logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>TRUYỀN THỤ NGỌT NGÀO (THẦY TRÒ, TRÂU GIÀ GẶM CỎ NON)
truyen-thu-ngot-ngao-thay-tro-trau-gia-gam-c-non
Theo dõi
Báo lỗi

TRUYỀN THỤ NGỌT NGÀO (THẦY TRÒ, TRÂU GIÀ GẶM CỎ NON)  

Tran / Editor:

Gạo Nếp

Reviewer:

Designer:

Lịch đăng:

Tự do

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 60

Lượt xem: 365

Giới thiệu

Tên truyện: Truyền Thụ Ngọt Ngào (Thầy trò, Trâu già gặm cỏ non) Tác giả: Tứ Nguyệt Nguyên Niên Editor: Gạo Nếp Giới thiệu nội dung: “Tôi rất muốn giữ em ở bên cạnh mình, nhưng tôi biết rằng, em xứng đáng có một tiền đồ rạng ngời hơn thế.” [Giáo sư dịu dàng, hóm hỉnh, cầm tay chỉ việc cho riêng mình nữ chính x Ngôi sao mới trong giới học thuật bề ngoài lạnh lùng hướng nội, bên trong chỉ làm nũng với một mình thầy hướng dẫn] Đây là câu chuyện về hai kẻ ngốc chậm nhiệt, cứ lằng nhằng mãi đến tám năm mới chịu thành đôi, từ tình thầy trò chuyển sang đồng nghiệp rồi cuối cùng nên duyên vợ chồng. #Cặp đôi giảng viên viện mình ngày nào cũng rải cơm chó# Truyện ngọt sủng. Là kiểu nam chính chiều chuộng đến mức nữ chính phải thốt lên: “Em không cần nam mami đâu!” — Tags: Thầy trò, Trâu già gặm cỏ non, Ngọt sủng, Song xử, Chênh lệch chín tuổi. Truyện ngọt ngào thiên về cuộc sống thường ngày, không có tình tiết ngược. Có nội dung cốt truyện và cả thịt, độc giả cân nhắc trước khi đọc (*≧ω≦)! — [Trích đoạn 1: Có nam mami là cảm giác như thế nào?] Tông Thiên Ý đang gõ chữ dở dang, chẳng kịp cầm lấy quả trứng mà Chu Thanh Quân vừa bóc xong. Thấy đôi lông mày người đàn ông hơi nhíu lại, tim cô thót lên một cái, đang định vội vàng bỏ điện thoại xuống để ngoan ngoãn ăn sáng thì bất ngờ Chu Thanh Quân dùng một cánh tay nhấc bổng cô lên, xoay người một vòng rồi ấn cô ngồi gọn lỏn trên đùi mình. “?!” Hai tay Tông Thiên Ý vẫn ôm khư khư chiếc điện thoại, ngơ ngác ngồi trên đùi anh chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Ngay sau đó, cằm cô bị Chu Thanh Quân giữ lấy, buộc phải mở miệng ra. Một thìa cháo đậu đỏ nhỏ đã được thổi nguội bớt, nhiệt độ vừa vặn được anh đút vào miệng. “Em cứ nhắn tin tiếp đi, để anh đút cho.” Cô vừa có cảm giác sắp bị anh chiều chuộng đến mức trở thành kẻ vô dụng, nhưng lại vừa thấy hưởng thụ vô cùng thì biết làm sao bây giờ... Hu hu hu, có “nam mami” chăm sóc thật là tuyệt vời. — [Trích đoạn 2: Thưởng phạt phân minh] Thấy người đàn ông cứ mím môi im lặng suốt, Tông Thiên Ý chỉ dám thi thoảng lén liếc nhìn, mãi đến khi về nhà đóng cửa lại rồi cũng không dám ho he tiếng nào. Anh giận rồi sao? Lẽ ra chuyện này phải thấy sung sướng và vui vẻ lắm chứ? Kỹ thuật của cô đâu đến nỗi tệ đâu nhỉ... chính cô còn thấy rạo rực kia mà. “Tiểu Ý, lại đây.” Tông Thiên Ý ngoan ngoãn bước tới, định nương theo động tác vỗ nhẹ lên đùi của Chu Thanh Quân mà ngồi vào lòng anh, nào ngờ lại bị anh chặn lại. “Không phải ngồi, mà là nằm sấp xuống đây.” Cô trố mắt, ngẫm nghĩ một hồi mới vỡ lẽ ra đó là tư thế gì, mặt mũi lập tức đỏ bừng đến tận mang tai. Thế nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại ngoan ngoãn nằm sấp xuống đùi Chu Thanh Quân “Lần này là lỗi khá nghiêm trọng, phải đánh cho em nhớ đời. Sức khỏe là quan trọng nhất, em không được phép lơ là.” Tông Thiên Ý không nhìn thấy người đàn ông đang làm gì, cô cứ thế ôm chặt lấy chân anh mà thỏ thẻ làm nũng: “Anh mới là quan trọng nhất.” — [Trích đoạn 3: Chăm ngoài đời, chăm luôn trên giường] Đến khi anh đứng dậy đi rót nước quay lại, Tông Thiên Ý đã leo tót lên chiếm lấy chiếc ghế làm việc êm ái của anh, cuộn tròn người lại như chú mèo nhỏ. Anh bước tới, động tác vô cùng tự nhiên bế bổng cô lên, rồi đặt cô ngồi gọn gàng trên đùi mình. “Đừng ghé sát quá, hại mắt đấy.” Chu Thanh Quân vòng tay ôm lấy Tông Thiên Ý từ phía trước, thoạt nhìn như đang ngăn không để cô dí sát mặt vào màn hình, nhưng thực chất bàn tay anh lại đang nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực mềm mại của cô. “Em thấy khó chịu ở đâu sao? Hay là chỗ này cũng cần anh xoa bóp?” Chu Thanh Quân ghé sát tai cô gái nhẹ giọng dỗ dành, bàn tay thuận đà trượt xuống dưới xoa dịu vùng thắt lưng mỏi nhừ của cô: “Em có muốn dán miếng giữ nhiệt không? Hay là cần đi thay băng vệ sinh rồi? Đã hai tiếng trôi qua rồi đấy.” … “Như vậy đã thấy dễ chịu hơn chưa?” Chu Thanh Quân mỉm cười, chẳng hề bận tâm đến vạt áo trước ngực đã bị Tông Thiên Ý làm cho nhăn nhúm. Anh rút tay về, như vô tình lại như cố ý vuốt ve dọc theo bắp đùi trơn láng của cô: “Em còn sức không đấy? Có cần anh giúp thay băng vệ sinh luôn không? Cái này anh biết làm mà.”
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 

Đang tải danh sách chương…

Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN