TA ĐẾN TỪ NĂM 1962, ĐẾN THÚ THẾ CHỈ ĐỂ... TRỒNG RAU
Độ dài: 310
Lượt xem: 12
Giới thiệu
Nguyệt Dẫn, một "cô gái thép" từng lăn lộn để sống sót qua thời kỳ đói kém năm 1962, vừa tỉnh dậy đã thấy mình biến thành một mụ đàn bà lười biếng bị người đời phỉ nhổ trên đại lục thú thế.
Căn nhà đất nát bấy, con thơ đói đến mức da bọc xương, người chồng thú nhân thì lầm lì ít nói, khắp mình đầy thương tích - đó chính là đống hỗn độn mà nàng phải tiếp quản. Người ngoài cứ ngỡ nàng sẽ khóc lóc om sòm, nhưng Nguyệt Dẫn lại xắn tay áo lên nhóm lửa nấu cơm. Rau dại lương thô qua tay nàng liền thành lương thực cứu mạng, bùn vàng cỏ khô dưới bàn tay nàng trở thành nhà gạch che gió chắn mưa. Nàng không tin thần linh, chỉ tin vào đạo lý "người siêng đất chẳng phụ công".
Từ việc làm no bụng cả gia đình cho đến dẫn dắt bộ lạc khai hoang trồng trọt, xây nhà đào kênh, từ một á thú nhân bị tộc nhân khinh miệt cho đến thủ lĩnh Long tộc được vạn người theo đuổi - nàng đã dùng trí tuệ sinh tồn mộc mạc nhất để thắp lên làn khói nhân gian đầu tiên trên vùng đất hoang dã ăn lông ở lỗ này.
Bảy người chồng thú nhân mạnh mẽ vì nàng mà tụ họp, hoặc bị sự kiên cường của nàng khuất phục, hoặc được sự dịu dàng của nàng chữa lành. Khi mầm sống mới chào đời trong tiếng tù và của cuộc chiến bảo vệ bộ lạc, truyền kỳ của nàng mới chỉ vừa bắt đầu.
Từ một chiếc nồi sứt đến một tòa thành trì, từ hai đứa trẻ yếu ớt đến vị "Long Mẫu" được muôn đời kính ngưỡng - nàng đã dùng cả đời để chứng minh rằng:.
Dẫu thân ở nơi hoang dã, vẫn có thể gieo mầm nở ra gió xuân.