NGOÀI VÒNG KHUÔN PHÉP
Độ dài: 101
Lượt xem: 5771
Giới thiệu
Tên truyện: Phát Tình Chỉ Lễ (发情止礼) - Tạm dịch: Ngoài Vòng Khuôn Phép
Tác giả: Tuyết Tùng
Nhân vật chính: Tạ Trúc Uyên - Quản Hủ
Thầy giáo phó giáo sư chính trực, "cao lãnh chi hoa" X Học bá, nữ sinh miệng lưỡi lả lơi, không thiếu lời lẽ táo bạo.
Nữ siêu chủ động x Nam chính miệng thì từ chối nhưng cơ thể và lý trí không cưỡng lại được
--
Giới thiệu nội dung:
Đây là câu chuyện về một nữ sinh tìm mọi cách dồn ép vị phó giáo sư chính trực, người có đạo đức và ranh giới rất cao, khiến anh phát điên, khơi dậy mọi dục vọng trong người anh rồi... "quất ngựa truy phong" (bỏ chạy sau khi đã đạt được mục đích).
Văn án:
Cô cầm trong tay bức ảnh thân mật của hai người mà cô đã vất vả mới chụp được, đe dọa anh: "Thầy Tạ, chỉ cần anh làm với em một lần, em sẽ xóa hết những tấm hình này."
Anh muốn làm một quân tử chính trực, nhưng cô lại dùng đủ mọi cách để khiến anh không thể giữ vững lập trường.
Mỗi lần làm tình, cô luôn là người chủ động, trong quá trình đó còn nói những lời lẽ vô cùng táo bạo, quyến rũ không ngừng. Anh dùng bàn tay to lớn, thon dài che miệng cô lại, mặt đỏ tai hồng nói: "Em là con gái, hãy biết giữ ý một chút."
Sau này gặp lại nhau, anh chủ động dụ dỗ cô: "Anh có thể giúp em đăng bài luận."
"Nhưng anh có một điều kiện."
Sau khi suy nghĩ, cô đồng ý.
Nào ngờ, anh hoàn toàn thay đổi tác phong, mỗi lần đều dũng mãnh, ra sức vận động vào sâu bên trong. Cô hoa mắt chóng mặt, cảm thấy cứ tiếp tục thế này không ổn, muốn chấm dứt mối quan hệ.
Thế nhưng, anh lại ghé sát vào tai cô nói: "Quản Hủ, em nói mà không giữ lời, như vậy sao được."
--
Thông tin khác:
- Quản Hủ 21 tuổi, Tạ Trúc Uyên 27 tuổi.
--
Trích đoạn đặc sắc:
Dù biết Quản Hủ đang cố tình, Tạ Trúc Uyên lại chẳng muốn từ chối. Đặc biệt là khi nghĩ đến việc vài ngày nữa Quản Hủ sẽ rời đi, và phải rất lâu mới được gặp lại cô, Tạ Trúc Uyên khó lòng giải thích được cảm giác luyến tiếc đè nén trong lòng.
Tạ Trúc Uyên thừa nhận mình có tư tâm, muốn được ở bên cô lâu hơn một chút. Thế nên, sau khi ăn tối xong, anh vẫn để Quản Hủ theo mình về nhà.
Vừa về đến nơi, Quản Hủ đã ngồi lên đùi anh bắt đầu hôn, những cử chỉ vô cùng lộ liễu. Tạ Trúc Uyên đẩy cô ra, thở dốc: "Hủ Hủ, đừng như vậy."
Quản Hủ hừ một tiếng: "Vậy giờ em về đây."
Đúng lúc cô định xuống khỏi đùi anh, Tạ Trúc Uyên ôm chặt lấy eo cô, áp cô vào lồng ngực mình: "Cũng không cần phải về đâu."
Quản Hủ không nhịn được mà cởi khuy áo anh, gương mặt nhỏ nhắn ngước lên, trước khi anh kịp lên tiếng liền ra lệnh: "Không được từ chối em."
Tạ Trúc Uyên không nhịn được gọi cô: "Hủ Hủ."
Quản Hủ thu lại ánh mắt đang nhìn chằm chằm vùng dưới của anh, cô cũng hơi đỏ mặt: "Sao ạ?"
Tạ Trúc Uyên nắm lấy eo cô, không ngừng vuốt ve rồi hôn lấy cô, miệng lẩm bẩm: "Đừng nhìn nó như thế nữa."