logo
REVIEW>> 1001 ĐÊM SƯƠNG XUÂN
1001-dem-suong-xuan
Tìm truyện
Donate

1001 ĐÊM SƯƠNG XUÂN

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 69

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 2521

Có cô gái nào chưa từng ước mơ được một lần trở thành công chúa? Giang Hi cũng không phải ngoại lệ.

Giang Hi ước được sống trong lâu đài, nhưng cả tuổi thơ của cô đều bị vây kín trong một khu nhà trọ tồi tàn ẩm mốc. Cô yêu thích một bộ váy lộng lẫy, lại chỉ có những chiếc áo chắp vá rách nát chống chọi qua mùa đông rét mướt. Cô mong muốn có một gia đình hạnh phúc, những gì nhận lại là bị mẹ nuôi và anh trai đ ánh đ ập không thương tiếc.

Suốt những năm tháng đó, trên người cô đầy rẫy vết thương, cơm ăn ba bữa chưa bao giờ được no, chật vật mà lớn lên. Bài học lớn nhất Giang Hi rút ra là ai cũng phải cúi đầu trước tiền, vì vậy có tiền là có tất cả.

Sau khi đậu đại học, Giang Hi rời khỏi nhà, bắt đầu công cuộc kiếm tiền. Cô được trời phú cho khả năng diễn xuất nên nhận những công việc liên quan, chẳng hạn như đóng giả đối tượng xem mắt để dọa cho đối phương chạy mất dép, số tiền thu về cũng tạm đủ.

Vào một ngày nọ, cơ hội đổi đời của cô đến.

Lê gia, một gia tộc từng một thời giàu có nay đã lụn bại, tìm đến Giang Hi. Họ muốn lợi dụng hôn ước với Chu gia để khôi phục lại vị thế khi xưa.

Chu gia là ai? Là dòng họ đã cắm rễ trên đất Hồng Kông hơn trăm năm, sản nghiệp rộng lớn, của cải kếch xù, danh giá không gì tả nổi.

Giang Hi trùng hợp có khuôn mặt rất giống với tiểu thư Lê Bối Trân, nhưng không may Lê Bối Trân đang nằm viện, nhiệm vụ của cô là đóng giả cô ấy, chuyển đến sống ở Chu gia và thu phục được vị hôn phu vào trong tay.

Mục tiêu là cậu hai Chu Tích Phong ăn chơi trác táng, lăng nhăng đào hoa. Mà theo Giang Hi thấy, anh ta ngốc hết thuốc chữa.

Nhưng để tán được Chu Tích Phong không dễ, nhất là khi anh ta cả ngày đều khinh Lê gia trèo cao và mắng Giang Hi mặt dày. Cô cũng không vừa, lập tức di chuyển mục tiêu, muốn dùng một người khác để kích thích khao khát chinh phục của anh ta.

Giang Hi vừa nghĩ, mắt vừa đảo qua nhìn Chu Thời Tầm.

Anh cũng nhìn cô, khiến cô giật mình.

Chu Thời Tầm còn khó chơi hơn Chu Tích Phong, khó hơn rất nhiều.

Anh là anh họ của Chu Tích Phong, hiện tại đang là người đứng đầu của nhà họ Chu, một tay che trời trên đất Hồng Kông. Có thể là do trời sinh, hoặc là do được rèn luyện trong thương trường, con người Chu Thời Tầm vẫn luôn cực kỳ khó đoán.

Ngay cả một người ranh mãnh lõi đời như Giang Hi đôi lúc cũng không thể hiểu anh đang nghĩ gì, nhưng anh lại luôn đọc được chính xác những suy nghĩ của cô.

Quả thực không còn cách nào khác.

Nếu muốn thành công bước chân vào Chu gia, phải có sự chấp thuận của Chu Thời Tầm, nên cô lấy lòng anh là chuyện đương nhiên. Nhưng còn việc lấy anh để nhử Chu Tích Phong, cô có hơi không dám làm.

Qua vài lần tiếp xúc, cô còn phát hiện ra, Chu Thời Tầm chính là một tên đ iên. Anh không sợ người ngoài bàn tán về mối quan hệ anh cả em dâu, cũng chẳng ngại chụp hình uy hiếp Giang Hi. Thế lực của anh rộng lớn, việc tra được thân phận thật của cô chỉ là chuyện một sớm một chiều.

Giang Hi luôn tự nhận mình thông minh, lại không biết bao nhiêu lần bẽ mặt trước anh.

Anh cho cô nếm thử tư vị nở rộ trong lúc say, nhưng lại keo kiệt không cho cô một nụ hôn. Anh nhìn cô khổ sở chật vật diễn trò, vẻ mặt vẫn lạnh lùng cấm dục như cũ.

Thế nên, điều Giang Hi muốn làm nhất chính là xé toang cái bộ mặt giả vờ thanh tao của anh. Cô yêu c hết cái vẻ mất khống chế đ iên cuồng đó của Chu Thời Tầm. Nhìn anh trầm luân vừa mãnh liệt vừa quyến rũ, khiến cho cô có cảm giác thành tựu to lớn.

Không quan tâm là trên hay dưới cơ, chỉ cần biết ai là người cứng đầu hơn.

Cho đến khi Chu Tích Phong ngập ngừng tỏ tình với cô qua điện thoại, còn Chu Thời Tầm thì đẩy ngã cô trên bàn trà, Giang Hi biết mình đã thắng cả hai anh em vào trong tay.

Nhưng thế thì đã sao?

Suy cho cùng, cô không phải Lê Bối Trân, khoảng cách giữa cô và cả họ đều quá lớn. Cuộc sống của cô đã đủ chật vật, nhận diễn vở kịch này chẳng qua là vì đồng tiền, khi thiên kim thật trở về cũng là lúc cô lui xuống cánh gà.

Chu Thời Tầm từng hỏi, cô xem anh là cái gì.

Anh là giấc mộng huyền ảo lung linh, vui sướng mãnh liệt nhất của cô. Anh khiến tim cô đập thình thịch, hô hấp mất khống chế, adrenaline tăng vọt, táo bạo như thiêu thân lao đầu vào lửa.

Anh là dịu dàng nhỏ nhoi lẫn trong thực tại đau khổ, khi anh cầm túi xách và giày cao gót đi phía sau nhìn cô tung tăng bay nhảy, Giang Hi đã có một ảo tưởng rằng, mình vốn luôn là nàng công chúa mà anh cam nguyện thần phục.

Nhưng cô vẫn đáp, chẳng là gì cả.

***

Nếu như gọi Chu Thời Tầm là tên đ iên, thì với anh, Giang Hi chính là một con cáo hoang xảo quyệt.

Anh sớm biết được thân phận của cô, không phải Lê Bối Trân, mà chỉ là một con hồ ly lẻn vào Chu gia bọn họ.

Anh cũng biết mình diễn vai gì trong vở kịch của Giang Hi, nắm tất cả trong lòng bàn tay, tùy ý vui đùa, tùy ý điều khiển, chỉ vì anh muốn thấy sự hoảng loạn trên vẻ mặt luôn tự nhận mình thông minh của cô.

Nhưng khi Chu Thời Tầm giăng bẫy, Giang Hi cũng đã tung lưới.

Hai người bọn họ vờn nhau như mèo vờn chuột, hưởng thụ niềm vui sướng như cá gặp nước, tuy cô là người yếu thế hơn, nhưng chính anh mới là người sa ngã trước.

Sau khi cô rời đi, mọi người xung quanh vẫn một tiếng Trân Trân, hai tiếng Trân Trân, ngay cả tên ngốc Chu Tích Phong miệng nói yêu cô nhưng không thể phân biệt được cô là thật hay giả.

Không còn ai nhớ đến cô gái của anh nữa.

Cô nào phải tiểu thư lá ngọc cành vàng, chỉ là cô bé Lọ Lem sống trong khu nhà tồi tàn, chịu những đòn roi trời giáng từ người mẹ nuôi và anh trai. Vì cô quá hiểu chuyện, trời tuyết không dám về nhà, đến bữa không dám ăn nhiều, hay thậm chí là tự giác tròng xích vào cổ mình chỉ để làm mẹ vui.

Cô tự do phóng khoáng, đầy sắc màu rực rỡ, giống như một tinh linh xông vào thế giới của Chu Thời Tầm, khiến cho mọi thứ xung quanh anh thấm đẫm ánh sáng, cây cối đâm chồi nảy lộc mãnh liệt. Ai mà ngờ được, cô đã từng giãy giụa khổ sở cầu xin một con đường sống, nức nở hỏi rằng vì sao mẹ không yêu cô.

Anh đã thừa nhận tình cảm, đã cam tâm quỳ gối, chỉ để cô có thể ở lại. Nhưng suy cho cùng, một người thiếu thốn tình thương như Giang Hi, hoặc là không thể biểu lộ tình cảm, hoặc là trái tim cô đã chai sạn sắt đá, đều đã lựa chọn rời xa anh.

“Tình cảm của họ giống như một vùng đất hoang dã, từ đầu đến cuối chỉ có anh cố gắng tưới nước cho nó, thỉnh thoảng dựa vào ảo tưởng để tự an ủi chính mình.

Nhưng hoang dã chính là hoang dã, một người không bao giờ có thể biến nó thành một ốc đảo. Không có ánh sáng mặt trời, không có chất dinh dưỡng, ngay cả những thảm thực vật rộng lớn cũng chỉ chờ khô héo mà thôi.” *

***

Ngày gặp lại nhau, Bắc Loan đổ trận tuyết đầu mùa.

Giang Hi ôm một bó hoa lớn, ngơ ngác nhìn người đàn ông đẹp đẽ tựa như bước ra từ trong thần thoại tiến về phía cô.

Cô đã từng nói với anh, nếu như anh nhìn thấy một đóa diên vĩ đen trước cửa sổ nhà em, nghĩa là em đang nhớ đến anh.

Nhớ đến anh, người đàn ông phong độ như một quý ông phương Đông, dịu dàng cẩn trọng sợ làm cô đau, đến một kỵ sĩ đầy ân cần, dỗ dành chiều chuộng nàng công chúa của mình khiến cô dựa dẫm ỷ lại, rồi cuối cùng khi nếm đủ ngọt ngào sẽ hóa thành con thú đ iên cuồng khó thuần bảo vệ đóa hoa của nó.

Họ xa nhau hơn ba tháng, đã có chín mươi chín đóa Diên Vĩ đen được đặt nơi cửa sổ phòng cô, thay cô nói lên những nhớ nhung, dằn vặt, trăn trở không cách nào miêu tả bằng lời.

Thật may vì anh vẫn đủ yêu để đến tìm cô.

Đây là câu chuyện kể về một cô gái tên Giang Hi đi tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình.

Cô đã từng cắn răng chịu đựng luồn cúi như cỏ dại ven tường, từng nếm trải nỗi đau không phải đứa trẻ nào cũng chịu được. Có lẽ là khổ tận cam lai, hoặc là do trời cao thương xót, để đến tận hôm nay, cô đã được trở về với gia đình thật sự, được chiều chuộng yêu thương, được đón nhận một cái kết có hậu viên mãn.

Khi anh dịu dàng nói, Giang Hi, về nhà thôi, cô đã bật khóc.

Trận tuyết ở Bắc Loan năm ấy, đã hóa thành những hạt nước đậu xuống mặt hồ ngủ đông, vẽ nên một thế giới cổ tích phủ đầy tuyết trắng cho cô bé bán diêm.

Từ cơn bão số 99 đến thời khắc vũ trụ diệt vong, từ lúc nhành xuân đầu tiên trong đêm tuyết trắng nở hoa, đến khi ánh sao sáng rực rỡ rơi xuống giữa nhân gian.

Nghìn lẻ một đêm nếm thử giọt sương xuân trên cơ thể em, ngọt lịm nồng nàn, giống như đường mật tan chảy trên đầu lưỡi, chính là khúc tình ca sâu lắng vang vọng cùng năm tháng.

Nguyện chúng ta không phải là hoa, nở hay tàn không phụ thuộc vào thời tiết.

Nguyện chúng ta cũng giống như Giang Hi, bị số mệnh đeo bám từ Nam đến Bắc vẫn như một cánh chim ngoan cường, vỗ cánh bay cao.

Hi vọng mỗi đứa trẻ đều có một tuổi thơ đầy đủ trọn vẹn, đều ấp ủ một ước mơ cho riêng mình, đều tìm thấy đường về nhà, sau cùng hóa thành những vì sao vĩnh cửu trong vũ trụ, lấp lánh tỏa sáng một vạn năm.

____

“…” Trích bản dịch Thảm thực vật hoang dã của tác giả Mạch Hương Kê Ni

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN