia ngẩng đầu, thấy đầu Halm Odes xoay về phía cô, nhưng đôi mắt vẫn nhắm chặt.
Quyển 5: Cô gái nông dân xinh đẹp vs Thần Pan trăng hoa.
Một bóng người xuất hiện trên bờ ruộng cách đó không xa, cái bóng cao gầy kéo dài trên mặt đất.
“... Nông trại Field đi hướng nào?”
Betiris nhổm dậy từ đống rơm, gỡ chiếc lá trên đầu xuống, bỗng thấy một chàng trai trẻ tuy gầy gò nhưng lại hết sức tuấn tú.
Người đó có mái tóc bạc và đôi mắt xanh lam, hàng mi trắng dày in bóng lên sống mũi cao thẳng.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi ngắn cũ kỹ trông có phần xộc xệch, khoác bên ngoài một chiếc ghi-lê nâu dính bùn đất, phía dưới là chiếc quần short màu xanh đậm cũng rách rưới không kém, để lộ đôi chân rắn chắc và ít lông.
Betiris để ý thấy anh không đi giày.
Quyển 6: Cô chủ nhiều tiền kiêu ngạo vs Người tí hon ngây thơ.
Dưới chân bỗng có cảm giác khác lạ, đồng thời một tiếng động nho nhỏ vang lên.
Cô cúi đầu nhìn thì thấy một con... chuột hamster?
Ể? Không đúng?
Hình như là... người?
Một người... cỡ bằng con chuột?
Nó đang nhảy loăng quăng bên chân của Trử San San. Cô nhấc chân lên nhìn thì thấy dưới chân là một căn nhà bằng cỏ đã bị giẫm bẹp.
Người tí hon trông có vẻ cực kỳ giận dữ, dang rộng hai chân ngồi bệt xuống đất, ôm lấy một cây cột nhỏ như que diêm, khóc than cho căn nhà bị hỏng, nước mắt nó trào ra từng giọt to tướng từ đôi mắt bé xíu như hạt đậu.
Trử San San cúi người xuống, gần như nằm rạp trên mặt đất, cô nhìn chằm chằm vào người tí hon, cất lời cảm thán: “Bé thật đấy…”
Và câu nói này như đã đụng trúng tổ ong, người tí hon lập tức nổi cơn thịnh nộ, la hét “oang oang” rồi giật tung chiếc túi ra, bên trong có một chiếc cung nhỏ hình tam giác, nó chĩa thẳng mũi tên về phía cô.
***
Có những câu chuyện giống hệt ánh trăng trên mặt hồ lúc nửa đêm - đẹp đến mê hoặc, nhưng càng nhìn lâu lại càng khiến người ta bất an. Không phải kiểu rùng rợn của máu me hay những màn hù dọa trực diện, mà là cảm giác lạnh buốt len chậm dưới da thịt, như thể khi đứng một mình bên hồ nước tĩnh lặng ấy, bạn sẽ bất chợt nhận ra… dưới mặt nước sâu thẳm kia cũng có thứ gì đó đang lặng lẽ nhìn lại mình.
“Bạn gái của Thần” chính là kiểu truyện như vậy.
Xuyên suốt bộ truyện là thị trấn Erim - một nơi vừa đẹp vừa mục ruỗng, phủ đầy sương mù, truyền thuyết và những bí mật đã bị chôn vùi qua nhiều thế hệ.
Ở đó có một mặt hồ phủ ánh trăng lạnh ngắt. Có người cá tóc bạc mang đôi mắt màu lưu ly lặng lẽ bơi về phía thiếu nữ trên bờ.
Một thiên sứ với đôi cánh khổng lồ cúi đầu nhìn cô gái đang chờ cái c hết đến gần.
Một “vị thần” hoang dã xuất hiện giữa cánh đồng trong ánh chiều tà.
Một người tí hon giận dữ đứng khóc giữa căn nhà vừa bị giẫm nát.
Một thần rừng bị nhân loại ruồng bỏ lại học cách yêu một con người.
Tất cả những sinh vật ấy đều không thuộc về nhân loại. Nhưng điều đáng sợ nhất là chúng lại yêu con người bằng thứ tình cảm mãnh liệt hơn cả con người.
“Bạn gái của Thần” không đơn thuần là một tuyển tập fantasy phương Tây. Nó giống như bảy câu chuyện cổ tích đen được viết dành cho người lớn - nơi mà tình yêu luôn đi kèm sự chiếm hữu, d ục vọng, cô đơn và cảm giác lạc lõng kéo dài đến tận cùng.
Ở đây không có hoàng tử cứu công chúa.
Chỉ có những q uái v ật đứng trong bóng tối, lần đầu tiên học cách rung động vì một con người. Và những con người cô độc vô tình bước vào thế giới của họ, để rồi từ đó không còn đường quay trở lại nữa.
Điều đặc biệt nhất của truyện không nằm ở yếu tố thần thoại hay k inh d ị, mà nằm ở cảm giác “không thuộc về”.
Từ Erim phủ sương cho tới những hầm mỏ sâu hun hút, những cánh đồng hoang, trang trại lạnh lẽo hay khu rừng mang hơi thở thần thoại Hy Lạp, mọi khung cảnh trong truyện đều mang một nỗi cô độc rất đặc trưng. Con người trong truyện luôn nhỏ bé trước những sinh vật kỳ dị ấy. Nhưng chính những sinh vật kia cũng cô độc không kém.
Trong số đó, “Người cá và mặt trăng” có lẽ là câu chuyện để lại dư âm ám ảnh nhất.
Hình ảnh người cá tóc bạc với những chiếc vảy phản chiếu ánh trăng, lặng lẽ bơi về phía Luna đẹp đến mức gần như không thật. Đó không phải kiểu vẻ đẹp dịu dàng của cổ tích, mà là thứ vẻ đẹp nguy hiểm khiến người ta biết rõ không nên tiến lại gần… nhưng vẫn không thể rời mắt.
Nam chính của câu chuyện này chưa bao giờ là kiểu “soái ca” thường thấy. Hắn mang bản năng săn mồi, sự chiếm hữu nguyên thủy và gần như không hiểu đạo đức của loài người. Nhưng cũng chính vì vậy mà mỗi lần hắn cố gắng học cách yêu Luna lại khiến người đọc đau lòng một cách kỳ lạ.
Bởi khi người cá xuất hiện, điều Luna cảm nhận đầu tiên không phải sợ hãi.
Mà là cảm giác được nhìn thấy.
Một “q uái v ật” dưới đáy hồ lại là sinh vật đầu tiên thật sự nhìn thấy sự cô độc của cô gái nhỏ ấy. Hắn khiến Luna lần đầu tiên cảm thấy bản thân không còn là thứ dư thừa trên thế giới này nữa.
Cuộc đời Luna vốn đã là một bi kịch kéo dài từ rất lâu trước khi cô gặp hắn.
Sau khi mẹ tái hôn, cuộc sống của cô gần như rơi xuống đ ịa n gục. Người cha dượng thô tục, b ạo l ực và luôn mang đến cảm giác ghê tởm. Hắn khiến căn nhà trở nên ngột ngạt, khiến tuổi thơ Luna chỉ còn lại những ngày tháng dè dặt sống sót.
Điều đau lòng nhất lại nằm ở mẹ cô.
Bà không hẳn không yêu Luna, chỉ là bà quá yếu đuối. Yếu đuối đến mức tình yêu ấy chẳng thể bảo vệ nổi con gái mình.
Bà giống rất nhiều người phụ nữ trong truyện, bị cuộc sống mài mòn hết phản kháng, cuối cùng chỉ còn biết cúi đầu chịu đựng. Có lúc đọc sẽ thấy tức giận bà, nhưng nghĩ kỹ lại chỉ thấy đau lòng hơn. Bởi suy cho cùng, bà cũng chỉ là một người phụ nữ bị tuổi thơ bất hạnh nghiền nát theo cách khác mà thôi.
Bi kịch ấy giống như một lời nguyền kéo dài qua nhiều thế hệ, từ thời bà ngoại Luna, đến mẹ cô, rồi cuối cùng rơi xuống chính cuộc đời Luna. Sai lầm nối tiếp sai lầm, bí mật chồng chất lên bí mật. Và đan xen giữa sự tàn bạo của giống loài người cá là sự nhẫn tâm của lòng người, thứ âm thầm nuốt lấy Erim và Lansing qua từng năm tháng.
Càng đọc càng nhận ra, đôi khi thứ đáng sợ nhất trong truyện không phải quái vật dưới hồ.
Mà là con người.
Người cá có thể săn mồi bằng bản năng. Nhưng con người lại biết dùng sự thờ ơ, ích kỷ và im lặng để nghiền nát nhau từng chút một.
***
Có một điểm hay ở “Bạn gái của Thần” là truyện chưa từng cố “nhân loại hóa” những sinh vật trong đó để khiến người đọc dễ chấp nhận hơn.
Người cá vẫn giữ nguyên chiếc đuôi phủ vảy bạc và bản năng săn mồi nguyên thủy.Thiên sứ vẫn mang đôi cánh khổng lồ cùng móng vuốt chim săn mồi thay vì hình hài hoàn mỹ kiểu nhân loại. Người tí hon vẫn bé nhỏ đến mức lạc lõng giữa thế giới của người thường.
Những sinh vật trong truyện luôn mang cảm giác “không cùng giống loài” rất rõ rệt.
Và chính vì tác giả không cố làm mềm đi sự khác biệt ấy, những mối tình trong truyện mới trở nên đặc biệt đến vậy.
Người đọc luôn cảm nhận rất rõ: đây không phải câu chuyện tình yêu giữa hai con người bình thường, mà là cuộc gặp gỡ giữa hai sinh vật thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Sự khác biệt ấy khiến mỗi lần họ cố chạm vào nhau đều mang cảm giác vừa dịu dàng vừa méo mó.
Có những khoảnh khắc rất đẹp. Nhưng cũng có những khoảnh khắc khiến người ta thấy bất an đến khó chịu.
Bởi họ yêu theo cách của dị tộc: vụng về hơn, cực đoan hơn, chiếm hữu hơn,
và đôi khi đáng sợ hơn rất nhiều.
Nhưng điều khiến những câu chuyện này ám ảnh lâu đến vậy có lẽ là bởi, suy cho cùng, dù là thần linh, quái vật hay con người… thứ họ khao khát nhất vẫn chỉ là có một ai đó chịu quay đầu nhìn mình giữa thế giới rộng lớn và cô độc này.
Và “Bạn gái của Thần” chưa bao giờ kể về những chuyện tình hoàn mỹ.
Nó kể về những linh hồn lạc lõng nhận ra nhau giữa bóng tối, rồi cố chấp ôm lấy nhau, dù biết ngay từ đầu rằng họ vốn không thuộc về cùng một thế giới.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hồng - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved