THẦN MIẾU ĐÀO VONG
Độ dài: 177
Lượt xem: 802
Giới thiệu
Vào thời kỳ mạt pháp, lục giới chấn động.
Muôn tổ giáng thế, chư Phật lâm phàm, yêu ma nhân cơ hội phá hủy Thần Miếu, ngăn cản chư thần trở về thần vị.
Để khôi phục trật tự của ba ngàn thế giới, Thần Miếu triệu tập những người hữu duyên, bước vào các thế giới tìm kiếm những viên Gạch Thần thất lạc nhằm tái thiết Thần Miếu.
Sau khi nghe xong quy tắc của Thần Miếu, Sở Huyền Nguyệt mới biết triều đại của mình diệt vong không phải do vận nước đã tận, mà vì lục giới hỗn loạn.
Nàng chẳng quan tâm yêu ma hay thần Phật.
Điều nàng muốn biết chỉ có một...
Nếu gom đủ mười viên Gạch Thần, liệu thật sự có thể xoay chuyển càn khôn, trở về trước ngày vương triều sụp đổ hay không?
--
1v1 | Huyền dị linh quái | Cốt truyện là chính
Trưởng công chúa mất nước × Ám vệ trung thành
(Huyền Nguyệt x Hạc Linh)
--
Trích đoạn đặc sắc:
Nghĩ đi cũng nghĩ lại, mỗi lần ở trong hoàn cảnh nhạy cảm, chàng đều không hề thừa nước đục thả câu mà luôn cố gắng giữ khoảng cách an toàn với nàng, Huyền Nguyệt lại chợt nhớ đến câu nói "có tâm hay vô tâm" của An Minh Kiều hôm trước, lại nghĩ đến lời của Trình Bỉnh Nhuận, mỹ nhân ở kề bên mà vẫn cứng ngắc ra như đá, rốt cuộc là do không được, hay là vì chàng không có ý với nàng?
Đợi mãi không thấy nàng đưa ra phán quyết, Hạc Linh đành mở lời cam kết trước: "Công chúa yên tâm, thuộc hạ tuyệt đối sẽ không mạo phạm công chúa."
"Cái sự 'không mạo phạm' mà chàng vừa nói là kiểu đối miệng đút nước, hay là ôm vào lòng rồi hôn môi thế hả?"
Không biết vì sao, nghe chàng bảo đảm như thế, Huyền Nguyệt không những không thấy vui mà ngược lại còn hơi bực bội. Về phần Hạc Linh, khi nghe nàng nhắc lại những chuyện đó thì bèn cuống cuồng vội vàng giải thích: "Đều là tình thế đưa đẩy, tuyệt đối không phải thuộc hạ cố ý mạo phạm!"
"Đã là tình thế đưa đẩy thì ta không những không thể trách chàng, mà còn phải cảm ơn chàng vì đã không thừa nước đục thả câu nữa là đằng khác."
"Thế còn... sau này thì sao?"
"Sau này..." Huyền Nguyệt lén liếc xéo chàng một cái, sau đó quay phắt lưng đi, "Kẻ làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, từ nay về sau cứ là tình thế đưa đẩy, thì hơi có vượt lễ một chút cũng không sao."
Câu này nói ra khiến mặt Huyền Nguyệt đỏ bừng lên. Thế nhưng, Hạc Linh lại không nhận ra sự thẹn thùng của nàng lúc này, trong đầu chỉ vô thức mải suy nghĩ: nếu ở vào tình thế đưa đẩy, thì việc "hơi có vượt lễ một chút" có thể tiến tới mức độ nào nhỉ? Hôn môi? Hay là những chuyện khác nữa?
Chàng cực kỳ muốn biết rốt cuộc có thể tiến triển đến bước nào?