
Tác giả:
Hi Ngộ
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
AI_Diệp Trà
Độ dài: 40
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 61
Trong cuộc đời, con người ta luôn có những khoảnh khắc ngoảnh đầu nhìn lại và lặng người vì hối hận.
Đối với Đường Nguyệt, có lẽ một trong những điều khiến cô day dứt nhất chính là khoảnh khắc buông ra những lời tuyệt tình với người đàn ông mà cô yêu nhất đời mình.
“Anh nên về đi.”
“Em nghĩ mình cần suy xét lại mối quan hệ giữa hai chúng ta.”
Khi thốt ra câu nói ấy, cô nào đâu lường trước được rằng bản thân mình sẽ đánh mất anh mãi mãi.
Lần đầu Đường Nguyệt gặp Hướng Cẩn là trong buổi tuyển thành viên mới của câu lạc bộ. Ngày đó anh là sinh viên ưu tú nhất khoa Kiến Trúc, nổi tiếng đến mức dù cô luôn thờ ơ với những xôn xao trong trường cũng từng nghe đến tên anh.
Thế mà chẳng ai ngờ, một thời gian sau hai người tưởng chừng sinh ra ở hai thế giới khác biệt lại ở bên nhau, mà điều kinh ngạc là lời tỏ tình lại thốt ra từ chính người con trai xuất sắc như Hướng Cẩn.
“Đường Nguyệt.”
“Chúng ta thử xem sao nhé?”
Ánh mắt anh dịu dàng như ánh trăng đêm đầu hạ, còn bàn tay anh khi nắm lấy tay cô thì ấm đến mức khiến trái tim cô tan ra. Cô gái nhỏ khi đó đã không suy nghĩ quá nhiều, chỉ biết rằng mình đang được yêu bởi một người vô cùng đặc biệt, và bản thân cũng đã phần nào trao lòng mình cho anh.
Cô thầm nghĩ, việc mình đồng ý yêu Hướng Cẩn chắc hẳn là vì những tháng ngày bên nhau ấy đã khiến cô thầm yêu anh tự lúc nào.
Chỉ là… thời gian cũng khiến cả hai lẳng lặng thay đổi.
Đường Nguyệt không hiểu tại sao Hướng Cẩn lại dần tránh mặt mình. Không một lời giải thích, không một lý do rõ ràng, cứ như thể anh mang trong lòng một bí mật không thể thốt ra.
Cô đã từng kiên nhẫn, từng cố gắng hỏi han, từng muốn cùng anh sẻ chia. Nhưng có những lúc tình yêu không phải là thứ có thể kéo hai người lại gần nhau, mà lại có thể khiến họ chìm trong khắc khoải, nghi hoặc, lạc nhau lúc nào không hay.
Cô mệt rồi.
Cô không còn sức để tìm kiếm câu trả lời từ một người né tránh mình. Cô không còn hơi sức để tiếp tục yêu theo cách đầy thấp thỏm và sợ hãi ấy nữa. Cô chán ghét một bản thân cứ mãi chờ đợi, cứ mãi ngóng trông ánh mắt, cuộc gọi, tin nhắn của anh.
Thế là, cô quyết định chia tay.
“Hướng Cẩn, chúng ta gặp nhau nói chuyện đi, ngay bây giờ.”
Đường Nguyệt hẹn nơi gặp anh, nhưng hôm ấy cô đã chờ rất lâu. Người đi kẻ lại nườm nượp, từ ban ngày đến lúc chạng vạng rồi đến tối mịt nhưng anh vẫn mãi không đến.
Cuối cùng, anh không đến được nữa.
Anh đã mất rồi. Mất vì tai nạn giao thông.
Khi ngồi chờ anh ở quán cà phê, cô đã từng thoáng tưởng tượng đến một Hướng Cẩn sau khi chia tay sẽ trông như thế nào. Anh sẽ có một cuộc sống thành công, hạnh phúc, có một gia đình bình yên. Cô nghĩ họ đơn giản là sẽ cách xa nhau như những người từng đi cùng một đoạn đường nhưng rồi lạc lối.
Nhưng cô chưa từng tưởng tượng… anh sẽ nằm lại trong thế giới này dưới hình hài lạnh lẽo ấy.
Cảm giác tội lỗi như móc câu sắc nhọn xoáy sâu vào tim cô. Nếu hôm đó cô không hẹn gặp anh, liệu anh có tránh được tai nạn ấy? Nếu cô không thốt ra những lời tuyệt tình, liệu câu chuyện có đi đến kết thúc này?
“Chậm chút nào.”
“Đi theo sát anh nhé, đừng để bị lạc.”
Giờ đây, những câu nói ấy vang lên trong đầu cô như một điệp khúc day dứt. Thật trớ trêu thay, trước khi anh đi xa mãi, cô đã quyết định rời bỏ anh. Nhưng chính khoảnh khắc anh biến mất khỏi thế gian, trong lòng cô lại chỉ còn đầy ắp hình bóng anh.
Thời đại học, vì Hướng Cẩn nên một Đường Nguyệt vốn mờ nhạt bình thường lại trở nên nổi tiếng trong tập thể học sinh. Không ai nghĩ hai người sẽ hẹn hò với nhau, lại còn yêu nhau sâu đậm đến không thể tách rời.
Anh từng kể với cô về gia đình mình, nói cho cô nghe những bí mật u tối đằng sau vẻ ngoài ưu tú. Anh và cha mâu thuẫn sâu sắc, mẹ anh đã t ự s át. Và chính anh là người chứng kiến những bước chân cuối cùng của mẹ đi vào tuyệt vọng.
Anh từng đưa cô đến gặp mẹ mình, đưa chiếc nhẫn vàng với viên hồng ngọc cho cô giữ.
“Tặng cho em là phù hợp nhất, em hãy giữ nó nhé.”
Nếu cô không quan trọng, nếu cô chỉ là một cuộc vui thoáng qua, thì làm sao anh có thể đưa cô vào phần sâu thẳm nhất trong quá khứ của mình?
Ấy vậy mà sau cùng, giữa họ lại không phải kết thúc bằng một lời chia tay trọn vẹn, mà là sinh ly tử biệt.
Sau khi tiễn Hướng Cẩn đoạn đường cuối cùng ở nhà tang lễ, cuộc sống của Đường Nguyệt như trở về với quỹ đạo ban đầu, nhưng chỉ có một mình cô biết mọi việc không phải thế.
Ngày nào thức giấc, cô cũng cảm thấy thân thể nặng trịch, chỉ biết làm việc một cách máy móc, ăn cơm ngủ nghỉ đều tăm tắp như một cái máy, mà lòng cô trống rỗng hệt như một kẻ không có trái tim.
Cho đến một ngày, một cô gái tên Chung Tiểu Thi tìm đến cô. Cô ta nói rằng Hướng Cẩn chưa bao giờ yêu Đường Nguyệt cả, rằng cô chỉ là trò vui thoáng qua… và rằng anh thật ra chưa c hết.
Sự bàng hoàng khiến trái tim cô đập loạn. Liệu những gì Chung Tiểu Thi nói có phải là sự thật?
“Nguyệt Nguyệt, anh về rồi đây.”
Hướng Cẩn đột ngột xuất hiện trước mặt cô, vẫn là người đàn ông dịu dàng luôn cưng chiều mà cô quen biết. Rất nhiều câu hỏi miên man sôi trào trong lòng, nhưng trong khoảnh khắc sắp thốt thành lời, cô lại cảm thấy thôi bỏ đi, không quan trọng nữa, chỉ cần anh còn sống là được rồi.
Nhưng đó chỉ là một giấc mộng. Một giấc mộng khắc khoải của người quá nhớ.
Và có lẽ cũng là một lời nhắn từ tiềm thức rằng: trong một thế giới nào đó, anh vẫn đang sống.
Nếu một ngày anh thật sự quay lại, cô sẽ hỏi rốt cuộc tại sao anh biến mất khỏi cuộc đời cô? Tại sao anh thờ ơ lạnh nhạt? Vì chỉ khi hiểu được điều đó, họ mới có thể yêu nhau trọn vẹn, không còn những khoảng không mù mịt.
Và vì, trái tim cô vẫn chưa bao giờ hết yêu anh.
Hướng Cẩn… thật sự vẫn còn sống, đúng vậy chứ?
…
“Anh ấy c hết trước khi chia tay” của Hi Ngộ không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình buồn. Nó nhắc ta rằng trong tình yêu, đôi khi đau đớn nhất không phải là chia tay, mà là những câu hỏi không bao giờ có lời giải. Như thể đâu đó trong thế giới, một chàng trai vẫn đang lặng lẽ nhìn theo người con gái mình yêu, và một cô gái vẫn đang đợi chờ lời giải đáp về sự thờ ơ khó hiểu của chàng trai ấy.
Nhưng chàng trai ấy liệu rằng vẫn đang tồn tại trên thế gian này? Lời của Chung Tiểu Thi nói với Đường Nguyệt phải chăng chính là sự thật? Hay chính Hướng Cẩn mới là người che giấu nhiều bí mật không thể nói với người mình yêu? Cùng mình nhảy hố để “bóc trần” sự thật nhé!!
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Sel
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved