XUYÊN THÀNH NHA ĐẦU NHÓM LỬA NHÀ HUYỆN LỆNH
Độ dài: 227
Lượt xem: 1079
Giới thiệu
Trong lúc truy sát một con chiến lang tinh tế, Lê Tiếu Tiếu đã hồ đồ xuyên không đến triều Đại Vũ ba vạn năm trước, trở thành một dân chạy nạn sau trận đại hồng thủy.
Không hộ khẩu, không lộ dẫn, không có gì cả, nàng nhờ sức mạnh phi thường mà được nhà Huyện lệnh mới nhậm chức ở huyện Bí Dương để mắt tới, trở thành một nha đầu nhóm lửa trong bếp.
Mao ma ma, quản sự nhà bếp, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tìm được người làm được việc. Chỉ tiếc là cái gì nha đầu này cũng tốt, chỉ có điều ăn hơi nhiều.
Lê Tiếu Tiếu hùng hồn nói: “Ăn nhiều là vì ta làm việc nhanh, một người có thể làm bằng ba người!”
Nhìn nàng một mình vác cái chum nặng hơn trăm cân, một canh giờ làm xong việc của người khác cả ngày, Mao ma ma đành im lặng.
Lê Tiếu Tiếu rất hài lòng, ở đây bao ăn bao ở lại còn no bụng, thậm chí còn có tiền công hàng tháng, có hy vọng thực hiện được lý tưởng cao cả là ăn no chờ chết của mình.
Kết quả có phải là nàng vui mừng quá sớm rồi không? Chưa đến hai ngày, Huyện lệnh đã bệnh nặng sắp chết, nhi tử duy nhất Mạnh Quan Kỳ chỉ có công danh tú tài, nếu Huyện lệnh thật sự chết bệnh, có phải vị tú tài mới mười bốn tuổi này sẽ là người đầu tiên bán nàng đi không?
Không còn cách nào khác, nàng đành hóa thân thành vú em, âm thầm cứu Mạnh Huyện lệnh, tiếp tục sống những ngày tháng thái bình mà nàng muốn sống.
Nhưng không ngờ, một huyện nha nhỏ bé bình thường như vậy, sao lại có nhiều chuyện phiền phức đến thế?
Mạnh Huyện lệnh đắc tội cấp trên, Mạnh Quan Kỳ trêu chọc cháu vợ của cấp trên, nha đầu của tiểu thư cuỗm tài vật bỏ trốn cùng phu xe, việc phu nhân Lưu thị lén lút cầm cố tài vật bị lộ ra …
Lê Tiếu Tiếu bận rộn trước sau, cũng bị cuốn vào, cuộc sống ăn no chờ chết tốt đẹp nay còn đâu? Sao nàng lại bận rộn đến mức này?
Còn nữa, vị đại thiếu gia da trắng hơn tuyết này có thể chất phong ba bão táp gì vậy? Lúc thì bị người ta hạ độc, lúc lại bị cuốn vào vụ án thái tử bị ám sát, đằng sau âm mưu lại còn có âm mưu…
Lê Tiếu Tiếu đành phải cuốn theo, cuốn theo rồi thì, khụ, lại yêu đương với đại thiếu gia.
Thế nhân nói họ không xứng đôi á?
Lê Tiếu Tiếu hừ lạnh một tiếng: “Đừng nói gì đến thân phận khác biệt hay màu da khác nhau, chúng ta xứng đôi nhất.”
Bởi vì ta có công lao tòng long.
********
Từ nhỏ Mạnh Quan Kỳ đã quen sống khiêm tốn, y không tranh không giành, ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả làm bài tập cũng làm hai bản, bản tốt đưa cho cha xem, bản bình thường đưa cho tiên sinh xem.
Khiêm tốn như vậy mà y vẫn bị đuổi khỏi kinh thành, theo cha đến huyện Bí Dương nhậm chức.
Không ngờ huyện nhỏ hẻo lánh này cũng đầy rẫy nguy hiểm, y bị hạ độc, bị tính kế, bị ám sát, lần nào cũng là nha hoàn bên cạnh y đứng ra, cứu y thoát khỏi hiểm nguy.
Y chưa từng tiếp xúc với nữ tử nào khác, chỉ biết không phải ai cũng có thể như Lê Tiếu Tiếu, trong nghịch cảnh mà vẫn kiên cường bất khuất, sống tiêu sái tự tại, thần thái rạng rỡ.
Thế nhân nói nàng không xứng với y nhưng trong mắt trong lòng y, nàng còn tự tin xinh đẹp hơn cả thần nữ cửu thiên, chính nàng đã cứu rỗi y.
Y biết nàng không thích cuộc sống như trong lồng, luôn muốn có ngày được tự do bay lượn, vậy thì y sẽ như nàng mong muốn, đời này đưa nàng đi khắp vạn thủy thiên sơn.