PHU QUÂN THẬT NHAM HIỂM
Thể loại:
Cổ đại,
Cưới trước yêu sau,
Cung đình hầu tước,
HE,
Hào môn thế gia,
Hài hước,
Nhẹ nhàng,
Sủng Ngọt,
Sạch,
Thiên chi kiêu tử,
Lâu ngày sinh tình,
Duyên trời tác hợp
Độ dài: 288
Lượt xem: 9522
Giới thiệu
Hoàng trưởng tôn Tiêu Dung vốn là người nho nhã ôn hòa, phong thái khiêm nhường. Người ở bên hắn đều cảm thấy lòng nhẹ nhõm, tựa như được tắm mình trong gió xuân.
Khương Oánh cũng từng nghĩ như vậy.
Cho đến một ngày, trong con hẻm vắng, nàng tận mắt nhìn thấy hắn tay cầm thanh đao vấy máu, đứng giữa vũng máu cùng xác người ngổn ngang. Cả người hắn toát ra sát khí lạnh lẽo, khiến người ta kinh sợ đến tận xương tủy.
Sau cơn bàng hoàng, mắt nàng đỏ hoe, hồi lâu vẫn không nói nên lời.
Hắn cầm đao chậm rãi bước về phía nàng. Nàng tưởng mình sắp bị giết để diệt khẩu, nhưng hắn lại dùng mu bàn tay dính máu che mắt nàng, giọng nói dịu xuống: “Ngoan, coi như chưa từng thấy gì, được không?”
Khương Oánh gật đầu liên tục: “Được.”
Trong lòng nàng thầm nghĩ: Dù có cho vàng, nàng cũng không dám nói không. Thanh đao kia chỉ cần vung lên một cái, đầu nàng e rằng sẽ rơi xuống ngay tức khắc.
...
Nghe nói đất Tô Châu mỹ nhân như mây, ai nấy đều dịu dàng mềm mại.
Tiêu Dung vừa đến Tô Châu, lại vô tình nhìn thấy một màn ẩu đả náo loạn. Kẻ gây chuyện chính là đám con cháu trong phủ Trường sử họ Khương.
Vì thế, khi mỹ nhân đẹp nhất Tô Châu – Khương Lục cô nương – đứng trước xe ngựa cầu xin, gương mặt nhỏ nhắn như hoa lê đẫm mưa, yếu ớt đáng thương, hắn trầm mặc rất lâu.
Hắn thật sự không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ mong manh ấy lại có thể ra tay đánh nhau, hơn nữa còn có thể đánh thắng.
Cho nên, khi thấy nàng ho đến hụt hơi, hắn cuối cùng không nhịn được mà hỏi.
Chỉ thấy cô nương yếu đuối kia mắt rưng rưng, ấm ức nói: “Quận vương, ngày đó không phải ta.”
Tiêu Dung khẽ “ừ” một tiếng, không hỏi thêm. Nữ tử da mặt mỏng, hắn không tiện truy hỏi.
Khương Oánh nhìn ánh mắt hắn liền biết hắn không tin: “...”
Trời đất chứng giám, ngày đó thật sự không phải nàng!
...
Sau này, khi nghe tin Khương Oánh gặp nguy hiểm, hắn lập tức vượt tường tìm đến.
Kết quả lại nhìn thấy cô nương yếu đuối kia ra tay cực kỳ dứt khoát, thậm chí còn bắn lén một mũi tên về phía hắn.
Khương Oánh quay đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Minh Quận vương. Trong tay hắn đang giữ chính mũi tên của nàng.
Khương Oánh: “...”
Nàng cắn môi chần chừ một lát, rồi bước tới, kiễng chân hôn nhẹ lên môi hắn: “Quận vương, coi như chưa từng thấy gì, được không?”
Tiêu Dung nhìn nàng, ánh mắt sâu xa khó lường.
Khương Oánh bất lực giải thích: “Chuyện đánh nhau ngày đó thật sự không phải ta.”
Tiêu Dung khẽ cười, bóp nhẹ cằm nàng, cúi đầu thì thầm bên tai: “Muốn mua chuộc bổn vương, như vậy vẫn chưa đủ.”
Khương Oánh hiểu ý, hai má lập tức đỏ bừng.
...
Về sau...
Minh Quận vương cao cao tại thượng, khuôn phép nghiêm cẩn ấy lại trở thành kẻ vô lại, dùng chính mũi tên năm xưa để “ép” nàng bên mình cả đời.
💬 Lời nhắn: Câu chuyện kể về hành trình nam chính từng bước che chở, cũng từng bước chữa lành vết thương lòng cho nữ chính.
✨ Tóm tắt một câu: Hắn trở thành ánh sáng chỉ để soi đường cho riêng một mình nàng.